Tổng giám đốc thô bạo của tôi » Trang 116

CHƯƠNG 116: TAM ĐẠI GIA TỘC 7

Dịch: Ori Kun

Trong núi đường xe đi, bánh xe ma sát qua xi măng trên mặt đất, người nghe thấy cũng không nhịn được kinh hãi. Trong núi đường rẽ nhiều, liên tiếp năm chiếc xe vùn vụt lao đi, một đường đi theo, thoáng một cái đã qua, lại mơ hồ có hướng đi. Tốc độ xe dưới, sườn xe đã sớm không ổn, chỉ một điểm nhỏ không may, liền đủ làm xe hư người chết.* Nhưng chiếc kia màu đen Rolls-Royce không chút nào không có khuynh hướng. muốn chậm lại, thì ngược lại càng mở càng điên cuồng, như không muốn sống mà gia tốc. Mà sau đó bốn chiếc xe cũng một đường ép sát, liền một đường ác ý như ngũ trảo của Trương Khai, nhắm ngay cô, nhất định phải bắt được. Mắt thấy chiếc Rolls-Royce lúc này cơ hồ có lẽ đã đến cực hạn, sẽ phải rơi vào ma chưởng, nhưng không ngờ, một chỗ đường rẽ đi qua, phía trước lại đột nhiên xuất hiện một chiếc xe, chạm mặt lái tới.

Bugatti Veyron mang theo xa hoa tiếng động cơ một đường đi thua năm chiếc kia chút nào, bất kỳ một chiếc nào khí thế như muốn đâm đầu xông lên, chỗ tài xế ngồi, mặt người đàn ông âm trầm, khẽ híp con mắt, con mắt chăm chú đe dọa nhìn phía trước. Nhìn thấy bị đuổi sát ở phía trước Rolls-Royce thì tay lái hơi đổi, chủ động vì cô nhường đường. Mới vừa cùng với cô lướt qua nhau, ngón tay tay phải hơi đổi, trong tay súng lục khéo léo tinh sảo họng súng liền tại trong nháy mắt nhắm ngay ngoài cửa sổ.

“Pằng, ầm!”

Trong không khí, liên tiếp hai tiếng súng vang lên, chính xác, không có sai, trúng thẳng lúc này cùng ang lướt qua nhau trước sau hai con bánh xe. Chiếc Rolls- Royce vốn là đuổi theo chiếc xe đầu tiên trong nháy mắt liền đột nhiên dừng lại, bánh xe bị buộc trên mặt đất xẹt qua âm thanh gai nhọn, cọ sát ra một đường tia lửa, vẩy ra. Mà sau đó ba chiếc, vốn là tốc độ cũng đã đạt tới cực hạn, lúc này mắt thấy phía trước xuất hiện tình trạng bất ngờ, đạp gấp thắng xe, nhưng cũng vẫn như cũ là không kịp.

“Ầm, ầm, ầm.”

Đọc FULL truyện tại đây

Liên tiếp ba tiếng kim loại va chạm vang dội vang lên, tông vào đuôi xe ba chiếc xe nhất thời liền đụng ra khỏi hủy diệt thương vong. Chiếc xe đầu tiên trực tiếp bị đụng đến dưới chân núi, một đường lăn xuống, không biết sống chết. Chiếc xe thứ hai bị đụng bắn ngược, lui về phía sau, thay vì sau hai chiếc vừa một vòng đụng. Xe hơi không nhịn được như thế ma sát, một âm thanh vang dội, đã nổ tung. Trong không khí, ánh lửa nhất thời, làm một hồi bụi mù cùng mùi xăng. Mà Bugatti Veyron đã sớm ở khoảng cách an toàn ở ngoài ngừng lại, ở chỗ ngồi người đàn ông mắt lạnh nhìn trận chết này, khóe môi xẹt qua một tia tà ác mà cười tàn nhẫn, xe thậm chí không lịch sự quay về hướng khác, liền gọn gàng trở về lui đi. Thối lui khỏi một khoảng cách, quay một vòng, hướng xe Rolls-Royce đang đuổi theo, lưu lại sau lưng đầy hài cốt chết. Như không có quan hệ gì với anh.

Trong kính chiếu hậu nhìn thấy An Hòa, Tân Hoành mới rốt cuộc run rẩy đạp chặt chân ga, nhịp tim, lúc này mới bắt đầu không thể khống chế. Mới vừa rồi, một trận kinh hồn trải qua nguy hiểm, cô thậm chí không có thời gian dư thừa tới bận tâm nhịp tim, cả người, cả sinh mạng cũng rót vào dưới chân, tất cả ý chí cũng bị dùng để chạy trốn. Lúc này, hơi thoát khỏi hiểm, trong thân thể vốn là bị gắt gao áp chế sợ hãi cùng hốt hoảng lại trong nháy mắt phun trào ra, đem làm cô gần như hỏng mất.

Cô chỉ cảm giác thân thể xụi lơ, không có lực nữa. Dừng xe ở bên đường, thân thể đã chống đỡ không nổi, nằm ở trên tay lái. Cô biết, mới vừa rồi người nọ là Dịch Tân. Cho dù, mới vừa dưới loại tình huống đó, tất cả năng lượng cô đều dùng tới ổn định sườn xe, đã sớm không có sinh mạng dư thừa đi chú ý chạm mặt người lái tới là ai. Nhưng đối phương cùng với cô lướt qua nhau một nháy mắt kia, lại mang theo hủy diệt dịu dàng, cô cảm thấy. Sẽ không sai, đó là Dịch Tân! Anh tới. Cũng may, anh đến rồi! Cũng là bởi vì biết, chỉ là bởi vì anh tới, cô mới dám sợ, mới dám đậu ở chỗ này, cả người không hề phòng vệ gục trên tay lái. Cho dù, sau lưng lại có tiếng động cơ bén nhọn truyền đến.

Cô thậm chí nghĩ không bao giờ nữa ngẩng đầu, không nhìn kính chiếu hậu. Có lẽ, cô thật sự là bị anh làm hư rồi, không hề nguyên tắc mà tin, anh đang nơi này, cô cũng sẽ không bị thương. Xe phía sau đột nhiên dừng lại, cô nằm ở trên tay lái, tinh tường nghe được bước chân đi xuống xe, một đường gấp gáp, hướng phía cô. Cửa xe bị người dùng lực mở ra, cô thậm chí còn chưa kịp quay đầu, liền chỉ cảm thấy thân thể căng thẳng, đã bị ôm thật chặt vào ôm quen thuộc ấm áp trong ngực. Quanh mình, hơi thở của anh, mang theo vô tận an toàn cùng an lòng.

“Tân Hoành, Tân Hoành.”

Âm thanh của anh vẫn đang run rẩy, anh vội vàng cúi đầu kêu, nụ hôn rơi vào trên trán cô, mặt mày môi mềm mại lại lạnh lẽo, mang theo vội vàng không yên.

“Tân Hoành, Tân Hoành.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Lại đến qua lại trở về, chỉ là đang gọi tên của cô. Hình như, anh cũng đã không có hơi sức nói ra lời thừa thãi. Cảm nhận anh vội vàng mang theo sợ hãi, cô rốt cuộc mới tìm trở về chút sinh mạng, ngẩng đầu, nhìn anh; nước mắt, rốt cuộc chảy ra.

Dịch Tân thấy thế, chỉ cảm thấy cả trái tim bỗng nhiên buộc chặt, chặt đến phát đau. Ôm cánh tay của cô cơ hồ đem cô khảm vào thân thể của mình, lại vẫn là không đủ. Anh vội vàng cúi đầu, hôn lông mày cô, mắt của cô, nước mắt cô. Lại thật thấp giọng dụ dỗ cô, “Ngoan, đừng khóc, không phải sợ, anh ở nơi này.”

Cô lúc này, mới rốt cuộc hướng về phía anh, nức nức nở nở khóc ra tiếng, khóc thê thảm, mặt đầy nước mắt, không thấy một chút hình tượng, “Dịch Tân, em thật là sợ! Em thật sự rất sợ, em không biết em làm thế nào sống tới đây.”

Dịch Tân nghe, chỉ cảm thấy cả trái tim trong nháy mắt liền bể thành từng mảnh từng mảnh. Anh chưa bao giờ biết sợ người, chỉ là lúc này, lại vì cô khóc thầm nói trong sợ hãi toàn thân căng lên. Chỉ có lại đem cô vòng càng chặt hơn, để cho thân thể cô dán lên anh, dùng thân thể của mình đi cảm thụ huyết mạch ấm áp có lực nhảy lên.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi, sẽ không xảy ra nữa, anh bảo đảm, bảo đảm.”

Anh nói xong, lại cấp thiết cúi thấp đầu, hôn môi cô.