Tổng giám đốc thô bạo của tôi » Trang 169

CHƯƠNG 169: TÌNH YÊU MỎNG MANH 3

Tân Hoành giọng nói vừa mềm mại vừa ôn hòa. Nhưng mỗi câu chữ lại cứng như sắt, nửa bước cũng không lùi thậm chí là hăm doạ.

Dịch Tân giận dữ, lại hết lần này tới lần khác nghĩ. Đây mới là Tân Hoành. Đây mới là Tân Hoành khi tức giận. Mà không phải cô trong hai năm qua đối với anh từng bước một nhượng bộ.

Cô đối với anh bất mãn, anh biết. Cô hận chết anh. Cho nên hiện tại cô liền đối với anh khinh thị cũng không tiếc.

Chán ghét anh, căm hận anh, quên anh?

Dịch Tân cười nhạt, nụ cười đột nhiên tàn nhẫn. Anh nhìn chằm chằm Tân Hoành, từng chữ một: “Em có thể chán ghét anh, căm hận anh. Thế nhưng anh tuyệt đối không cho phép em quên anh!”

Anh mỗi chữ mỗi câu vừa thâm sâu lại hung ác. Tân Hoành chỉ cảm thấy trái tim như là bị thứ gì mạnh mẽ đánh vào. Bực tức đau đớn không thể giải thích. Cô nhìn khuôn mặt anh lúc này hoàn toàn là tàn nhẫn. Nhất thời kinh sợ giật mình.

Dịch Tân cũng đã có động tác, anh từ trong túi lấy ra điện thoại di động, thậm chí không nhìn màn hình. Chỉ tùy ý nhấn hai cái ngẫu nhiên. Con ngươi tối đi vẫn chăm chú nhìn cô.

Nói chuyện điện thoại trước mặt cô. Tiếng nói âm hàn làm cho người khác sởn tóc gáy: “Ông tới nói cho cô ấy biết, vì sao không thể rời khỏi tôi!”

Một câu nói xong, liền đưa điện thoại về phía cô.

Tân Hoành bị khí thế của anh làm cả kinh. Theo phản xạ liền lui về phía sau cũng không nhận lấy. Chỉ dùng một đôi con ngươi trong trẻo bình tĩnh nhìn chằm chằm anh, hỏi: “Anh ở đây chơi cái trò gì?”

Dịch Tân cười lạnh: “Chính em nghe một chút chẳng phải sẽ biết.”

Tân Hoành chỉ cảm thấy trong lòng không khỏi sợ hãi, không tự chủ được liền hung hăng lắc đầu.

“Thế nào? Không dám? Không phải nói không hề sợ anh sao?”

Tân Hoành bị anh một kích làm cho phẫn nộ. Buộc phải lấy điện thoại trong tay anh. Đưa tới bên tai, cũng không để cho đối phương mở miệng, liền trực tiếp lạnh lùng nói:

“Mặc kệ ngươi là ai. Hiện tại từ đâu tới thì chạy trở về nơi đó đi! Vật họp theo loài. Dịch Tân là một đồ hỗn trướng, mà ai đứng ở bên người anh ta đều không phải là thứ gì tốt! Lão nương bây giờ là muốn dừng cương trước bờ vực*. Ai dám ngăn cản tôi. Tôi sẽ đem hắn đẩy xuống Huyền Nhai**! Khiến hắn thay lão nương đi tìm chết!”

(*Dừng cương trước bờ vục: khi đến bên bờ của sự nguy hiểm thì mới tỉnh ngộ. **Huyền nhai: vách núi. )

Đọc FULL truyện tại đây

Tân Hoành mỗi chữ mỗi câu tàn nhẫn nói. Con ngươi hơi híp chăm chú nhìn vào mặt Dịch Tân. Vì vậy, những lời này liền rõ ràng như vậy chính là nói với Dịch Tân.

Dịch Tân nghe cô trong lời nói trần trụi chửi rủa. Chưa bao giờ thấy qua Tân Hoành cũng có thể như vậy mắng chửi người. Nhất thời hoảng sợ, lại không nhịn được nghĩ cười. Anh thường thấy dáng vẻ cô ôn nhu ẩn nhẫn. Cô lúc này tức giận dáng vẻ mắng chửi người lại làm cho anh không giải thích được có một chút hảo tâm tình.

Người bên đầu điện thoại kia tựa hồ giống như kinh ngạc. Tân Hoành mắng xong, đầu dây bên kia dĩ nhiên phút chốc an tĩnh.

Tân Hoành nhìn Dịch Tân, cười đến đắc ý. Nhưng không nghĩ đầu dây bên kia lại đột nhiên vang lên một tiếng, gần như than thở: “Con có phải nhiều năm như thế không có mắng chửi người.”

Tân Hoành nghe thanh âm kia thoáng chốc cả người cứng đờ. Bình tĩnh đứng ở tại chỗ, ánh mắt có chút thẩn thờ từ trên mặt Dịch Tân chậm rãi chuyển qua màn hình điện thoại di động.

Màn hình điện thoại lúc này đã tối đi. Tân Hoành lại như cũ thẳng tắp nhìn chằm chằm, tựa hồ muốn đem nó nhìn thấu, sau đó muốn thấy người bên đầu điện thoại kia.

“Ở lại bên cạnh hắn đi, coi như ta. . .cầu con.”

Bóng tối trong màn ảnh còn có thể nổi lên cô đời này cũng sẽ không quên giọng nói kia. Cô hung hăng nhìn chằm chằm, ánh mắt cũng đã từ sự nghi hoặc trở nên như dại ra.

Sững sờ một lúc lâu, cô đột nhiên gần như cuồng loạn mà gầm nhẹ: “Ông có biết hay không tôi ở lại bên cạnh hắn với vai trò là gì? Người hạ tiện, người kỹ nữ thấp kém, đồ chơi. Ông có biết hay không? Tân Hạo! Ông chưa bao giờ nghĩ cho tôi, là ngươi nói ta ngươi không còn là phụ nữ. Tôi lại dựa vào cái gì phải nghe ông?”

Tân Hoành lúc này cơ hồ đem tất cả oán giận trong đáy lòng đều phát tiết ra. Đầu kia thanh âm vẫn như cũ trầm tĩnh: “Em thực sự nhẫn tâm thấy nhà mới trăm năm cơ nghiệp hủy hoại chỉ trong chốc lát sao?”

“Tôi tại sao không đành lòng? Tôi lại lần nữa nhận được cái gì? Xem thường, nhục nhã, ngược đãi! Còn có hai cái mạng người!”

Trong chốc lát trầm mặc, sau đó Tân Hạo khẽ thở dài: “Con nói đúng. Như vậy con mong muốn như thế nào thì liền thế đó đi. Dịch Tân quả thực cũng không phải là một người tốt. Con rời khỏi anh ta, cũng tốt.”

Tân Hoành cười nhạt, hung hăng cắt đứt điện thoại. Nhìn về phía Dịch Tân: “Nghe được không? Em không nợ nhà mới. Anh không uy hiếp được em!”

Dịch Tân cười, một đôi mắt gần như quỷ mị: “Vậy sao?”

Tân Hoành trong lòng đau xót. Chỉ cảm thấy huyết dịch cả người thoáng chốc xông thẳng lên đại não, nhiễm đỏ hai mắt của cô. Cô hung hăng cầm trong tay điện thoại cứng rắn hướng Dịch Tân ném tới.

“Phanh.”

Điện thoại di động bằng kim loại và âm thanh của da thịt va chạm. Có chút nặng nề, lại làm cho người ta kinh hãi.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Tân Hoành nhất thời đờ đẫn. Cả người cứng đờ, lẵng lặng nhìn Dịch Tân.

Điện thoại di động nện ở trên trán anh. Máu tươi từ trên trán anh tuôn ra, rơi xuống mặt mày, lại chảy dọc theo khuôn mặt.

Một màu đỏ tươi, nhìn mà sợ con mắt.

Anh lại như cũ đứng tại chỗ, chỉ thẳng tắp nhìn cô.

Trong lòng cô chua xót, nhịn không được rồi thốt ra: “Vì sao không tránh ra?”

Anh nhìn cô một lát mới nói: “Nháo đủ rồi? Nếu nháo đủ rồi thì đi xuống lầu ăn tối.”

“Anh. . .”

Dịch Tân thản nhiên nhìn cô liếc mắt, rồi xoay người ly khai.

Tân Hoành đứng ở chỗ cũ, kinh ngạc nhìn nơi anh vừa đứng. Trên mặt đất có một vết máu. Điện thoại di động nằm đó vẫn hoàn chỉnh, chỉ là một góc nhuộm máu diễm lệ.

Đó là máu của Dịch Tân. Liền cũng cùng anh như nhau, mê hoặc, tà mị.

Đem túi trong tay dùng sức hướng trên mặt đất ném đi, liền đập vào trên điện thoại. Tân Hoành xoay người hung hăng đóng cửa lại.

Dịch Tân nghe được âm thanh đập cửa của Tân Hoành. Bước chân ngừng lại, bên môi đã có ý cười.

Phát tiết đi, Tân Hoành. Em buồn bực em cũng không quan hệ, chỉ cần em không đi. Có thể phát giận luôn luôn tốt, tính tình náo loạn. Anh là có thể ít bài xích em một chút.

Dịch Tân trên mặt mang máu đi xuống dưới lầu. Trong đại sảnh lão quản gia nhìn thấy sợ hết hồn. Quản gia phục hồi tinh thần lại, luống cuống tay chân đi đỡ Dịch Tân: “Thiếu gia, đây là thế nào?”

Lại cuống quít sai người làm ở sau lưng: “Mau, nhanh đi gọi bác sĩ!”

Dịch Tân ngăn cản ông, chỉ thản nhiên nói: “Đi lấy cái hòm thuốc đi, xử lý một chút là tốt rồi.”