Tổng giám đốc thô bạo của tôi » Trang 156

CHƯƠNG 156: DỊCH THIẾU PHU NHÂN 19

Màn đêm dần buông xuống sau rèm cửa sổ, trong phòng không còn chút ánh sáng nào.

Chỉ còn lại hơi thở tình yêu nồng hậu.

Người đàn ông yêu mỵ nửa người trên xích lõa tay chống đầu, khẽ gọi người phụ trong ngực.

“Tân Hoành?”

Vốn là còn ngủ người phụ nữ nghe được âm thanh của anh, theo bản năng liền rụt về phía sau, lại theo phản xạ mà dùng cánh tay xích lõa khước từ lồng ngực người đàn ông, nhỏ giọng hừ hừ, “Em mệt, không cần trở lại.” *

Thanh âm của cô thật thấp mềm nhũn, giống như làm nũng, làm nũng mà mắt còn nhắm thật chặt.

Thân thể Dịch Tân trong nháy mắt liền nóng lên, anh cúi người, ở bên tai cô cố ý nhẹ giọng hỏi, “Thật sự mệt?”

Tân Hoành bị hơi thở vừa thổi kia của anh dọa sợ đến cả người giật mình một cái, nhắm hai mắt liền hung hăng đẩy anh, “Sức cùng lực kiệt. Anh còn định làm gì em… em liền đến ngày tận thế.”

Dịch Tân nhìn cô, rốt cuộc thấp giọng bật cười.

“Vậy em nghỉ ngơi thật tốt, không nên chạy loạn.”

Tân Hoành nghe nói như thế,một phút trước còn dùng lực nhắm cặp mắt lập tức liền mở ra trong bóng tối, lại chỉ thấy rõ hình dáng người đàn ông, cô hỏi, “Anh phải đi ra ngoài?”

Dịch Tân cúi đầu hôn mặt của cô, “Ừ, tối nay Dịch gia có tiệc rượu năm, anh hình như phải đi qua đấy.”

Anh nói xong lại lười biếng, còn có chút bất đắc dĩ, sóng mắt chuyển một cái, lại đột nhiên ôm cô vào trong ngực, lần nữa nằm lại trên giường, “Có muốn anh ôm em ngủ không? Nghĩ hãy nói, em nói, anh liền lưu lại.”

Anh nói xong, liền chỉ cảm thấy người trong ngực dùng lực đẩy anh, “Chính anh muốn trộm lười, còn phải đẩy tới trên người em, anh thật xấu!”

Anh không nhìn cô khước từ, hôn cô, “Em còn gặp qua lúc anh tệ hơn chứ?”

Tân Hoành bị anh nói xong một thẹn thùng, dưới chăn, hai người cũng xích lõa, lúc này cô khước từ anh, anh lại dùng lực ôm cô, thân thể của hai người cũng không có rào cản cọ sát lẫn nhau , cô cảm giác anh bỗng nhiên căng thẳng, nhất thời bị sợ đến không dám lộn xộn.

Bên tai, hô hấp của anh rõ ràng nặng nề.

Đọc FULL truyện tại đây

Cô hoảng hốt vội nói, “Anh nhanh đi, để cho em nghỉ một lát.”

Anh không có nói chuyện, ôm cô, lại tìm môi cô hôn lên, nhưng chỉ là hôn cô.

Tân Hoành trong lòng buông lỏng, anh đã buông cô ra, nhỏ giọng nói, “Ngoan ngoãn đợi anh… anh sẽ mau chóng trở lại.”

Tân Hoành nghe âm thanh nhẹ nhàng của anh trong nội tâm khẽ động, chủ động liền hướng trên môi anh hôn lên, “Tốt.”

Dịch Tân thấy cô thuận theo, không nhịn được lại ở trên môi cô lưu luyến một phen, lúc này mới rời đi cô vào phòng tắm, tắm cực nhanh, lại nhanh chóng mặc chỉnh tề.

Ra cửa trước, lần nữa hướng về phía cô dặn dò, “Ngoan ngoãn đi ngủ.”

Tân Hoành gật đầu.

Anh đột nhiên tà khí cười một tiếng, “Nếu không, chờ anh trở lại, không bao lâu em lại kêu mệt.”

Tân Hoành mặt nhất thời nóng lên, thuận tay cầm gối đầu ném về phía anh.

Người nọ giơ tay lên liền tiếp được, vừa chuẩn xác ném về đến bên cạnh cô, lúc này mới cười đến hài lòng rời đi.

Anh vừa đi, trong phòng nhất thời an tĩnh lại, Tân Hoành hết sạch khí lực, lại chợt nhớ tới cái kia câu, trên mặt nóng lên, kéo chăn ngủ tiếp đi.

Dịch Tân ra cửa, ý cười trên mặt trong nháy mắt không thấy bóng dáng.

Xuống lầu, trực tiếp đến bãi đậu xe, Nguyên Thâm đã đợi từ lúc nào, nhìn thấy Dịch Tân, lập tức cung kính gật đầu, “Tân Thiếu”

Dịch Tân nhẹ gật đầu một chút dừng ở bên cạnh Nguyên Thâm ra lệnh, “Phái mấy người có thể tin ở lại chỗ này, bất luận kẻ nào không thể quấy nhiễu cô ấy.” Hơi dừng lại, lại nói, “Cô ấy cũng không cho rời đi nửa bước.”

“Vâng”

Dịch Tân lúc này mới sải bước lên xe.

Dịch gia qua tiệc rượu năm, ở trước giao thừa. Đây là một truyền thống, mỗi một năm qua tiệc rượu năm đều ở đâylà tam đại gia tộc, Dịch gia, Cố Gia, Mạc gia, thay phiên cử hành. Năm này, đến phiên Dịch gia.

Đây là tam đại gia tộc đương gia tụ chung một chỗ, cũng sẽ mời những người khác mà bọn họ cho là có thể muốn mời, nhưng những người kia cũng đều không phải người bình thường, hoặc là thương giới lớn, hoặc là đó là có thể bị hắn cửa để mắt .

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nghê Tranh một thân lễ phục sắc sợi tơ màu sâm banh, lộ vai, cắt xén vừa đúng, vừa lúc có thể bọc lại thân thể lồi lõm linh lung của cô, làm nổi bật lên đường cong mê người. Cô tới sớm, nhưng cũng không vào cửa, chỉ ở phòng ngoài vườn hoa, có chút tâm tư nhỏ mà núp ở sau Hoa Mộc nhìn từng con người trị giá không rẻ các tân khách mang theo bạn gái lục tục trình diện. Người kia, vẫn chưa về.

Trong lòng cô có chút gấp gáp. Anh, chẳng lẽ có thể vì Tân Hoành, liền việc quan trọng như vậy cũng không đến?

Đang suy nghĩ, cánh tay bỗng nhiên căng thẳng, bị người ta tóm lấy. Tâm, hung hăng giật mình. Kinh, sợ.

“Là tôi.”

Người tới âm thanh vốn là ôn hòa, lúc này lại mơ hồ mang tới trầm thấp, hình như là. . . Tâm tình không tốt.

Nghê Tranh nghe, lúc này mới thở phào một hơi, quay đầu lại, có chút oán giận trừng mắt nhìn hắn một cái, “Yến Thanh, anh không phải đi vào, ở chỗ này làm cái gì?”

Người đàn ông diện mạo lịch sự, lễ phục đuôi én, mặc dù không bì kịp Dịch Tân khuynh thành tuyệt sắc, nhưng được cho tuấn tú nho nhã. Nhìn lên người phụ nữ phong tình trước mắt hắn, chân mày nhăn lại, “Vấn đề này, hình như anh nên tới hỏi em.”

Nghê Tranh nhất thời nghẹn lời, chỉ đẩy hắn một cái, “Anh vào trước đi thôi, thời gian sắp tới.”

“Em đang đợi hắn?” Yến Thanh lộ vẻ không vui.

Nghê Tranh trả lời hào phóng, “Vâng”

“Hắn đã có vợ.” Chân mày, càng nhíu chặt.

“Em không quan tâm.” Nghê Tranh trở về vẻ không chút do dự, như đinh chém sắt.

Yến Thanh nghe, vốn là giọng ôn hòa không khống chế được, gần như thô rống, “Em có biết không, đó là phá hoại hôn nhân của người khác?”

Nghê Tranh cười lạnh, trả lời lại một cách mỉa mai, “Hôn nhân đó vốn chính là thuộc về em. Là người phụ nữ đó phá hư hôn nhân của em.”

Ánh mắt đột nhiên ảm đạm xuống, Yến Thanh có chút tự giễu lắc đầu một cái, “Nếu như em thật yêu hắn như vậy, năm đó tại sao thuận theo sắp xếp của anh, đi Áo, rời hắn hơn hai năm?”

Trong lòng Nghê Tranh quặn lại miệng khô khốc, trong mắt xẹt qua tia đau đớn. Chợt lại nhìn Yến Thanh, “Yến Thanh, em hiểu rõ anh yêu em, nhưng mặc kệ là quá khứ hay vẫn là hiện tại, em yêu đều là Dịch Tân. Nếu như anh thật yêu em, anh đã giúp em, giúp em đem anh ấy đoạt lại. Là Tân Hoành thừa lúc vắng mà vào, là cô ta đoạt thứ thuộc về em, em cũng chỉ là đang đoạt về thứ em cần có.”