Tổng tài bá đạo và cô vợ luật sư kiêu ngạo của mình » Trang 50

Chương 50: Mạnh Hùng Ghen.

“Xin chào người đẹp, anh là Tràn Hạo Chủ Tịch tập đoàn Tràn Thị, cũng là Ông chủ của công ty giải trí Minh Hạo. “

Tràn Hạo lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngợp ngạc trong phòng.

Kiều Nhi bình tĩnh lại cô nghĩ trong lòng, nếu anh đã không nghĩ đến cảm nhận của cô, mà ở chung với nguời phụ nữ khác.

Vậy thì dù cô có quen biết người đàn ông khác, anh cũng không có tư cách để quản cô.

“Xin chào, em là Betty bạn của anh Thiên.”

Hai từ Anh Thiên thốt ra từ miệng cô làm cho sắc mặt Mạnh Hùng tối sầm lại, cặp mặt nguy hiểm của Mạnh Hùng nhìn thẳng vào Kiều Nhi.

“Dáng người em đẹp như vậy, có hứng thú tham gia làng giải trí không?”

Mạnh Hùng ngồi bên cạnh nghe Tràn Hạo nói vậy, anh cau mày tỏ vẻ bực bội.

Mạnh Hùng tức giận xiết chặt ly rượu trong tay, mu bàn tay của anh trở nên trắng bợt, gân xanh hiện rõ lên.

Kiều Nhi nhìn thấy Mạnh Hùng với

vẻ mặt âm u, long mày anh thì cau lại,

Kiều Nhi biết anh đang kèm nén lửa giận trong lòng.

Kiều Nhi nở nụ cười duyên dáng, cô bước đến ngồi bên cạnh Tràn Hạo.

Bàn tay mềm mại của Kiều Nhi cố tình để lên mu bàn tay của Tràn Hạo.

Nhìn vào thật ám muội.

Cặp mặt xinh đẹp của Kiều Nhi luôn quan sát từng cử chỉ của Mạnh Hùng.

“Tràn Tổng anh thật khách khí quá. So với mỹ nhân bên cạnh anh, em còn thua xa.”

Vừa nói Kiều Nhi cố tình vỗ vỗ tay mình lên mu bàn tay của Tràn Hạo.

“Anh mời em một ly,

Chúc mừng cho hai chúng ta, lần đầu tiên gặp nhau.”

Tiếng hai chiếc ly cụng vào nhau, phát ra âm thanh chối tai.

Kiều Nhi cầm ly lên uống một hơi hết.

Chất lỏng từ từ đi xuống cổ cô, một cảm giác thiêu đốt nóng rát rất khó chịu hiện lên trong lòng Kiều Nhi.

Kiều Nhi khó chịu nở nụ cười với Tràn Hạo.

Kiều Nhi dùng nụ cười rạng rỡ, để che dấu nỗi đau trong lòng cô.

Kiều Nhi không thể nào khống chế được bản thân của mình, trong lòng thì không muốn nhìn thấy Mạnh Hùng.

Nhưng cặp mắt thì vẫn luôn quan sát từng cử chỉ, và thần thái của anh.

Đọc FULL truyện tại đây

Cô muốn biết Mạnh Hùng có vì cô mà đau lòng hay ghen không.

Mạnh Hùng ngồi im lặng không nói câu nào, cặp mắt âu sầu có vài phần nguy hiểm nhìn châm châm vào cô.

Anh biết cô đâu lòng, cô tức giận, cô khổ sở.

Nhưng anh thì sao?

Cô đâu lòng, anh còn đâu hơn cô gấp trăm gấp ngàn lần.

Cô khổ sở, anh còn khổ hơn cô.

Trong lòng anh tức giận, sao cô không tin vào anh và không chịu cho anh cơ hội để giải thích.

Kiều Nhi uống hết ly này đến ly khác,

mặt cô lúc này đã phiếm hồng.

Sự nóng của rượu đi vào cơ thể làm trái tim lạnh lẽo của Kiều Nhi càng thêm khó chịu.

Có người thường nói lấy rượu giải sầu, sầu càng sầu hơn.

Đó chính là cảm giác bây giờ của Kiều nhi.

Tửu lượng của Kiều Nhi không ai ở đây có thể sánh bằng, nhưng vì từ sáng tới giờ Kiều Nhi chưa ăn gì hết.

Kiều Nhi cảm giác đầu mình hơi lâng lâng, dạ dày thì khó chịu.

Nhưng Kiều Nhi không quan tâm cô chỉ mông sao, hôm nay mình có thể thật sự say.

Say để quên hết nỗi đau đang dày xéo trái tim cô.

Tràn Hạo kinh ngạc khi nhìn thấy Kiều Nhi uống nhiều như vậy.

“Cô gái này muốn chết hay sao, mà uống liều mạng như vậy.”

Tràn Hạo dùng tay đoạt lấy ly rượu trong tay cô.

Kiều Nhi tức giận cô cau mày nhìn Tràn Hạo.

Kiều Nhi không muốn ở lại nơi này, để đối mặt với Mạnh Hùng nữa.

Kiều Nhi đột nhiên đứng lên, cơ thể vì sự ảnh hưởng của chất cồn mà đứng không vững.

Thân thể Kiều Nhi đột nhiên ngã về phía sau.

Tràn Hao nhìn thấy anh liền đứng lên, vòng tay qua eo thôn nhỏ của Kiều Nhi, đỡ lấy cơ thể mảnh mai không còn sức lực của cô.

Kiều Nhi vì mất thăng bằng, thân thể mềm mại của cô, nằm gọn trong lòng ngực của Tràn Hạo.

Dạ dày của Kiều Nhi cảm giác khó chịu, cô cau mày nhịn đau.

Kiều Nhi không còn sức lực để

tránh khỏi vòng tay của Tràn Hạo.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nên đành để Tràn Hạo ôm cô vào lòng.

Mạnh Hùng vừa nhìn thấy cảnh này, trong lòng phẫn nộ, cặp mắt liền hiện lên những tia máu đỏ, giống y như quỷ satan đến từ địa ngục.

Mạnh Hùng đang cầm ly rượu thủy tinh trong tay, anh tức giận dùng sức bớp mạnh chiếc ly thủy tinh.

Tiếng thủy tinh vỡ nát vang lên làm tất cả mọi người điều hoảng hốt.

Những mảnh vụn thủy tinh ghim sâu vào lòng bàn tay anh.

Máu từ trong lòng bàn tay của Mạnh Hùng nhỏ xuống mặt đất.

Nỗi đau trên tay không thể nào bì với, nỗi đau hiện tại trong trái tim anh.

Cô gái ngồi bên cạnh Tràn Hao thét lên vì hoảng sợ, khi nhìn thấy sắc mặt mặt hung tợn và bàn tay chảy đầy máu của Mạnh Hùng,

Lôi Lạc Thiên và Nam Liệt trầm mặt không nói gì.

Tràn Hạo vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Tại sao Mạnh Hùng lại nóng giận như vậy.

Trong lúc Tràn Hạo còn đang suy nghĩ.

Mạnh Hùng đã đứng lên, anh không quan tâm đến cánh tay bị thương của mình.

Anh bước nhanh về phía hai người.

Mạnh Hùng giận dữ đẫy Tràn Hạo ra, thân thể Tràn Hạo bị xô mạnh ngã xuống ghế sopha phía sau.

Mạnh Hùng liền đỡ lấy thân thể không còn sức lực của Kiều Nhi.

Kiều Nhi không phản khán, cô cứ tự nhiên mà ngã vào lòng ngực rắn chắc của anh.

Tràn Hạo từ trên ghế sopha nhìn Mạnh Hùng bằng ánh mắt khó hiểu.

Cặp mắt nguy hiểm của Mạnh Hùng nhìn thẳng vào khuôn mặt tuấn tú của Tràn Hạo.

Giọng nói lạnh lùng, hơi rung rung vì kèm nén lửa giận của Mạnh Hùng vang lên.

“Cô ta là vợ sấp cưới của tôi.”

Sắc mặt Tràn Hao liền biến sắc.

Anh nhìn về phía hai người đang cười, ngồi xem kịch vui bên cạnh.

“Hai người điều biết?”

Trong lòng Tràn Hạo vừa tức vừa nghĩ mình thật may mắn.

Nếu anh không phải là bạn thân của Mạnh Hùng, anh tin chắc bây giờ anh đã bị Mạnh Hùng chém ra thành từng mảnh, Lôi Lạc Thiên và Nam Liệt sẽ phải tìm chổ để mai táng cho anh.