Tổng giám đốc thô bạo của tôi » Trang 176

CHƯƠNG 176: TÌNH YÊU MỎNG MANH 10

Dịch Tân nhìn nhìn cô, lại nhìn nhìn sàn nhà, chân mày nhíu lại thật sâu, trái lại thoạt nhìn cực kỳ nghiêm túc. Hẳn là thực sự bị sự ngây ngốc của cô chấn động.

Tân Hoành lo lắng không đủ không khí để hô hấp, cười gượng nhìn anh. Dịch Tân bước đến hướng của cô, hướng cô đưa tay ra. Cô thấy tay anh trắng nõn thon dài, cho dù lòng bàn tay có chút sần, nhưng vẫn đẹp mê người như trước.Cô nhìn, nhịn không được sững sờ.*

“Hử?” Anh nhìn cô đang nhìn chằm chằm tay anh, nhịn không được vui mừng cong khóe môi, lên tiếng nhắc nhở cô.

“A?”

Cô cuống quít ngẩng đầu nghi hoặc nhìn anh. Anh khàn khàn nói, “Cho anh.”

Cô thấy anh nhìn cô chằm chằm, gương mặt đẹp gần như diễm tuyệt, con ngươi như lóe mị sắc, lại nghe anh thấp giọng nói hai chữ, nhịn không được hai má bỗng nhiên nóng lên. Anh. . . cô còn đang tức giận a. . .

“Kéo cho anh, anh đến quét tước.”

Anh nhắc nhở một tiếng, cô mới phản ứng được, như là bị cái gì kích thích, liền ném đồ cầm trong tay cho anh. Trong lòng lại nhịn không được oán giận, hung hăng trừng anh. Lại thấy anh ở đối diện cô nhíu mày, thấy cô trừng anh, thậm chí hướng cô ném một cái liếc mắt. Anh tuyệt đối là cố ý!

“Em vừa mới nghĩ đi nơi nào?”

Anh. . . anh còn không biết xấu hổ hỏi cô như thế!

Cô cắn răng, “Là anh cố ý làm cho em hiểu sai ý đi!”

Anh cười, gật đầu, “Ừhm, anh thừa nhận, cho nên, ý là em ngầm hiểu rồi?”

“Nói lung tung! Là tự anh phán đoán!”

Anh dùng ngón tay sờ sờ cằm, lỗ mãng nhìn cô, “Nếu em không có ý hiểu, em đỏ mặt cái gì?”

Tân Hoành mị mắt, tức giận trong lòng bị khơi lên, tay liền hung hăng đẩy anh một ra, nổi giận đùng đùng bỏ đi.

Dịch Tân thấy cô bỏ đi, cũng không ngăn cô, chỉ lên tiếng nhắc nhở, “Đúng rồi, em đã không quét tước, vậy em liền đi cắt sửa hoa cỏ trong vườn một chút đi.”

Đọc FULL truyện tại đây

Tân Hoành dừng bước, rốt cuộc nhịn xuống, không quay đầu lại, nhanh chóng rời đi.

Dịch Tân nhìn bóng lưng của cô, rốt cuộc tâm tình tốt lên bật cười. Chẳng qua là khi cúi đầu nhìn thấy sàn nhà bị cô “Quét tước” kia, chân mày nhíu lại thật sâu.

Anh thật sự không thể tổn thương cô, sao cô có thể ngốc như vậy a! Anh vẫn cho là, một người phụ nữ biết nấu cơm, tất nhiên liền biết quét phòng ốc, xem ra, cách cư xử của cô vợ nhỏ này của anh khiến phải nghĩ lại một chút hai người này rốt cuộc có liên lạc với nhau hay không.

Anh khẽ thở dài một hơi, chính anh cũng chưa từng làm việc này, nhưng ít ra, chưa từng ăn thịt heo cũng đã gặp heo chạy.

Anh đem sàn nhà bị cô làm bẩn lau dọn sạch sẽ, nhìn một lần nữa thấy đã bóng đến có thể soi gương, mỉm cười.

Tân Hoành, em quả nhiên là cái tiểu ngu ngốc!

Anh đem đồ đạc tùy ý vừa để xuống, liền đi hoa viên tìm cô. Mắt lướt trong vườn hoa quét một vòng, lại không thấy được bóng dáng anh quyến luyến, tim của anh trong nháy mắt hung hăng co rụt lại, chỉ cảm thấy cả người đều có chút bất ổn.

Anh bước nhanh đi tới sâu trong hoa viên, nhưng vẫn không thấy cô. Anh rốt cuộc luống cuống, bước đi, ánh mắt sắc bén tìm tòi khắp nơi, thậm chí không có suy nghĩ nhiều, liền hô to tên của cô, “Tân Hoành.”

Không ai trả lời. Anh càng gia tăng thanh âm, giọng nói lại hơi phát run, “Tân Hoành!”

“Tân Hoành, em ra đây!”

Tim của anh hung hăng trầm xuống, tay không tự chủ nắm thành quyền, đại não trong nháy mắt tối sầm.

Đột nhiên, một giọng nói nũng nịu từ đằng xa truyền đến, “Đừng ầm ĩ, em ở trong này a!”

Giọng nói của cô! Anh nghe thấy, thân hình cao lớn chấn động, sau đó, cuống quít theo hướng thanh âm kia đi nhanh tới.

Thanh âm kia, là từ nhà ấm bên kia truyền đến.

Anh một đường trở lại, lớn tiếng hỏi cô, “Em đang ở đâu? Đi ra cho anh!”

“Em ở nhà ấm, chính anh đi qua đây!”

Anh hỏi cô, cô trả lời anh, thanh âm của anh giữa mùa đông trong vườn hoa được cô đáp lại. Trong nháy mắt, tâm vốn đang hỗn loạn, rốt cuộc trở về vị trí cũ.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Anh cấp tốc đi vào nhà ấm, thấy thân thể nho nhỏ của cô đứng ở nơi đó, đưa lưng về phía anh, trong lòng anh hung hăng căng thẳng, sau đó, hành động trước với lý trí, anh một phen đem cô kéo qua, chăm chú ôm vào trong lòng, tay chế trụ đầu của cô, đem cô ấn vào trong ngực mình.

Tân Hành tự nhiên bị anh lôi kéo, lại bị anh ôm lấy, vô ý thức đẩy anh, “Anh làm cái gì?”

“Đừng động!”

Cánh tay anh dùng sức, đem cô hướng vào anh áp càng chặt hơn, thanh âm trầm thấp, lại có bất ổn, “Để anh ôm em một cái”

Trong lòng cô còn đang giãy dụa.

Anh vội hỏi, “Anh không làm cái gì khác, để anh ôm em một cái, có được không?”

Thanh âm của anh, gần như cầu xin. Tim Tân Hoành, trong nháy mắt, đã mềm xuống. Chưa kịp tự hỏi, đã ngừng giãy giụa, yên tĩnh mặc anh ôm.

Cho dù hai trái tim vì mình dựng thẳng lên vách tường vô hình, nhưng ít ra giờ khắc này, ở trong nhà ấm giữa mùa đông, anh và cô cuối cùng có thể an ổn ôm nhau, yên bình.

Dịch Tân hơi nhắm mắt lại, hưởng thụ đem cô khảm vào ngực, cô mang cho anh xúc cảm ấm áp chân thật, cho nên yên lòng.

Cho đến khi cô ở trong lòng anh nhẹ giọng nói, “Thắt lưng em có chút đau, anh ôm đủ chưa? Hoặc là anh đổi tư thế khác?”

Anh rốt cuộc bị giọng nói ủy khuất lại không cam lòng của cô chọc cho cười ra tiếng, buông cô ra, thấy cô thở phào một hơi, lại nhịn không được ý xấu, liền hướng vào người cô, “Chúng ta đổi một tư thế khác tiếp tục đi.”

Cô bị động tác của anh làm cả kinh, liên tiếp lui về phía sau, một đôi mắt trong suốt phòng bị nhìn anh, “Em vừa nói, anh không nên làm bộ nghe không hiểu! Làm người phải biết thỏa mãn.”

Anh ý vị nhìn cô, cười, “Ừ, em nói đúng.”

Lại xoay người, hướng về phía vừa rồi cô làm gì đó nhìn lại. Lại thấy là một gốc cây hoa lan, phiến lá biến thành màu vàng, đã héo rũ.

Anh nhíu mày, “Quản gia kia càng già càng hồ đồ, héo như thế còn để ở chỗ này, cũng không biết đổi một chậu mới.”

Tân Hoành liếc anh, “Anh nhất định phải vô tình như thế sao?”