Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi » Trang 14

Chương 14

Tĩnh Ấn đăm chiêu nhìn Tiêu Tiểu Diệp,” Thế cháu định biến Tiêu gia và Bạch gia là trò cười của thiên hạ hay sao? Bây giờ báo đã đăng lên rồi, không cưới cũng phải cưới.” Tiêu Tiểu Diệp nhìn bà ngoại, cô biết bà lo cho cô, cô chỉ cười nhẹ:” Bà cần cháu rể, cháu cần chồng. Xem như thuận cả đôi đường. Thế đã được chưa?”

– Được rồi.-Tĩnh Ấn nói.”Ăn sáng đi, có tổ yến ninh ở kia, cháu lấy ăn đi.”

– Cháu không ăn đâu, còn có việc nữa.-Tiêu Tiểu Diệp nói, cô chỉ nói qua loa thôi, nếu như nói cho bà biết cô đang chạy trốn thì có lẽ bà sẽ cho cô tan xương nát thịt.

Nói xong cô chạy một mạch ra khỏi biệt thự, lái xe đi ngay. Sáng nay cô không đi làm, cô tranh thủ đi chơi một chút, chắc chắn giờ này cái tên kia vẫn chưa ngủ dậy, đủ thời gian để trốn. Nhưng mà cô lại không biết, từ lúc cô lái xe ra khỏi biệt thự đã có một chiếc xe khác đi theo. Tiêu Tiểu Diệp vô tư đi, vô tình nhìn lên gương, thấy phía sau có một chiếc xe Rolls-Royce cứ lái phía sau mình. Cô đã đi qua 3 ngã tư rồi mà nó vẫn theo. Lúc này cô tăng tốc hơn, chiếc xe kia cũng vậy. Trên đường phố, một con Jaguar màu trắng và một Rolls-Royce màu bạc đua nhau trên đường. Ai nhìn cũng trố mắt. Tiêu Tiểu Diệp thấy mãi vẫn chẳng cắt đuôi được thế là dừng lại, chiếc ô tô phía sau cũng dừng, cô ra khỏi xe, đi về phía con xe kia, cả người giật mình, người lái chiếc xe kia chính là Bạch Niên Vũ. Hắn mặc áo sơ mi trắng, khuôn mặt lạnh nhìn cô. Khi cửa xe kéo xuống, cô khựng lại, bắt gặp cái ánh mắt sắc bén của hắn thì có phần chột dạ.

– Lái xe không tồi.- Bạch Niên Vũ nói.

Tiêu Tiểu Diệp cười, nụ cười của cô rất giả tạo,” Bạch Niên Vũ, anh cũng lái xe không tồi.”

Bạch Niên Vũ nhìn cô, ” Định đi đâu? Trốn tôi sao?”

Tiêu Tiểu Diệp quả thật thán phục cái tên này, thần thánh phương nào vậy. ” Đâu có, chỉ là đi dạo quanh đây thôi.”

– Thế à…- Bạch Niên Vũ lười biếng nói.” Nếu như vậy thì đi ăn sáng với tôi.”

– Sáng nay tôi ăn rồi.- Tiêu Tiểu Diệp nói dối. Tên này thật dai như đỉa.

Bạch Niên Vũ nhìn cô, Tiêu Tiểu Diệp bị hắn nhìn có chút xấu hổ. Đột nhiên Bạch Niên Vũ lấy điện thoại ra, bấm số máy ai đó. Bên đầu dây kia vang lên tiếng dịu dàng:” Tiểu Vũ à! Cháu gọi bà có chuyện gì vậy?” Tiêu Tiểu Diệp nhận ra cái giọng này, chẳng phải bà cô sao. Trời ơi!

– Bà à, cháu muốn hỏi là sáng nay Tiểu Diệp đã ăn sáng chưa ạ?- Bạch Niên vũ hỏi, ánh mắt không ngừng châm chọc Tiêu Tiểu Diệp.

– Sáng nay con bé vẫn chưa ăn gì cả. Tổ yến ninh cũng chẳng chịu ăn, bảo có việc gì ấy.- Tĩnh Ấn bất mãn.

– Vậy cháu mời cô ấy đi ăn nhé, cháu vẫn là phải chăm sóc vợ sắp cưới nhiều hơn, để cô ấy không bỏ bữa.- Bạch Niên Vũ cười cười.

Tiêu Tiểu Diệp đen mặt, cái tên mặt dày vô sỉ. Chờ sau khi hắn cúp máy, cô mới thôi chửi hắn.

– Thế nào, có đi không?- Bạch Niên Vũ nói.

– Đi thì đi. Sợ gì.- Cô tức giận.

– Lên xe, tôi chở em đi.

Đọc FULL truyện tại đây

– Tôi tự lái.

– Em vẫn còn ý định trốn tôi sao? Mơ đi. Xe cứ để đấy, tí nữa người của tôi sẽ tới đưa nó đi.- Bạch Niên Vũ cười như không cười nói với cô.

Tiêu Tiểu Diệp trố mắt, hắn ta quả nhiên bá đạo. Cung kính không bằng tuân lệnh, cô vào xe của hắn. Trong xe có mùi thơm rất lạ, cô không thể ngửi ra là loại hoa gì nhưng thật sự rất dễ chịu. Tinh thần của cô rất thoải mái, mọi bực tức nhanh chóng dịu đi.

– Là mùi của hoa tử đằng.- Bạch Niên Vũ nhẹ nói.

– Tử đằng, thật thơm.- Tiêu Tiểu Diệp trầm trồ.

Tử đằng. Cô nhớ tới những gì mà ba cô nói. Là lời tỏ tình, là một tình yêu bất diệt. Là thứ tượng trưng cho cả cuộc đời của cả ba và mẹ cô. Giá như cuộc tình của họ cũng dịu dàng, cũng dễ chịu như vậy thì tốt biết mấy. Khoé mắt cô khẽ đỏ, cô ngoảnh mặt nhìn về phía bên kia. Bạch Niên Vũ nhìn thấy tất cả, thấy cô len lén khóc. Tử đằng này, tại sao lại có thể khiến cho một người kiêu ngạo như em khóc được? Bạch Niên Vũ lấy khăn giấy đưa cho cô. Tiêu Tiểu Diệp nhận khăn rồi lau nước mắt.

– Cô không cần phải tỏ ra lạnh lùng, cũng chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ. Con người không phải thánh thần, không phải lúc nào cũng cứng rắn. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, cô lại càng cô đơn, Nếu như yếu đuối thì cứ yếu đuối, không ai trách cô, mắng cô cả. Cho nên đừng cố mặc áo giáp sắt lên mình chỉ để che giấu cái thân thể yếu ớt. Cô hiểu đúng không?- Bạch Niên Vũ khẽ nói.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn Bạch Niên Vũ, không ngờ cái tảng băng vĩnh cửu này cũng có thể nói ra những lời như vậy. Tiêu Tiểu Diệp đột nhiên nghĩ, có một anh chồng hờ như vậy cũng được.

– Ai nói với anh tôi cố tỏ ra mạnh mẽ?- Tiêu Tiểu Diệp bĩu môi.

– Chẳng ai khác nói với tôi cả, là chính cô.- Bạch Niên Vũ thâm trầm.

– Tôi nói với anh lúc nào?

– Cô chỉ cần biết là cô đã từng nói với tôi. Không cần hỏi nhiều.

Tiêu Tiểu Diệp quả thật muốn dập đầu xuống đất, vừa mới có chút cảm tình thì đã bị dập tắt, vẫn là không ra gì.

Bạch Niên Vũ gọi cho thư kí tới đưa xe của Tiểu Diệp đi xong mới bắt đầu khởi động xe. Tiêu Tiểu Diệp lúc này mới nhận ra hai người ở ngoại thành. Lúc này vì mải cắt đuôi Bạch Niên Vũ nên bây giờ mới nhận ra, thực nực cười. Cả hai im lặng, chẳng nói gì cả. Bạch Niên Vũ vẫn tập trung vào lái xe. Còn Tiêu Tiểu Diệp thì có chút buồn ngủ, cộng thêm hương hoa tử đằng dịu nhẹ nên cũng nhanh chóng ngủ. Bạch Niên Vũ khẽ nhìn cô, dừng xe lại một chút. Lấy chiếc khăn ở ghế sau choàng lên cổ. Bây giừo là tháng 12 nên khí hậu sẽ rất lạnh, Tiêu Tiểu Diệp vừa nãy còn đứng ngoài thời tiết này khoảng 10 phút, cho nên rất dễ cảm. Anh lấy chiếc túi sưởi để vào gần tay cô. Sau đó mới bắt đầu đi tiếp.

Ước chừng khoảng 30 phút sau đã đến trước nhà hàng. Bạch Niên Vũ nhìn Tiêu Tiểu Diệp vẫn còn say giấc nồng nên không đánh thức, để cho cô nghỉ. ” Cái cô nương này nếu như để bộ dạng buồn ngủ lái xe này thì có ngày đâm chết người không hay.” Bạch Niên Vũ nghĩ thầm. Điện thoại đổ chuông, Bạch Niên Vũ nghe máy:

– Có chuyện gì vậy?- Tiếng anh rất nhỏ, nhưng cũng đủ để người ở bên kia nghe.

– Niên Vũ, tại sao cậu lại nói nhỏ thế hả?- Tiếng Lâm Thiên Dương ở bên kia nhao nhao.

Bạch Niên Vũ lấy áo khoác, rời khỏi xe. ” Nói chuyện chính đi.”

– Làm gì mà lạnh lùng vậy. Hộ khẩu của Diệp tỉ tôi đã lấy từ tay bà nội rồi, nói địa chỉ đi, ở đâu để tôi bảo thư kí đưa tới.- Lâm Thiên Dương nói.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

– Nhà hàng XXX, ở gần ngoại thành.

– Ây da, thế là bà chị của tôi đã bị cậu lừa rồi à?- Lâm Thiên Dương châm chọc.

– Có lẽ là vậy.- Bạch Niên Vũ cười.

– Được rồi, 30 phút nữa, thư kí của tôi sẽ đưa tới. Chăm sóc biểu tỉ của tôi thật tốt nhé.

– Được rồi. Cậu có thể cút.

– Trọng sắc khinh bạn.- Lâm Thiên Dương chọc.

Bạch Niên Vũ cất điện thoại. Anh nhìn vào xe, Tiêu Tiểu Diệp vẫn còn ngủ. Nụ cười nhẹ nở trên mặt anh. Còn nhớ năm đó, cũng là một đêm đông lạnh lẽo, anh đã nghe thấy tiếng cô nức nở nói với mẹ:” Mẹ à, có lẽ cả đời này, con chỉ có thể ẩn mình dưới cái cỏ bọc này, Bây giờ con thực sự không thể giống như ngày xưa. Con đã quá yếu đuối. Gắng gượng đến như thế nào đi chăng nữa thì vẫn cứ yếu đuối. Giá như có ai đó có thể giúp con!”

“Từ giờ trở đi, em không cần phải cố tỏ ra mạnh mẽ nữa. Bởi vì đã có tôi ở bên cạnh, muốn yếu đuối thì xứ yêu đuối, muốn mạnh mẽ thì cứ mạnh mẽ. Có tôi ở đây, em không cần phải lo gì nữa.”

Bạch Niên Vũ trở vào xe, nhìn đồng hồ, cũng đã 7 rưỡi. Lại nhìn sang Tiểu Diệp vẫn còn ngủ ngon lành. Thế này ăn sáng cũng thành ăn trưa mất.

Tiêu Tiểu Diệp tỉnh lại, thấy có chiếc khăn trải qua người, tay cô còn cầm túi sưởi. Nhìn sang ghế bên cạnh cũng không thấy Bạch Niên Vũ, hắn ta đi đâu rồi. Mở cửa xe ra thì thấy trước mặt cô là cô là một biệt thự lớn, bao bọc xung quanh là một vườn nhỏ. Chẳng phải nói đi ăn sao, bây giờ lại thành tới biệt thự rồi.

– Đã tỉnh rồi à?- Tiếng nói của Bạch Niên Vũ vang lên. Tiêu Tiểu Diệp nhìn thấy hắn đang ngồi ở một chỗ nằm giữa vườn nho. Tay hắn đang cầm một phong bao, bên cạnh là một người đàn ông. Nhìn cái tên kia trông cũng quen mặt, chỉ là không nhận ra. Anh ta rời đi, lúc ngang qua vẫn không quên chào cô.

Bạch Niên Vũ đi tới chỗ cô, cầm tay đưa cô vào toà biệt thự. Khi vào đây, cô mới nhận ra rằng đây không phải là biệt thự mà là một nhà hàng lớn. Khắp nơi đều dát vàng, nội thất thiết kế theo phong cách phương tây. Tiêu Tiểu Diệp được Bạch Niên Vũ đưa vào một phòng ăn lớn. Ở đây rất đông người, ai ai cũng toát lên khí chất quý tộc.

Bạch Niên Vũ kéo ghế ra cho cô ngồi, còn hắn bắt đầu gọi món.

– Cô có ăn kiêng không?- Bạch Niên Vũ đột nhiên hỏi.

– Không.

– Vậy có ăn nhiều đồ béo không?

– Không.

– Vậy được.- Bạch Niên Vũ gọi bồi bàn tới,” Cho tôi hai phần vi cá, tổ yến ninh và pate gan ngỗng. Còn nữa, tráng miệng tôi muốn bánh Swedish Princess. ”