Tổng giám đốc thô bạo của tôi » Trang 184

CHƯƠNG 184: TÌNH YÊU MỎNG MANH 18

Bóng đêm buông xuống.

Mặc quần áo thời trang tinh diệu danh gia ôm sát vòng quanh đường cong quyến rũ của thân thể, gió thổi qua, tóc dài khẽ vuốt quá mặt, sợi tóc bay trong không khí, lộ rõ vẻ phong tình.

Trên người Nghê Tranh nhiễm chút men say, ở bên trong nhà hàng đi ra, hai má ửng đỏ. Bên người, một người đàn ông tuấn dật nhã nhặn đỡ cô, thấy bộ dáng của cô lúc này, ở chỗ sâu trong đáy lòng hơi dập dờn, chân mày nhăn lại thấp giọng nói, “Uống rượu gì đâu? Em giao cho anh đó chẳng qua là mấy hoạt động tuyên truyền, anh cần gì phải bán mạng như thế?”

Nghê Tranh nghe xong, chỉ là cười khẽ.

Giao cho anh liền đẩy được sao? Anh nói với giới truyền thông tôi là Dịch thiếu phu nhân, tôi liền là thật sao? Dịch thiếu phu nhân chân chính đâu phải đi tới mấy loại hoạt động này, cùng một thương nhân ở trên bàn rượu, lá phải lá trái? Chỉ có thể tranh thủ đến càng nhiều hơn nữa để tuyên truyền.

Sinh dễ, sống dễ, cuộc sống không dễ dàng.

Không phải người phụ nữ nào cũng có thể có số mệnh tốt như Tân Hoành, có thể được người đàn ông kia thịnh sủng cả một đời, sau đó, cuộc sống không hề có ưu phiền.

Chính mình ngủ lại ở phụ cận nhà hàng, Nghê Tranh nhẹ khẽ đẩy đẩy người đàn ông bên cạnh, “Yến Thanh, anh đi về trước đi, em sắp đến nơi rồi, em muốn đi một mình một lúc.”

Yến Thanh nhíu mày, lại thấy cô kiên trì, trong nháy mắt, trong lòng có cường liệt cảm xúc xẹt qua, hắn đã lạnh giọng, “Em còn muốn khăng khăng một mực như thế?”

Nghê Tranh khẽ cười, ngưng mắt nhìn về phương xa những ngôi nhà cao tầng san sát nối tiếp nhau, “Em chỉ là, không muốn dễ nổi giận như thế. Cuộc sống của cô ta bây giờ, vốn là thuộc về em, hiện tại em lại muốn buông tha hết thảy, em, thuyết phục không được tim của mình. Yến Thanh, anh có cuộc sống của chính anh không nên ở trên người em tiêu hao nhiều thời gian. Em đây là một hồi hào đổ, nếu là thắng, sau này tự nhiên thiên thiên vạn vạn tốt, có lẽ ngày sau còn có thể giúp đỡ anh. Nếu là thua, sẽ gặp đem chính mình chuyển đi, cái gì cũng không để lại, khi đó, lại còn có thể báo đáp anh cái gì?”

Yến Thanh lành lạnh cười, “Em cho là, em có thể giúp anh cái gì? Em cho là, anh muốn em báo đáp anh sao?”

Khuôn mặt tinh xảo của Nghê Tranh hướng về phương xa, cũng không nhìn hắn, chỉ khẽ lắc đầu, “Anh đi về trước đi, chính em đi một chút.”

Cô với hắn, rõ ràng đạm mạc, phảng phất là không muốn tiêu hao một tia khí lực.

Yến Thanh tự giễu, đúng vậy, hiện tại tất cả sinh mệnh của cô đều trút xuống ở tại trên người đàn ông kia.

Đọc FULL truyện tại đây

Thế nhưng cô vốn không phải như thế. Quá khứ, tuy cô với hắn cũng không phải toàn tâm toàn ý, nhưng ít ra hắn biết, hắn ở trong lòng cô chiếm cứ một góc rất lớn. Chỉ cần cô còn có tâm, liền nhất định sẽ không lờ hắn đi, cũng lờ đi không được.

Trong thân thể Yến Thanh, cay đắng cuồn cuộn nổi lên, một lần lại một lần luân hồi, hối hận, lại cùng bất đắc dĩ.

Nếu như, ngày đó, hắn không có mang cô ra cửa. . .

Nếu như, Nghê Tranh không có nhìn thấy Dịch Tân, đó là phủ, cô đến nay vẫn là cô của trước kia, vẫn là bạn gái Yến Thanh hắn?

Cô cùng hắn từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cô cho hắn biết thế nào là tình yêu, kết quả là, hắn chống không lại cô cùng Dịch Tân gặp lại mà chỉ bằng thời gian của một buổi trà chiều

Hắn hận sao?

Hận ai?

Hận Dịch Tân đoạt người hắn yêu? Không, hắn hận không được. Ngày đó, người đàn ông kia nói với hắn, quang minh chính đại đến làm cho người ta sinh ra cảm giác hối hận, tự giác không thể nói lý.

Dịch Tân khi đó nói cho hắn biết, “Nếu như cô ấy nguyện ý, để cô ấy cùng tôi đi.”

Bá đạo, cường thế, mà lại bằng trắng trợn làm cho người ta hận không đứng dậy.

Nếu như cô ấy nguyện ý. . .

Hắn và cô khi đó đều chưa từng nghĩ tới những lời này, liền cũng không có mang lại bao nhiêu cảm tình. Chẳng qua là, có thể có, cũng không có.

Tới hắn không nhiều; không đến, hắn cũng không ít.

Chính là như vậy.

Như vậy cô thì sao? Cô luôn luôn mẫn cảm thông tuệ, cô cũng quả thật bình thường như hắn, thật là chưa từng nghĩ những lời này càng hàm nghĩa sâu xa? Liền cứ như vậy. . . Nguyện ý. Từ đó, Nghê Tranh và Dịch Tân cùng một chỗ, Yến Thanh chỉ có thể đứng ở phía sau bọn họ, liền dũng khí hận cũng không có.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Hắn cười khổ, nếu như ngay cả khi đó cũng có thể buông tha cô, nói một câu tôn trọng của cô, như vậy lúc này, hắn còn lập trường gì đến can thiệp chuyện của cô chứ?

Tự giễu lắc đầu, buông tay cô ra. Xoay người, bóng dáng ôn hòa bọc thật dày thất lạc buồn bã, đi vào trong bóng đêm.

Nghê Tranh vẫn như cũ nhìn về phương xa, nhiệt độ trên người đột nhiên thấp, cô cũng không quay đầu lại, dường như căn bản chưa từng chú ý.

Sau đó, một mình ở đêm hạ trong gió lạnh mà đi, một mình giấu đầy bụng tâm sự và. . . tính toán.

Gió thổi vào người, có chút lạnh. Cô lại sớm đã không biết mình bây giờ là thương thương hay là đang tìm cách.

Bước chậm, bên người lại đột nhiên có một chiếc xe màu đen chậm rãi đi đến phía trước cô rồi dừng lại.

Trong lòng cô khẽ động, cước bộ không ngừng, đi tới, đứng lại ở bên cạnh xe.

Cửa sổ xe chưa từng hạ xuống, lại cũng không rời đi.

Nghê Tranh tâm trạng trầm xuống, đã không khỏi lạnh giọng nói, “Anh làm sao dám to gan như vậy, lại đến nơi đây! Bị hắn phát hiện. . .”

Cách cửa thủy tinh, bên trong truyền đến giọng nam mang theo một tia cười chế nhạo, “Nghê tiểu thư không cần phải lo lắng, người nọ hiện tại ốc còn không mang nổi mình ốc, sao có thể để ý tới cô? Tôi qua đây chẳng qua là nhắc nhở cô một tiếng, an tâm một chút. Tất cả dựa theo lời dặn của tôi nếu cô tự ý hành động phá hủy sự việc, như vậy hậu quả do cô một mình gánh chịu.”

Cô nghe xong, trong lòng nhịn không được tức giận, liền cười lạnh, “Anh cho là lúc này anh vẫn có thể tiêu sái toàn thân trở ra như vậy? Nếu là bị người nọ tra ra là anh phát bưu kiện, người chết cũng không chỉ mình tôi!”

Cô tức giận xuống nói xong, trong xe lại cũng không có tiếng đáp lại. Một lát, chỉ là bật ra một tiếng cười khẽ. Không có nói, cũng đã đủ, tiếng cười chế nhạo.

Nỗi bất an ở trong thân thể lan tràn.

Xác thực, phát bưu kiện chính là hắn; nhưng mà, lại là cô ở trong thời gian ước định dùng một gọi điện thoại dẫn dắt Dịch Tân rời đi.

Sau đó, thúc xe chạy, một đường chạy nhanh như bay, đã như không hòa vào dòng xe cộ. Quanh mình, tất cả lại khôi phục như thường. Tựa như vừa rồi dừng lại và ngắn đối thoại, chẳng qua là thời gian ở đột nhiên trong nháy mắt tạm dừng, trừ hai người đương sự, ai cũng không phát hiện ra.