Tổng giám đốc thô bạo của tôi » Trang 152

CHƯƠNG 152: DỊCH THIẾU PHU NHÂN 15

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, dường như bình tĩnh đi xuống, không dậy nổi gợn sóng. Chính là, mọi người thường thường không để mắt đến. Bỗng nhiên, lần này kịch liệt bùng nổ, đều là do loại bị che dấu bình tĩnh ở dưới mạch nước ngầm chậm rãi thúc đẩy mà thành.

Khi Tân Hành tỉnh lại, bên cạnh không có người, một chỗ ở trên giường, đã lạnh xuống rồi.

Mệt.

Trong lòng không hiểu hoảng hốt, cô nhanh chóng rời giường, thói quen là đi mở tủ quần áo ra muốn tìm quần áo mặc vào. Nhìn tủ quần áo này thì trong lòng kinh ngạc.

Cô nhớ rõ nơi này là khách sạn, cô mở ra trong tích tắc cũng giật mình nhớ tới. Chính là, trong tủ quần áo này, đã có một loạt quần áo đàn ông.

Anh ta.

Cô đi ra xem, chính là quần áo của anh làm sao có thể nhiều như vậy lại ở khách sạn?

Trong lòng cô đột nhiên rầu rĩ nặng nề, không phải tư vị đứng lên. Cảm giác kia, tựa như nơi này là một cái nhà khác của anh, mà cô là vợ của anh, còn chưa có không biết.

Cô áp chế cảm xúc khác thường trong lòng, tùy ý cầm áo sơmi của anh mặc lên người, chân chạy ra khỏi phòng ngủ.

Trong đại sảnh không thấy anh, trong lòng cô nhất thời trống rỗng, đáy lòng chậm rãi dâng lên một loại cảm xúc, giống như uể oải.

Đột nhiên nghe được tiếng vang.

Trong lòng cô rung lên, đi tới nơi phát ra tiếng vang. Sau đó, cô đứng ngơ ngác tại chỗ, ánh mắt đăm đăm.

Cái kia. . . Người đàn ông kia từ trước tới giờ trong lòng anh chỉ biết chơi đùa tình cảm, chơi đùa tiền tài, chơi đùa quyền lực, chơi đùa mạng người, thế nhưng bây giờ trên người mặc quần áo ở nhà, vén tay áo lên nấu cơm!

Dịch Tân nghe được tiếng vang, quay đầu nhìn về phía cô. Nhất thời, một đôi mắt sâu sắc bình tĩnh nhìn cô.

Cô vẫn còn so sánh góc kinh ngạc, chỉ là thấy anh lúc này nhìn cô như vậy, tựa hồ có chút không muốn phá đi ý tứ trầm mặc của đối phương. Cô rốt cục nhịn không được lên tiếng trước:” Anh biết nấu ăn?”

Đọc FULL truyện tại đây

Cô nhất định phải hỏi cẩn thận thật cẩn thận.

Đôi chân mày của anh chau lại, không đáp, chỉ là trong mắt có ý nói “Em đây đã biết rõ còn cố ý hỏi”

Cô bĩu môi, cúi đầu, không cam lòng nói “Em gả cho anh nhiều năm như vậy, em cũng không biết, còn không cho phép em hỏi a”

Cô vừa nói xong, liền cảm thấy trên lưng đột nhiên ấm áp, căng thẳng, người đàn ông kia đã bước đến trước mặt cô, đem cô ôm một cái rồi rời ra.

Cô cả kinh nhìn anh, đã thấy trong mắt anh lúc này đang mỉm cười, cười đến đa tình, môi mỏng mở ra nói “Ngoan, lặp lại lần nữa.”

Cô sửng sốt trừng mắt nhìn nhìn anh, không rõ anh bị cái gì kích thích.

Trong mắt anh chờ mong nhìn cô, nhìn vào mắt cô thật sâu.

Trong lòng cô yên lặng thở dài một hơi, người này thật là rất hỉ nộ vô thường!

Cô cẩn thận nghĩ một chút, cẩn thận thử nói:” Anh còn không cho phép em hỏi a?”

“Phía trước một câu”. Anh có chút nóng nảy nói.

Cô cẩn thận nghĩ, lại hỏi:”Em gả cho anh. . .”.

Cô còn chưa nói xong, lời lẽ đã bị anh vội vàng ngăn chặn, bị buộc liền cùng anh triền miên kịch lịch đứng lên.

“Chính là câu này, anh thích nghe em nói em gả cho anh, em gả cho anh. . .”

Một mặt anh vội vàng hôn cô, mặt khác cúi đầu và nói với cô. Cô nghe xong, trong lòng liền mềm nhũn, tay vòng qua cô của anh, đáp trả nụ hôn của anh.

Sau đó, liền hoàn toàn đem người kia kích thích đến.

Anh thuận thế đem cô ôm rất cao, lại đem cô phóng tới lưu để ý trên dài, một đườing vội vàng nhất thiết đi xuống. Đến trước ngực mềm mại của cô, vài động tác nho nhỏ, liền đem cô ngửa đầu nhẹ nhàng rên rỉ.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Cô rời giường sau đó vội vàng tìm anh, toàn thân cao thấp chỉ được bao phủ bởi chiếc áo sơmi của anh. Lúc này, thật sự chính là động tác thuận lợi quá lớn của anh. Cô chỉ cảm thấy thân thể bỗng nhiên mát lạnh, mở mắt ra đã thấy mình ở trong lòng anh không có che phủ.

Trong lòng cô cực kì xấu hổ, lại thấy bên cạnh anh có một nữa bữa cơm trưa, cuống quýt dùng sức đẩy anh ra.

Đột nhiên bị cô đẩy ra, tròng mắt trong nháy mắt đã tỉnh táo hơn phân nửa, nhìn cô hơi hơi nhếch mi.

Thân cô không có gì che đậy, lại bị anh nhìn như vậy, không tự chủ giơ tay che trước ngực. Lại không mở đầu, lại nhịn không được sốt ruột nói:” Em đói bụng, mau giúp em đem quần áo mặc vào.”

Dịch Tân thấy cô không dám nhìn bộ dáng của anh, trong mắt có một chút tà ý cười:” Anh cũng đói bụng, một lát mới mặc đi”.

Cô xấu hổ, quay đầu trừng mắt nhìn anh:” Đói bụng, muốn ăn cơm!”

Dịch Tân rốt cục nhịn không được, cúi đầu nhìn cô bật cười. Nhưng không giúp cô nhặt quần áo lên, chỉ lấy một tay ôm cô trở về phòng ngủ.

Trong lòng cô quýnh lên, nhịn không được nhắc nhở anh:” Là muốn ăn cơm!”

Động tác của anh rất mau, lúc này đã ôm cô trở về phòng ngủ, lại đem cô đặt ở trên giường. Cô rời khỏi anh, liền cuống quít chui vào chăn, phòng bị nhìn anh.

Dịch Tân nhìn cô một cái, chỉ xoay người đem quần áo của cô đưa cho cô cười:” A! Anh biết là muốn ăn cơm, không phải món điểm tâm ngọt. Vậy em ngoan ngoãn đem quần áo của mình mặc vào, không cần lúc ẩn lúc hiện mê hoặc anh.”

Anh nói xong liền cúi đầu, động tác cực nhanh liếm liếm vành tai của cô, cố ý nói giọng khàn khàn:” Em có biết, anh đối với em rất không có sức chống cự. Em lại dẫn dụ ánh mắt của anh cũng đủ để hỏng mất.”

Cô thề, cô nhất định nghe được thân thể cô vang lên một tiếng “Oanh”.

Cô ngơ ngác cầm lấy quần áo, nhìn cửa phòng. Cô trừng mắt nhìn tên đàn ông tà ác kia rời đi còn nói là cô mê hoặc anh.

Nghĩ đến đây cả người nhịn không được run lên. Cô cuống quýt lắc đầu lay động đi hình ảnh này trong đầu, vừa vội vàng vọt vào trong phòng tắm.

Đợi cô tắm rửa xong đem chính mình bao bọc thật nghiêm kín, lại ở trong gương phản chiếu nhìn chính mình vài lần, xác nhận quần áo của mình không có khả năng làm cho đối phương hiểu lầm. Lúc này mới mở cửa phòng ngủ ra,

Mới ra khỏi cửa phòng, đã thấy trong đại sảnh do anh chuẩn bị bữa cơm trưa còn đang đứng ở bên cạnh bàn ăn, nhìn về hướng của cô. Cô vừa ra khỏi cửa, liền rơi vào trong mắt cho anh.