Tổng tài ngốc nghếch của nhà ai? » Trang 167

CHƯƠNG 167

Ngày đầu tiên đi làm ở SM Hồng Ngọc.. Ấy, lộn, giờ không nên gọi cô là Hồng Ngọc nữa chứ nhỉ, phải gọi là Mai Anh mới chuẩn!

Đúng vậy, ngày đầu tiên đi làm ở SM khiến Mai Anh đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Tựa như từ sau khi làm phẫu thuật, cuộc sống của cô bước sang một trang mới vậy. Một trang mới sạch sẽ và sáng sủa, đầy những dự định tươi đẹp chẳng khác gì trước khi Hạ Lam kia khôn ra.

Ông trời biết Mai Anh trải qua quá nhiều đau khổ mới đi được tới bước này nên vô cùng ưu ái cô. Vừa mới đến công ti, mọi người đều xúm lại hỏi han Mai Anh một cách ân cần hết mực. Ai nấy đều quan tâm đến biểu cảm của cô, nhẹ nhàng nâng niu tựa như sợ “trái tim” cô vừa mới thay mong manh sẽ vỡ mất vậy.

Nhìn hàng loạt những khuôn mặt xa lạ ở trước mắt, Mai Anh có chút lúng túng không rõ. Cũng may khả năng diễn xuất của cô trên tài người khác, lại giỏi ứng biến nên chỉ trong chốc lát tất cả mọi người đều đã bị vẻ thanh khiết, đáng yêu của cô thu phục. Ha ha, có thế chứ! Rơi vào bẫy của tôi, ấn tượng về tôi tốt, sau này xem các người làm thế nào thoát ra được bàn tay này!

“Thôi thôi!” Quản lý nhanh chóng xua mọi người vây quanh cô ra, cười đon đả “Mai Anh mới trở lại không lâu, đừng làm phiền cô ấy!”

“Công việc của Mai Anh vẫn là trợ lý của trợ lý cao cấp sao?” Một cô nhân viên xinh đẹp mơ mộng nói ra, giọng nói mặc dù có chút ghen tị nhưng đôi mắt nhìn cô vẫn rất nhu hòa “Thích thật đấy, vậy là có đầy cơ hội gặp mặt tổng giám đốc rồi!”

“Lấy đâu ra cơ hội?” Người bên cạnh huých tay, không hề để ý Mai Anh bên này đang nghe ngóng, chờ đợi.

Cô không nghe nhầm đấy chứ?

Kẻ đã chết này thế mà lại là một trợ lý! Đã thế còn là trợ lý của trợ lý cao cấp, làm việc trên cao tầng của SM!

Bảo sao đám người kia tỏ ra thân thiện với cô như thế, thì ra là muốn mua chuộc quan hệ, phòng trừ cô có thể leo cao..

Ây, mục đích sao thì kệ họ, cuối cùng ai lợi dụng ai còn chưa biết được đâu. Nhưng mà chức danh này.. đúng là hấp dẫn quá mức cho phép!

“Những người trước đây đều làm không được mấy ngày đã bị dọa chạy. Trợ lý cao cấp bên cạnh tổng giám đốc đâu phải trò đùa, mỗi ngày họ đều phải giải quyết bao nhiêu việc. Những việc ấy quá nửa lại giao đến cho trợ lý của trợ lý.. Mức lương tuy cao chót vót, nhưng áp lực không phải nhỏ đâu!”

“Mặc kệ! Dù sao vẫn còn có nhiều cơ hội hơn chúng ta!” Cô gái nhỏ cố chấp cự lại sau đó ngọt ngào quay sang kéo tay Mai Anh, tiếp tục hành trình tò mò “Chị, sao tự dưng chị muốn phẫu thuật thẩm mỹ vậy? Khuôn mặt trước đây của chị cũng rất đẹp mà!”

“Không biết mọi người đã nghe chuyện thay tim thay cả hồn chưa?” Mai Anh cười giả lả, nửa đùa nửa thật nói ra một câu khiến ai nấy đều ngây người. Sau đó không biết là ai bật ra trước, cuối cùng nội dung câu chuyện bị đẩy đi thật xa. Ai nấy đều thi nhau bàn tán về vấn đề có ý tâm linh này.

Đúng là hiệu quả!

Khỏi phải tò mò nữa chứ gì!

“Chị quản lý, đưa em đi nhận việc!”

“Được! Được!” Quản lý thật lâu mới dứt ra khỏi hội bà tám, liếc mắt nhìn đồng hồ một cái liền toát mồ hôi lạnh “Chết! Mau đi, tổng giám đốc tới mà thấy tình trạng này nhất định không vui đâu! Trừ lương cả đám đấy!”

“Mau quay lại làm việc!”

“Ai da, không ngờ chị Mai Anh nói chuyện lại dễ thương thế đấy!”

“Trước đây tôi còn tưởng chị ấy là mỹ nhân mặt sắt cơ…”

“Ha ha..”

Cao ngạo bước đi trong sự ngưỡng vọng của không ít người, Mai Anh theo chân quản lý đi tới khu vực thang máy dành riêng cho nhân viên cao tầng. Nơi này đặt ở góc khuất, lại có người canh giữ nên không phải ai cũng có thể tùy ý tiến vào. Trừ khi là những người làm việc cạnh tổng giám đốc hoặc được sự cho phép của tổng giám đốc mới có thể đi lên. Mai Anh nhìn quanh một lượt, khối sắt cục mịch này cũng có thể làm được xa hoa như thế đủ thấy SM giàu có đến mức nào. Trang hoàng lộng lẫy chẳng ngại ngần chi, tổng giám đốc nơi này quả đúng là kim cương, khiến ai nấy thèm khát. Viên kim cương ấy cũng chính là đối tượng cô đã theo đuổi bao lâu nay chưa về đến tay – Trịnh Văn Minh!

Trước đây chỉ thấy cậu đẹp mã, sau đó khi biết Văn Minh có ML, còn giành được Trịnh gia cô mới cảm nhận được cậu thật sự có giá trị. Nay biết được cả ba tập đoàn kinh tế mũi nhọn trong nước đều thuộc sở hữu của Văn Minh.. Quyết tâm giành người trong lòng Mai Anh đã dâng tràn lắm rồi!

Con cá to này vốn dĩ thuộc về cô, cũng chỉ tại con khốn Hạ Lam đó hạ bùa mê thuốc lú khiến cậu bị quyến rũ. Không sao hết, cô tự tin rằng lần này mình đủ khả năng đánh bật cô ta, khiến Văn Minh tình nguyện quỳ rạp dưới chân mình!

Đọc FULL truyện tại đây

Quả nhiên số phận không bao giờ phụ nhân vật chính, tác giả đại nhân càng không nỡ chia tách hai đứa “con đẻ” của mình. Ngay khi Mai Anh hạ quyết tâm cao như vậy, cánh cửa thang máy cao cấp ngay bên cạnh thang máy cô và quản lý đang chờ đột ngột mở ra!

Phía bên trong đèn đuốc sáng choang, nhưng ánh sáng ấy cũng chỉ đáng để làm nền cho người vừa mới bước ra ngoài mà thôi.

Trịnh Văn Minh!

Cậu ấy tựa như vị thần tối cao, ung dung tự tại đi đầu, vẻ mặt kiêu hãnh đẹp đẽ ngẩng cao không hề sợ hãi. Đôi mắt đen sâu thăm thẳm nhìn thẳng về phía trước, cuốn hút mà mê hoặc đến không ngờ.

Phía sau Văn Minh còn không ít trợ lý các loại các kiểu, ai nấy đều tinh anh và đẹp đẽ chẳng kém. Thế nhưng nói thật, họ chỉ xứng làm nền, làm lá xanh tô điểm cho cậu thôi biết không?

Mắt Mai Anh sáng rực, trái tim cô nhảy loạn một điệu nhảy ngọt ngào không tên. Chẳng phải đám con gái kia nói tổng giám đốc khó gặp lắm à? Hôm nay cô vừa đi đã đụng mặt, điều này có nghĩa là cô và Văn Minh có duyên!

Có duyên!

Ha ha!

Đúng vậy!

Cậu vốn dĩ thuộc về cô, muốn né xa nhau lâu cũng không được ấy chứ!

Sự bực bội vì bị Văn Minh hiểu nhầm, còn truy sát trước kia đã tiêu tán từ lâu. Quá trình nằm gai nếm mật ở viện phẫu thuật thẩm mỹ đã khiến Mai Anh hiểu ra nhiều điều. Cô cũng đã tự tìm được hướng đi riêng cho mình, kế hoạch và mọi thứ đều đã được lên một cách rõ ràng.

Hiện giờ cô và Văn Minh đang ở trong trạng thái không quen biết. Đây chính là lần đầu tiên cô và cậu gặp mặt, trước tiên phải tìm cách gây ấn tượng tốt nhất với Văn Minh đã. Muốn chia rẽ mối tình đầy ngang trái của cậu và Hạ Lam kia, muốn giúp cậu thoát khỏi những mê hoặc của con yêu hồ đó phải từ từ mới được. Vội vã không thể làm nên chuyện, hơn ai hết, Mai Anh chính là người hiểu rõ nhất điều này.

“Chào tổng giám đốc!” Quản lý mừng đến mức suýt rớt nước mắt, vội vã chạy đến bên kia thang máy, đon đả cười.

Đùa gì chứ? Cô làm việc ở đây đã bao năm rồi, thế mà số lần được gặp mặt tổng soái SM chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi có biết không?

Chính xác là đầu ngón tay của một bàn tay còn chưa hết đâu ý!

“Tôi là quản lý của bộ phận nhân sự!”

“Hai người tính đi đâu thế?” Văn Minh chỉ gật đầu, cũng không nhìn qua hai người lấy một cái. Người đang cảnh giác thăm hỏi cô và quản lý là một anh chàng rất khá, cao ráo, đẹp trai và vào được đến khu vực này thì mặc định là rất giỏi nữa! “Phía trên là điểm cấm!”

“Cô ấy là Ngô Mai Anh!” Quản lý vâng dạ, nói ra một cái tên. Nghe đến đây, Văn Minh vô thức quay mặt, khi đôi mắt đen sậm kia chạm đến khuôn mặt xinh đẹp của Mai Anh, cậu lập tức dừng lại, ngây ra thật lâu “Là nhân viên chuẩn bị nhận chức trợ lý của trợ lý cao cấp!”

“Dạ, chào tổng giám đốc!” Mai Anh không bỏ qua một chút cảm xúc nào trên mặt Văn Minh. Sự chấn động này của cậu mặc dù không thể hiện một cách rõ rệt nhưng cô vẫn nắm rất chắc. Văn Minh luôn giấu đi cảm xúc của mình, phản ứng kiểu này mới đúng là cậu ấy!

Thế nào?

Nhìn tôi đi!

Chiêm ngưỡng tôi đi!

Trịnh Văn Minh! Rồi cậu sẽ không thể thoát được khỏi tay tôi đâu!

“Chào mọi người, em là Ngô Mai Anh, sau này xin được mọi người giúp đỡ!”

“Ngô Mai Anh?” Văn Minh đột ngột lên tiếng hỏi lại, ai nấy đều quay người nhìn cậu, vẻ mặt đầy sự khó tin. Tổng giám đốc lạnh lùng hôm nay lại mở miệng hỏi han một nhân viên mới? Đúng là chuyện lạ chưa bao giờ có!

“Cô từ tỉnh khác chuyển đến?”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Tôi..” Mai Anh bặm môi, có chút tủi hờn nho nhỏ nhưng rất nhanh mềm xuống. Đôi mắt đẹp của cô nhìn thẳng, kiên quyết như thể một đóa hồng kiêu hãnh trong sương sớm “Tôi vốn sống ở thành phố này! Thưa tổng giám đốc, chẳng lẽ anh có thắc mắc gì về cái tên của tôi sao?”

“…” Đôi mày kiếm nhướn cao, như thể khen ngợi sự thông minh của Mai Anh. Cả thành phố này chỉ có nhà họ Ngô của mẹ cậu mà thôi. Nhưng họ Ngô vốn đã bị nhà họ Trịnh kéo sập, ngoại trừ Ngô Ngọc Thái không còn ai sống sót. Thế nên tự dưng xuất hiện một nhân tố giống hệt mẹ cậu, đã vậy còn mang trên mình họ Ngô kiểu này.. Không khiến Văn Minh thắc mắc mới là lạ!

“Tôi là trẻ mồ côi, trước đây được một người phụ nữ tốt bụng họ Ngô giúp đỡ..” Mai Anh trơn tru nói ra lí do này. Cô nhi viện kia đã sớm hoang phế, tất cả mọi tài liệu liên quan đến cuộc sống của Ngô Mai Anh trước kia gần như đã tiêu tán. Dại gì không lấy cơ hội này làm một lí do khiến hai người gần gũi hơn chứ, đúng không?

Nhưng Mai Anh phải cẩn trọng mới được, cô có thể nhận thấy sự nghi hoặc đang dần nổi lên trong mắt cậu ấy rồi.

“…Chính cô ấy đã đặt cho tôi cái tên này, cũng giúp tôi vào đến cô nhi viện!”

“Một người phụ nữ họ Ngô?” Văn Minh hơi chấn động, đôi mắt đen láy dậy sóng đầy cảm xúc hỗn loạn. Cậu quay mặt, dứt khoát quay người “Cô lên nhận việc đi, thôi, chúng ta đi!”

*

Một đoạn đối thoại ngắn ngủi cũng đủ làm lên giai thoại. Nhân viên mới đến nhận việc ở SM mà đã gặp được tổng giám đốc, còn đủ sức hút lôi kéo người nổi danh lạnh như băng đá đó cùng mình nói chuyện… Danh tiếng của Ngô Mai Anh nhất thời nổi như cồn, khiến các cô gái vừa ghen tị lại vừa hâm mộ.

Nhưng đó là chuyện ở công ti, Văn Minh một khi bước chân đi khỏi sẽ không thèm quan tâm đến những lời đồn thổi phía sau.

Câu hơi nhíu mày, ngồi lên ghế sau xe suy tư không dứt.

Ngô Mai Anh đó không bình thường. Trực giác nói cho cậu biết điều này, và trực giác siêu nhạy bén của cậu chưa bao giờ sai.

Cô ta thực chất là ai?

Cái tên Ngô Mai Anh đó thật sự là do “một người phụ nữ tốt bụng họ Ngô” đặt cho?

Người phụ nữ tốt bụng trong miệng cô ta lại là ai? Là mẹ cậu? Nếu như vậy thì Mai Anh đó phải lớn hơn Văn Minh đến vài ba tuổi, vì mẹ cậu ngay khi sinh ra cậu đã tận hơi tận sức, bay nhanh về trời.

Và còn gương mặt đó nữa.. Giống mẹ cậu đến mức không thể tin nổi. Giống cực kì, giống tới mức hoàn mỹ, từ dáng đi đến đôi mắt và thần thái..

“Giọng nói rất quen..” Văn Minh đột nhiên bật thốt. Mấy trợ lý trợn mắt nhìn cậu không dám đáp lời.

Giọng nói nào vậy cha nội? Suốt nãy giờ trên xe chỉ có chúng tôi và ngài thôi đấy! Đừng tự ý doạ ma người khác thế có được không?

“..Đã nghe qua, còn nghe qua rất nhiều lần! Là của ai?”

“Cậu Minh..” Trợ lý thân cận giả bộ lau mồ hôi, cười cầu tài “..Cậu cảm thấy Mai Anh kia không đáng tin? Vậy tôi cho người lấy vài lý do sa thải cô ta có được không?”

“Đúng là tôi thấy cô ta không đáng tin..” Văn Minh gật đầu, híp mắt “..Nhưng tôi chưa muốn để cô ta đi dễ dàng như thế!”

“…” Này là thể loại lô gic gì đây trời?

“Anh giúp tôi một chuyện!” Văn Minh hạ giọng, quyết định “Điều tra cô ta! Từ đầu tới cuối thật tường tận vào!”

“Dạ..”

“Nhất là.. Về khuôn mặt kia..”