Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi » Trang 154

Chương 154: Dịch thiếu phu nhân (17)

Mồ hôi lạnh. . . Cô dùng sức lắc đầu, cầm lấy đôi đũa, lúng ta lúng túng nói:” Ăn cơm, ăn cơm.”

Chính mình ăn hai miếng cơm, mới đột nhiên thấy, lại dời đũa tới đĩa rau, chiếc đũa tùy ý thả xuống, gắp một khối cá dấm chua Tây Hồ cũng không nghĩ nhiều liền đưa miếng cá tới miệng.

Ăn.

Sau đó toàn thân không khống chế được co rút lại. Nhất thời động liên tục cũng không thể cử động nữa, chỉ có thể cương cứng người tại chỗ, cực kì chậm đến.

Rất chua!

Dịch Tân thấy cô cầm chiếc đũa định ở nơi nào, toàn thân nhẹ nhàng run trong lòng quýnh lên hỏi:” Làm sao vậy?”

Tân Hành thật vất vả mới chuyển tròng mắt sang phía Dịch Tân, trong lời nói ra đều run run:” Chua — —-”

Dịch Tân thấy cô như vậy, cuống quýt đứng dậy, bước nhanh ra ngoài, không bao lâu lại trở về, trên tay còn bưng một ly nước, cũng không đưa cho cô mà trực tiếng để đến bên môi cô:” Đến, uống nhanh đi.”

Tân Hành đã bị chua tới mức không nghĩ muốn nhúc nhích, lúc này cũng thuận thế cầm lấy tay anh, hung hăng uống xuống mấy mồm to cả người mới cảm thấy dễ chịu đi rất nhiều.

Sau đó, nâng ánh mắt ai oán như sắp khóc nói:” Thân ái, anh rốt cuộc cho bao nhiêu dấm chua vào a?”

Khuôn mặt Dịch Tân vốn dĩ rất xinh đẹp rốt cuộc cũng không nhịn được có chút đỏ.

Tân Hành lại nếm thử vài món đồ ăn, chỉ là phía trước bị vị chua làm chậm đến giáo huấn, cô lúc này cực kỳ cẩn thận.

Thịt cua đậu hủ. . .Quá ngọt.

Gạo nếp sườn. . . Sườn sống.

Cũng chỉ có thanh sao Hà Nhi kia cũng không tệ lắm, canh rau nhút còn có thể uống.

Đọc FULL truyện tại đây

Tân Hành để đũa xuống, nhìn sắc mặt khẽ đỏ của Dịch Tân, nhẹ giọng nói:” Kỳ thật, anh chưa từng nấu ăn có đúng không?”

Trong lòng Tân Hoành mới vừa thở phào nhẹ nhõm, thân thể lại đột nhiên bị anh ôm lấy. Cô kinhngạc, anh cười, ôm cô sải bước hướng phòng ngủ đi đến.

“Nơi này quá ồn, chúng ta trở về phòng ngủ làm.”

Tân Hoành cảm thấy. . . Không lời nào để nói.

Phong Dương đứng ở dưới lầu, không thú vị mà nhìn cửa thang máy khép chặt, rất là bất đắc dĩ nhún nhún vai. *

Hình như hắn tới không phải lúc, giống như quấy rầy chuyện tốt của người khác. . .

Chọc phải người này,nên làm sao cho phải đây?

Tân Hoành, vậy cô phải giúp tôi trấn an hắn thật tốt thôi.

Truyện được đăng tại đây

Phong Dương vô lương mà nghĩ , xoay người, không hề chướng ngại tâm lýđi về.

Hắn đi được đúng một bước, cho nên không có có nhìn thấy, theo sau hắn, một một thân màu xanh ngọc áo khoácyểu điệumột người phụ nữ cũng đến.

Chân mày khuynh thành tuyệt sắc trên mặt nhẹ nhàng nhíu lại, thêm một phần vừa thấy đã thương mỹ.

Chỉ là nếu gần nhìn, trong mắt của cô ta rất kiên định, gần như ngoan tuyệt, cùng với khí chất nhu nhược của cô ta cực kỳ không hợp.

Cô đứng lại ở trước thang máy, thang máy do tầng chót người khác của khống chế, lúc này, cô không mở được. Nâng cánh tay mảnh khảnh trắng nõn lên, cô nhẹ nhàng mà kiên định nhấn chuông cửa.