Tổng giám đốc thô bạo của tôi » Trang 149

CHƯƠNG 149: DỊCH THIẾU PHU NHÂN 12

Tâm tư như thế, lại có thể che giấu mà không lộ, gần như không có một kẽ hở nào cả.

Thế nhưng, cho dù là như vậy, vẫn như cũ bị người đàn ông này liếc mắt một cái, liền bị nhìn thấu triệt để.

Ở trước mặt anh,vốn những thứ ấy cái gọi là tâm tư uyển chuyển, trò chơi tình yêu tinh diệu cỡ nào đi nữa, tất cả, chẳng qua là một hồi cười nhạo mà thôi. Hao hết tâm tư, tự cho là mình thông minh, lại không biết rằng, cái tâm tư đó đã sớm bị người ta nhìn thấu. Tựa như ngươi cho là mình mặc trên người những thứ nhất xảo đoạt thiên công ẩn hình, kỳ thực không phải là người khác cái gì cũng không nhìn ra, chẳng qua là do chính ngươi cố làm ra vẻ huyền bí để một phen lấy lòng mọi người. Như vậy, không phải cười nhạo thì là cái gì?

Tân Hành chỉ cảm thấy trong lòng chết lặng, bị một đôi mắt của người đàn ông nhìn thấy hoảng sợ.

Nhịn không được, đối với anh, hô nhỏ, “Anh thực sự thật đáng sợ!”

Dịch Tân cũng chỉ hơi mắt liếc nhìn cô, tầm mắt lưu động, “Làm sao lại kinh ngạc vậy? Đây cũng không phải là ngày đầu tiên em biết anh?”

Tân Hành lắc đầu, “Không, ánh mắt của anh quá độc ác, làm em sợ hãi, sợ em đối với anh những tâm tư đó, kết quả là, ở trong mắt anh, cũng bất quá chỉ là một hồi cười nhạo mà thôi.”

Cô nói xong, ánh mắt của anh bỗng nhiên ngưng lại, chỉnh đốn lại, mới nói, “Em có phải là hay không có chút buồn lo vô cớ? Em cũng không đối với anh có cái gì tâm tư, cần gì phải sợ bị anh nhìn thấu?”

Thanh âm của anh, nửa thật nửa đùa; bên môi cười như không cười.

Tân Hành trong đầu suy nghĩ hỗn độn, chỉ cảm thấy trong lòng buồn bực,cô nhịn không được ủy khuất, ngước mắt nhìn anh, “Anh có thể công bằng một chút sao?”

Anh nhíu mày, “Anh có lỗi gì sao?”

Cô bị anh ngăn lại, trong lòng tức giận nhưng cũng không nói lại được anh, chỉ bị tức giận nghiêng đầu quay đi, không muốn nhìn anh.

Mặt bị anh dùng lực bắt quay trở lại, buộc nhìn thẳng vào ánh mắt thâm trầm của anh.

“Em xem, em vốn là như vậy, đơn giản liền buông tha cho anh, cho tới bây giờ cũng sẽ không tốn nhiều tâm tư muốn đem anh lưu lại.”

Đọc FULL truyện tại đây

Trong lòng cô đau khổ, hỏi lại, “Em muốn giữ anh, liền giữ được sao?”

Anh híp mắt lại, lại bồi cho cô thêm một tội, “Nhìn coi, không chỉ không tốn tâm tư giữ anh mà còn vẫn chưa tin anh.”

“Anh!” Cô chán nản, cắn răng nói, “Anh chỉ biết lên án em, lại không xét lại chính mình, là chính anh giỏi nhất những chuyện tàn nhẫn còn muốn em đối với anh có lòng tin! Em khổ sở một thời gian, anh chẳng những không an ủi em mà còn cùng người phụ nữ khác cười cười nói nói, liếc mắt đưa tình. Mà em ngay cả tức giận với anh đều không thể, anh có thể vì giận em, xoay người liền đi ôm phụ nữ,em ngay cả không thoải mái đều không thể nói, nếu không, anh liền. . .”

Cô nói đến đây, trong lòng bỗng nhiên nổi lên bao nhiêu đau xót, có chút ký ức, luôn luôn rõ ràng. Viền mắt cô lại muốn nóng lên, nước mắt liền rơi. Cô cũng không quản, tiếp tục nói, “Anh muốn em giống những người phụ nữ khác vì anh mà hao hết tâm tư, thế nhưng anh chưa bao giờ nghĩ cho em hết. Em là vợ của anh, chẳng lẽ em không đáng để anh đối với em bao dung một nhiều một chút? Anh nhất định phải bức được em và phụ nữ bên ngoài giống như nhau, vì anh, hao hết tâm tư, tranh đến đầu rơi máu chảy? Chẳng lẽ, giữa vợ chồng, trừ tâm tư tranh đoạt ra, liền không có một loại ăn ý? Một loại cùng người khác không có quan hệ, chỉ anh cùng em có ăn ý hay không?”

Cô càng nói càng về sau, nước mắt rơi càng nhanh. Anh nhìn một giọt nước mắt ươn ướt rơi xuống trong tay mình, nhưng chỉ nhìn, cũng không có phản ứng. Chỉ để cho cô nói, nói trong lòng cô có bao nhiêu ủy khuất và lên án anh.

Đến khi cô dừng lại, anh mới ôm cô vào trong lòng, nhẹ giọng nói, “Đừng khóc. Là lỗi của anh, anh hướng em nói xin lỗi, có được không?”

Anh nói xong, người trong lòng lại tập trung khóc thút thít, cũng không phản ứng gì.

Anh cúi đầu, nhìn cô.

Cô tựa vào trong ngực anh, bỏ qua những suy nghĩ kia nhìn anh, mang theo chỉ trích, “Anh không phải nói xin lỗi sao? Em không có nghe được lời xin lỗi a!”

Anh cười, tâm tình tốt trở lại, cúi đầu, hôn lên trán của cô nói, “Xin lỗi em.”

Cô lại nhất quyết không tha thứ hỏi, “Xin lỗi em vì cái gì?”

Anh ngẩng lên gần gần nhìn cô, “Xin lỗi em, mặc dù là em tức giận với anh trước, thế nhưng vẫn là anh sai rồi.”

Anh còn chưa nói xong, ngực một trận nhẹ đau, là cô dùng nắm tay đánh xuống ngực anh.

Anh cúi đầu, thấy cô chính mình mang theo oán giận nhìn anh, cười và đem quả đấm của cô bao ở trong lòng bàn tay. Lại đem cô hướng trong lòng ôm càng chặt hơn, cằm cho vào đỉnh đầu của cô, thấp giọng nói, “Xin lỗi. Em nói đúng, em là vợ của anh, đáng giá để anh dùng sự kiên trì lớn nhất cùng với bao dung để đối với em.”

Anh nói xong, lại cảm thấy thân thể trong lòng mình dần dần mềm nhũn. Anh cúi đầu, nhẹ nhàng ôn nhu đi hôn môi của cô, “Chỉ là, em cũng không cho rằng cố ý chọc giận anh.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Ngực lại lần nữa bị người khước từ.

Anh cũng không lùi, tiếp tục thấp giọng nói cho cô nghe, “Ai cũng có thể tức giận với anh, thế nhưng em thì không thể; em giận anh, anh sẽ không khống chế được chính mình.”

Thân thể rốt cuộc không hề bị cô khước từ nữa, anh thuận thế đem cô ôm đến trên người, cúi đầu, tinh tế hôn cô.

Vốn vì cô mà cố nén xuống, đến lúc này, thấy cô cũng thuận theo, trong nháy mắt liền tuôn hết ra.

Anh đem cô áp ở trên giường, nhìn cô nhắm hai mắt nhẹ nhàng ôn nhu hưởng thụ, thân thể càng nóng, sau đó, trở nên cấp bách hơn.

Liền muốn cùng lúc đi vào cô, thân thể của cô không tự chủ được co rụt lại.

Sau đó, cô mở mắt ra, tròng mắt thanh tỉnh hơn phân nửa, nhìn anh, lại rõ ràng kinh khủng.

Trong lòng anh khốn đốn, lời lẽ trở lại bên tai của cô, tinh tế liếm, lại thấp giọng ở bên tai cô nhẹ nói, “Xin lỗi. Lần này, anh sẽ không đem em làm đau. Ngoan, để anh yêu em thật tốt, có được không?”

Anh lại đang ở chỗ mẫn cảm nhất của thân thể cô trêu chọc một phen, rốt cuộc cô mới dần dần bình tĩnh lại. Nhưng vẫn là lúc anh tiến vào cô không tự chủ được kẹp chặt hai chân lại, chỉ là khi đó, chỉ có thể cuốn chặt ở thắt lưng anh.

Lần này, Tân Hành cảm giác được, từ đầu đến cuối anh cẩn thận từng li từng tí, ôn nhu lấy lòng cô.

Cô đột nhiên cảm thấy, có lẽ, sự kiện kia không chỉ một mình cô.

Sau đó, với anh, cô liền lại không có tính tình, chỉ ôm anh, ôn nhu đáp lại.

Một lần cuối cùng đến lúc cao triều, thần trí của cô đã mai một hết, mông lung nhìn nhưng chỉ có thể nhìn đến đôi môi mỏng diêm dúa lẳng lơ kia đang khẽ mở, độ cong kia, cô nhận ra được ba chữ.

Xin lỗi em.