Tổng giám đốc thô bạo của tôi » Trang 121

CHƯƠNG 121: SẼ BỊ THƯƠNG SẼ CỰ TUYỆT 3

Dịch: Ori Kun

“Tang Nhuế, không cần cho cô mặt mũi cô lại không cần!”

Bên tai, người đàn ông âm trầm cảnh cáo, mang theo đè nén cực lớn, đã xác thật anh nổi giận.

Hừ lạnh một tiếng, Tang Nhuế giương môi phản bác, “Dịch Tân, bây giờ là như thế nào? Lúc này lại nghĩ đến ở trước mặt cô ta giả bộ tình thánh rồi hả?”

Chỉ một trong nháy mắt, không khí giương cung bạt kiếm.*

Dịch Tân cười lạnh, “Cô tốt nhất nhớ, nếu như không có cô ấy, cô liên tục đứng ở chỗ này cho cô ấy sắc mặt mạng cô cũng không có!”

“Anh!”

Tang Nhuế nghe một câu nói, nhất thời bị tức đến mặt nghẹn hồng, hung hăng nhìn chằm chằm Dịch Tân, hồi lâu, lại đột nhiên cười một tiếng, bên môi cười tà ác, “Anh cũng tốt nhất nên nhớ, hai năm qua cô ta chỉ vì anh chịu hết uất ức, hôm nay còn tưởng rằng khổ tận cam lai rồi, kết quả, chủ nhân chính trở lại!”

Tang Nhuế một câu “Chủ nhân chính” là có thâm ý khác, nhìn chằm chằm trong mắt của Dịch Tân, khoái cảm bị phá hư. Dịch Tân mắt híp lại, thân hình vừa động, trong nháy mắt lướt qua Tân Hoành, tiến tới gần Tang Nhuế. Người ở đây chưa phản ứng kịp, liền nghe được tiếng ho khan đè nén của Tang Nhuế. Định thần nhìn lại, Dịch Tân đã đưa tay nắm cổ của Tang Nhuế, không có thủ hạ lưu tình, cũng chẳng nháy mắt, Tang Nhuế cả khuôn mặt đã đỏ bừng xung huyết, giãy giụa cũng rõ ràng vô lực.

“Dịch Tân, dừng tay!”

Đọc FULL truyện tại đây

Phong Dương trước hết phản ứng kịp, lắc mình đã đến cạnh anh và Tang Nhuế, hướng trên tay Dịch Tân tấn công tới. Dịch Tân lướt mắt liếc qua, tay trái vừa đỡ, liền đem Phong Dương ép trở về. Nắm cổ tay phải của Tang Nhuế, không chút động nào. Phong Dương giận dữ quýnh lên, cả người liền xông tới, công kích trực tiếp Dịch Tân. Dịch Tân cười lạnh, chiêu thức trên tay bén nhọn, Phong Dương ngay cả đến gần thân thể anh cũng không có cơ hội. Mà Dịch Tân, tay phải lại có thể vẫn vững vàng nắm được cổ của Tang Nhuế.

Tang Nhuế ở dưới tay anh, dần dần khép mắt.

“Dịch tân, cháu làm phản sao!”

Một bên Dịch lão thấy thế, sắc mặt tái xanh, gậy trong tay thẳng hướng sàn nhà đá cẩm thạch gõ xuống giận dữ.

Âm thanh của Dịch lão rốt cuộc đem Tân Hoành từ một câu “Chủ nhân chính” kia gõ tỉnh, đợi thấy rõ tình huống trước mắt, trong lòng cả kinh, cuống quít tiến lên nắm cánh tay phải của anh, “Dịch Tân, dừng tay, anh ở đây làm cái gì?”

Dịch Tân lúc này mới đem ánh mắt rơi vào trên mặt Tân Hoành, lại chỉ thấy lúc này sắc mặt cô trắng bệch, trên môi cũng vô cùng không phối hợp là màu đỏ tươi, liền biết cô nhất định là lại dùng răng gắt gao cắn môi. Cô luôn là ở thời điểm uất ức hoặc sợ hành hạ môi của mình, đó là thói quen của cô.

Trong lòng hung hăng đau xót. Như vậy lúc này, cô là uất ức hay là sợ hãi?

Thừa lúc Dịch Tân thất thần, Phong Dương liền nhân cơ hội. Phong Dương hung hăng cho một quyền rơi vào vai trái Dịch Tân, Dịch Tân thân thể bị bức phải sẽ phải lui về phía sau, chỉ là lúc này anh đứng bên phải là Tân Hoành.

Lúc này, anh động tác cực nhanh thu hồi tay phải, thay đổi một tay kéo Tân Hoành vào ngực mình, mang theo cô hơi lui mấy bước, lúc này mới giữ vững thân thể. Mà Phong Dương cuống quít nhận lấy thân thể đã vô lực của Tang Nhuế, ôm cô lên, đặt vào trên ghế sa lon. Tang Nhuế lúc này rốt cuộc hô hấp lại, chỉ lo ở trong ngực Phong Dương từng ngụm từng ngụm thở gấp. Trên mặt đầy máu hồng thấu lại chậm chạp không thể tản đi. Rất rõ ràng, Dịch Tân xuống tay rất hung ác.

Tân Hoành ở một bên nhìn, không nhịn được ảo não nhìn Dịch Tân. Dịch Tân trong lòng vốn cũng không thuận, chỉ là lại không thể làm gì Tân Hoành, lúc này cũng chỉ có thể lạnh lùng cảnh cáo Tang Nhuế, “Lần sau, nếu như còn dám nói lung tung, ai cũng không cứu được cô!”

Tang Nhuế lúc này toàn thân vô lực, không mở miệng được, chỉ có thể híp lại con mắt, tức giận nhìn chằm chằm Dịch Tân. Tân Hoành lại nhịn cười không được, cười đến có chút chật vật, “Nếu quả thật là nói lung tung, anh cần gì phải bị tác động lớn như vậy?”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Nói xong, chỉ cảm thấy người đàn ông ôm cô toàn thân cứng đờ. Không chỉ là người đàn ông ôm cô, ngay cả Phong Dương Tang Nhuế đối diện cũng không nhịn được cứng đờ,wtrong nháy mắt sắc mặt mang theo thâm trầm. Theo từ bọn hắn so với dũng khí ngoan cường, là khí tráng, luôn không biết thu mình lại. Vì vậy, trong lúc không để ý, đem lưỡi đao lung tung đâm vào trên một người nhu nhược. Mà người nọ, thật vô tội!

“Ăn cơm!”

Quải trượng đầu rồng gõ xuống sàn nhà đá cẩm thạch một cách hung ác, Dịch lão cuối cùng ra lệnh một tiếng, tự mình đã dẫn đầu xoay người hướng phòng ăn đi. Chỉ là từ bóng lưng cũng biết, bọn họ không chút nào đem ông người đứng đầu trong nhà để ở trong mắt, làm ông tức giận.

Tân Hoành bên môi cười tự giễu, liền tránh Dịch Tân ra. Thường ngày Dịch Tân cứng rắn như vậy, lúc này lại cũng dễ dàng để cho cô tránh đi.

Trong bữa ăn sáng, ai cũng không vui vẻ. Chỉ là Dịch lão vẫn còn ngồi trên ghế trên, lúc này, mọi người vẫn tương đối thu lại, cho dù nhìn nhau chán ghét, cũng chịu đựng, trên mặt bình tĩnh, không có người nào dám ném chiếc đũa đi.

Sau bữa ăn sáng, Dịch Tân kéo tay Tân Hoành, muốn mang cô ra cửa, Tân Hoành lại rõ ràng không yên lòng, một cái tay khác chỉ hướng trong vườn hoa, “Em đi bồi Tang Nhuế trước.”

Dịch Tân nghe được cô nói như vậy, trong bụng tức giận, lạnh lùng liếc qua đã hướng Tang Nhuế và Phong Dương ở vườn hoa, “Cô ấy không chết được.” Lại nhìn Tân Hoành, dịu dàng nói, “Theo anh ra ngoài, anh dẫn em đi tới nơi này.”

Tân Hoành nghe, sắc mặt rõ ràng mệt mỏi , có chút u oán nhìn anh, “Dịch Tân, em muốn khiến chuyện từng cái từng cái quá khứ, xóa đi được không? Các anh thích đến một nơi, em sợ em sẽ không chịu nổi.”

“Cái gì gọi là em sẽ không chịu nổi?”

Dịch Tân tức giận, âm thanh bỗng nhiên lạnh lùng. Vốn là rất nhiều ngày tới vẫn bị chính mình hung hăng áp chế tâm tình như vậy, rốt cuộc ở cô hướng về phía anh ánh mắt không chút nào tin tưởng trong không chút kiêng kỵ phun trào ra, trái tim kia bản tính hung mãnh thú trong phút chốc như bỏ trói buộc. Cho dù là đối với cô, anh cũng khó duy trì không chút nào dịu dàng kiên nhẫn hơn nữa.

“Tân Hoành, em có thể tin tưởng anh một chút hay không!” Âm thanh kia, rét căm căm cơ hồ là từ trong kẽ răng bắn ra.