Truyện / Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi

Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi

Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi

Tổng tài, phu nhân lại bỏ trốn rồi

Tác giả: Lê Phương Tuệ Anh

Anh là Chủ tịch của một tập đoàn lớn.

Cô là một bác sĩ tài hoa.

Ai bảo cô và anh có hôn ước từ nhỏ. Anh trong một lần vô tình gặp được cô, được cô cứu mạng thì đã bám dính không rời, còn ép cô phải thực hiện hôn ước với anh. Cô trốn nơi này tới nơi khác nhưng vẫn bị anh bắt được.

“Vợ yêu, em có trốn đến chân trời góc bể tôi cũng lôi được em về…”

Chương 1

” Bác sĩ, bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch rồi ạ..!”

Tiếng y tá mừng rỡ nói.

Nhưng vị bác sĩ ấy vẫn im lặng, tiếp tục hoàn thành những đường khâu cuối cùng. Buổi phẫu thuật chấm hết.

Nơi sảnh chờ, có một vị phu nhân đang không ngừng lo lắng, khi ánh đèn phòng phẫu thuật tắt, lúc đó y tá bước ra, khuôn mặt tươi cười:” Phu nhân, người yên tâm. Bệnh nhân đã phẫu thuật thành công, đang trong quá trình hồi sức ạ.” Vị phu nhân nghe thấy câu nói ấy thì mừng rỡ. Từ phòng phẫu thuật bước ra, vị bác sĩ lạnh lùng, không nhắc nhở, không dặn dò, chỉ lẳng lặng đi. Nhưng không ai dám lên ý kiến vì thái độ ấy bởi ở bệnh viện này ai cũng quen với cái thái độ băng sơn của vị bác sĩ này.

Vị bác sĩ ấy là Tiêu Tiểu Diệp, là bác sĩ phẫu thuật giỏi, nổi tiếng. Bất kể là phẫu thuật có khó như thế nào thì cô cũng đều có thể làm được, nhưng lại là người rất lạnh lùng, ít nói. Làm việc thì luôn nghiêm túc, cẩn trọng. Có rất nhiều lời đồn về cô, nói cô là thiên kim tiểu thư, nói cô dựa vào thế lực gia đình nhưng chưa từng ai thực sự tin vào nó bởi Tiêu Tiểu Diệp là vị bác sĩ giỏi như thế nào thì ai cũng biết.

Tiêu Tiểu Diệp đi về phòng nghỉ, thay quần áo. Ca phẫu thuật vừa rồi khiến cô mệt chết đi được, thực sự rất muốn nằm xuống ngủ một giấc. Vừa ngả người xuống giường thì tiếng chuông điện thoại kêu, Tiểu Diệp thầm mắng ông trời. Uể oải nhấc điện thoại lên nghe:

– Có chuyện gì?

“Tiểu thư, tối nay có bữa cơm gia đình, lão gia muốn mời người về.”Phía bên kia đầu dây nói.

Đọc FULL truyện tại đây

– Đã biết.- Tiểu Diệp lạnh lùng nói.

Nhoài mình rời khỏi giường, thay quần áo bác sĩ, rời khỏi phòng nghỉ. Vừa đi qua hành lang đã gặp Cung Ân Thần,” Tiểu Diệp, vừa phẫu thuật xong, cậu đi đâu vậy…?” Cung Ân Thần nhẹ nhàng hỏi. ” Đi tới ngôi nhà hắc ám…” Tiểu Diệp uể oải nói. Cung Ân Thần nghe thấy vậy thì khuôn mặt thoáng chút buồn cười, ” Vậy cậu đi đi, nhớ sống sót trở về nhé..!”

– Cung Ân Thần, tôi mà không sống sót trở về thì người đầu tiên tôi ám là cậu.”Tiêu Tiểu Diệp mỉm cười nói. Cung Ân Thần thấy vậy thì im lặng, bỏ chạy rời đi.

Vừa đi tới tới khu đỗ xe, Tiêu Tiểu Diệp đã bắt đầu cảm tháy chán nản. Đã rời khỏi ngôi nhà ấy 10 năm rồi, cứ ngỡ sẽ không bao giờ trở lại nhưng lại không thể. Tìm xe của mình rồi chậm rãi lái, cô đi rất chậm, không phải cô không thể đi được nhanh mà là cô cố ý, cô muốn bọn họ phải chờ. Trên người cô ăn mặc rất giản đi, chỉ là chiếc váy xòe màu trắng có điểm vài bông hoa hồng, mái tóc thì được xõa xuống ngang vai, giản dị nhưng vẫn không thể che mờ đi sự đẹp đẽ sang chảnh của Tiêu Tiểu Diệp.

Đúng 30 phút sau, cô đã có mặt tại Cẩm Tú Viên, lái thẳng xe vào trong sân, lạnh lùng bước ra. Quản gia đã sớm chờ ở đó. Cô nhẹ nhàng bước vào biệt thự. Đi về phía phòng khách, ở đây được trang trí rất đẹp, tông màu trắng làm nền, ngay giữa làm đặt một bộ bàn ghế salong màu đen được phủ vải cừu, bên cạnh là chiếc piano cổ điển. Nơi phòng khách, có hai người đang ngồi, người đàn ông trung niên đang đọc báo là Tiêu lão gia-Tiêu Cảnh, bên cạnh là Tiêu phu nhân- Vũ Nhàn. Tiêu Tiểu Diệp không thèm để ý đến hai người bọn họ, lạnh lùng đi về ngồi vào ghế, tay không ngừng vuốt ve con mèo nằm một bên.

“Bảo Bảo, sống tốt không? ” Tiêu Tiểu Diệp vừa vuốt vừa nhẹ nhàng nói, coi hai người kia là không khí.

Tiêu phu nhân nhìn thấy hành động khinh thường của Tiêu Tiểu Diệp thì có chút tức giận nhưng vẫn phải im lặng. Lúc này, Tiêu lão gia mới lên tiếng: ” Tại sao lại đến muộn?” Tiêu Tiểu Diệp nhìn về phía Tiêu lão gia, chỉ lạnh lùng nói:” Mạng người quan trọng..” Vẻn vẹn bốn chữ, Tiêu phu nhân thấy thái độ hỗn láo của Tiêu Tiểu Diệp thì không còn kịp nén được nữa, tức giận nói :” Tiêu Tiểu Diệp, đã đến muộn rồi mà sao vẫn còn dùng cái thái độ hỗn láo ấy hả?”

Tiêu Tiêu Diệp nhìn vẻ mặt tức giận của Vũ Nhàn thì khinh bỉ cười :” Có ai đó còn đang rong ruổi nơi CLUB ấy, hình như đang bận uống rượu nữa mà, xem lại bản thân đã chứ, sao lại mắng người rồi. ” Vũ Nhàn nghe xong thì khuôn mặt khẽ tái lại, nhìn về phía Tiêu Lão gia. Nhưng đáp lại ánh mắt ấy vẫn chỉ là cái nhìn lạnh lùng của Tiêu Cảnh. Tiêu Tiểu Diệp nhìn thấy hình ảnh trước mắt thì khẽ cười:

– Quản gia…-Tiêu Tiểu Diệp gọi quản gia.

– Vâng tiểu thư…

– Có nên gọi Tiêu nhị tiểu thư về không nhỉ? Nãy giờ tiểu thư còn bận nhảy nhót trong CLUB, gọi về đi, kẻo Tiêu phu nhân lại bảo ta hỗn láo tới trễ.

Tiêu Tiểu Diệp khinh bỉ nhìn về phía Vũ Nhàn. Người đàn bà này định mắng cô, xin lỗi, chưa đủ trình. Tiêu Tiểu Diệp rời khỏi chỗ, đi tới bên piano, tay khẽ vuốt trên các phím đàn, nhẹ nhàng nói:” Piano quả nhiên là loại tốt, chỉ có điều là chỉ dùng để làm cảnh, không thể dùng với tư cách chân chính.” Một câu nói như đánh thẳng vào tim của Tiêu phu nhân, đây chính là ám chỉ bà ta rằng, chỉ là vợ lẽ, không có tư cách làm vợ chân chính.

– Tiểu Diệp, đủ rồi… Con định như vậy đến khi nào nữa?- Tiêu Lão gia vứt tờ báo xuống bàn, tức giận nói.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

– Đến khi nào mẹ và em trai sống lại thì tôi sẽ dừng.- Tiêu Tiểu Diệp lạnh lùng nói.

Cả phòng khách bỗng dưng yên lặng lạ thường, không còn ai lên tiếng. Tiêu lão gia và Tiêu phu nhân mặt sa sầm xuống, tái nhợt. Tiêu Tiểu Diệp mỉm cười, ” A chà, Tiêu nhị tiểu thư về rồi, chúng ta nên ăn cơm thôi đúng không?” Nói rồi từ phía ngoài cửa Tiêu An Tình bước vào, chính là em gái cùng cha khác mẹ của Tiêu Tiểu Diệp, nhưng hai người lại khác nhau hoàn toàn. Tiêu Tiêu Diệp khinh bỉ nhìn Tiêu An Tình, nhẹ nhàng nói: ” Mẹ nào con nấy..”

Nơi phòng ăn, cả gia đình nhà Tiêu gia đang ngồi quây quần ” bên nhau”. Cả bữa ăn dường như trầm vào im lặng. Vũ Nhàn hỏi han Tiêu An Tình:

– An Tình, kết quả thi như thế nào?

– Đứng thứ 78 ạ!- Tiêu An Tình nói.

– An Tình thật sự cố gắng…cứ phát huy.- Vũ Nhàn cười nhìn con gái.

– Cẩm Chiêu thục cứ một khóa thì sẽ tuyển 90 học sinh, đều là con cái của gia đình nhà danh giá, đứng thứ 78 trên 90, quả thực không tồi.- Tiêu Tiểu Diệp khinh thường nói.

Tiêu An Tình thấy Tiêu Tiểu Diệp khinh thường mình thì cãi lại: ” Chị nghĩ chị hơn gì tôi..?”

– Bảy năm học ở đó, tôi luôn đứng thứ nhất, như vậy đã đủ chưa? – Tiêu Tiểu Diệp lạnh lùng nói.

Tiêu An Tình tái mặt, cô vừa rồi quả thật quên mật rằng Tiêu Tiểu Diệp là người như thế nào. IQ là 186, 7 năm học ở Cẩm Chiêu thục luôn đứng đầu bảng. Là nữ vương học đường.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn khuôn mặt tê tái của Tiêu An Tình thì có chút vui vẻ.