Tổng giám đốc thô bạo của tôi » Trang 229

Chương 229: Tình yêu lưu luyến (15)

Edit: TranGemy

Cô bị vẻ mặt ôn hòa của anh chọc giận, cực kì muốn nói, vậy sao anh không trực tiếp về nhà anh mà ngủ một mình đi? Suy nghĩ một chút, vẫn không nói ra mà chỉ bỏ lại một câu: “Đây là tự anh nói đấy.”

Nói rồi, cô xoay người, đi về phía phòng ăn: “Ăn cơm.”

Cho nên cô không nhìn được khóe môi Dịch Tân khẽ cong lên ngay khi cô vừa quay lưng.

Hai người ăn cơm cùng nhau, cũng coi như hòa hợp, chỉ là từ đầu tới cuối Dịch Tân không nói lời nào mà thôi. Mà Tân Hoành nhớ tới hành động trước đó của anh, cảm thấy lần này anh có chút quá đáng, cũng không chủ động để ý đến anh, không có ý định cho anh thêm cơ hội để kiêu ngạo.

Hai người không ai nói chuyện với ai, chỉ có thỉnh thoảng vẫn trao đổi qua nét mặt.

Hay chính là, Tân Hoành trừng anh, anh không thèm để ý đến cô, hoặc là, Tân Hoành trêu chọc anh, anh cũng không thèm để ý đến cô.

Buổi tối sau khi tắm xong, anh không nói tiếng nào, tự mình quay về căn phòng cho khách mình vừa dọn dẹp. Tân Hoành giận đến mức thiếu chút nữa thuận tay cầm lên cái gối ôm ném về phía bóng lưng phách lối của anh.

Đã cầm trong tay rồi, suy nghĩ một chút, lát nữa có rơi xuống đất cũng là chính mình phải đi nhặt lên, mới từ bỏ ý định này. Vì vậy, lại đặt xuống.

Đứng dậy, cô hơi bực mình trở về phòng. Tắt đèn, đi ngủ.

Trong bóng tối, cô lắng tai ngóng tiếng động bên ngoài, hồi lâu, nhưng một chút động tĩnh cũng không có. Cô có hơi mất mát, lúc trước anh gấp gáp ôm cô đến nóng rực, cô biết anh muốn bao nhiêu. Lúc này, có thể ở chung một chỗ với cô, mà lại tha cho cô, cách giải thích suy nhất chính là, anh giận thật rồi.

Tân Hoành thở dài một cái, kéo chăn kín đầu, muốn cô nói với anh thế nào đây? Tìm lý do thế nào để mà thuyết phục anh đây?

Trằn trọc trở mình, nghĩ mãi không ra lý do, cảm thấy như càng nằm càng tỉnh ra.

Trong lòng cô nóng nảy, đột nhiên ngồi bật dậy, vén chăn lên, xuống giường.

Dịch Tân nằm ở trên giường, đôi mắt nhắm hờ, tinh thần cũng cực kỳ tỉnh táo. Chỉ là, anh không giống Tân Hoành, không phải anh không ngủ được, căn bản là anh không định ngủ.

Anh đang đợi cô tới.

Dĩ nhiên, anh cũng không khẳng định 100% cô sẽ tới, chỉ là lúc này, thấy tâm trạng chờ đợi cũng không tệ. Nếu như thật sự cô không đến, lúc đó chắc chắn cô sẽ rất thảm, nhất định anh sẽ đòi lại cả gốc lẫn lãi.

Đọc FULL truyện tại đây

Anh không cho rằng vì cô mà anh bị ảnh hưởng xấu, ngược lại, vì có cô bên cạnh, anh mới có thể cởi bỏ sự tàn độc của mình. Đối với anh, đây cũng là một loại đặc ân, những lúc ở bên cô, anh chỉ muốn có thể như vậy mãi mãi, không bao giờ cần để ý tới thế giới bên ngoài nữa.

Có cô ở nhà, mỗi một ngày, anh đều muốn mau chóng về nhà cùng cô.

Cô không có ở nhà, anh cũng không muốn rời khỏi đây một bước, chỉ muốn ở nhà đợi cô, hèn mọn chờ đợi, nói không chừng lúc nào đó sẽ đột nhiên thấy cô mở cửa về nhà. Khi đó, anh sẽ không để cho cô rời đi nữa.

Sự chờ đợi lúc đó, không có hi vọng, nỗi tuyệt vọng hành hạ anh đến gần như sụp đổ, nhưng đồng thời sự chờ đợi ấy lại như dòng nước ấm tỉ mỉ chảy quanh con tim, cảm giác hoàn toàn bất đồng.

Lúc này, chỉ vì biết, cô đang ở bên ngoài cách một bức tường.

Cho dù cô có tới hay không, lúc nào anh cũng có thể ôm cô vào trong ngực, như trong quá khứ.

Chỉ là trong lòng anh, vẫn hy vọng cô sẽ chủ động sang đây.

Thực sự giận cô, bởi vì anh nghĩ không ra, tại sao cô phải chạy đi làm cái công việc kia? Cô muốn làm phiên dịch, anh có thể hiểu được, bởi vì đó là thứ cô yêu thích, hơn nữa cũng không tốn nhiều thời gian.

Nhưng công việc trợ lý kia…

Đột nhiên trong đầu lóe lên, hình như anh đã hiểu rõ ràng rồi.

Mặc dù Dịch gia không liên quan đến Viễn Thịnh, nhưng Dịch Phong Nghiêu rất thủ đoạn, lĩnh vực hoạt động cũng gần giống với nhà họ Dịch.

Dịch Tân cười tự giễu một tiếng, anh hiểu được cô muốn làm gì.

—— Cô muốn hiểu về anh, muốn biết được anh ở đâu khi không ở bên cô.

Trên cửa có tiếng động nhỏ truyền đến, anh lập tức hoàn hồn, trong nháy mắt trở nên vui vẻ.

Cô đến rồi.

Anh giả vờ nhắm mắt ngủ, chỉ căng tai nghe tiếng cô nhẹ nhàng mở cửa, rồi đóng cửa, lặng lẽ bò đến bên giường anh, vén một góc chăn lên, sau đó, cả thân thể áp vào trong ngực anh.

Không ngờ lại chạm phải làn da bóng loáng của anh, cô hơi kinh hãi, thủ hạ phía dưới cũng nhanh chóng nóng rực căng thẳng đứng lên.

Đến lúc này rồi, tất nhiên cô cũng sẽ không ngốc đến độ tin rằng người đàn ông này đang ngủ. Cô lên án: “Anh lại có thể không mặc quần áo!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Anh cười khẽ, giơ tay lên, ôm chặt thân thể cô áp sát vào trong ngực mình lần nữa: “Chỉ là anh không muốn phụ lòng em nửa đêm phải phí công leo lên giường anh.”

Anh đắc ý lại phách lối cười làm cô càng lúng túng, cũng không nói được gì, đúng là nửa đêm, cũng đúng là cô leo lên giường anh. Là cô làm chuyện xấu còn bị anh nắm được thóp…

Nói lý không được, cô đổi giọng dịu dàng, vòng bàn tay nhỏ bé quanh hông anh, ở trong ngực anh thấp giọng nói: “Không có anh, em không ngủ được.”

Dứt lời, đột nhiên vật chống đỡ phía dưới lại cứng rắn nóng rực thêm một phen.

Người nào đó còn ác ý di chuyển, cố tình cọ xát vào nơi riêng tư của cô vài lần, cô làm sao mà chịu được loại kích thích này, lúc này cả người đều nóng lên mềm nhũn ở trong lòng anh.

Tuy nhiên anh lại muốn trêu chọc cô, lúc này đang cố gắng áp chế xuống, chính anh cũng không cảm thấy dễ chịu gì, căng thẳng khàn giọng cất tiếng: “Biết sai chưa?”

Cô mềm mại ở trong lòng anh gật đầu: “Ừ, biết sai rồi, anh tha thứ cho em được không?

Anh lại cọ xát vào cô qua lớp quần, cô chỉ cảm thấy một dòng nước ấm, thân thể đã sớm ướt át. Lúc này anh mới lật người, đè cô xuống dưới thân mình: “Được, chúng ta đi hủy hợp đồng.”

Mặt cô xuất hiện mấy vạch đen, ngượng ngùng nói: “Trừ cái này…”

“Thật sự muốn đi?”

Cô cắn môi: “Ừ”

Anh nghĩ một chút, có vẻ thật sự không hài lòng: “Em như vậy, làm anh rất không vui.”

Thế nhưng cô lại ngây ngốc bật thốt lên: “Vậy em để cho anh vui vẻ?”

Nói xong, cô nghe thấy tiếng cười trầm thấp của người nào đó, thân thể còn có chút run rẩy, lúc này mới phát hiện ra, lời này đặt trong tình cảnh trước mặt, có nghĩa khác xa đến mức nào…

Cô vội nói: “Ý của em là, em muốn chuộc tội?”

Anh trầm mặc. Cô cho rằng anh đang suy nghĩ để cho cô chuộc tội thế nào, thế nhưng anh chợt từ trên người cô nằm xuống, lại trở về bên cạnh người cô: “Em hãy làm anh vui vẻ đi.”

— —— —— —— —— —— —-

Úm ba la, cầu thanks, cầu comment ah! <3