Tổng giám đốc thô bạo của tôi » Trang 114

CHƯƠNG 114: TAM ĐẠI GIA TỘC 5

Dịch: Ori Kun

Thật may là, cô không có bị rối loạn bị thế cục ép mất đi mà mất tỉnh táo, còn có thể liên tưởng được hai ngày nay cô một mực cùng Dịch lão nhìn vật sưu tập. Lại không bàn về Cố gia là có hay không tới H thị, nếu là Mạc Tương Đằng có thể có tin tức Cố gia đến H thị, như vậy, đồng dạng là một trong tam đại gia tộc Dịch gia không thể nào không biết, mà bằng Dịch lão cùng giao tình với Cố gia, không thể nào Cố gia về quê, Dịch Lam cũng không cùng Cố gia gặp mặt, ngược lại cả ngày nhàn nhã ở nhà cùng các tiểu bối này một chỗ. *

Như thế, đáp án cũng chỉ có một, Cố gia chưa có tới H thị! Nhưng không ngoại trừ họ quả thật tới, chỉ là người ngoài không biết tình huống. Vậy mà, bất luận là loại tình huống nào, Mạc Tương Đằng cũng vạn lần không có được tin tức Cố gia tới H thị. Nhịp tim dần dần gần như vững vàng, Tân Hoành hướng Mạc Tương Đằng cười một tiếng, “Như vậy Mạc thiếu gia, ta liền đi trước, ngươi từ từ đi giáo giáo người phía dưới, Cố gia chuyện, cũng không phải là người nào cũng có thể loạn truyền đấy!”

Lướt mắt nhẹ nhàng liếc qua Phương Vũ ở một bên, vẻ mặt giật mình Phương Vũ lúc này mới phản ứng được, vội phất tay hướng người bên cạnh, “Còn không mau đưa Du tiểu thư đi phi trường!”

Tân Hoành thản nhiên nhìn Mạc Tương Đằng một cái, lúc này mới xoay người. Mới vừa bước ra một bước, phía sau lưng lại vang lên thanh âm, “Chờ một chút!”

Tâm, không hề sức chống cự, lại lần nữa nhấc lên cao vút. Dùng sức ổn tâm tình, Tân Hoành đưa lưng về phía Mạc Tương Đằng, vụng trộm hít sâu một hơi, khiến giọng nói có thể nghe vẫn cẩn thận như trước, “Mạc thiếu gia, còn có việc?”

Cười khẽ một tiếng, tiếng bước chân của người đàn ông vững vàng tiến tới gần, người đã đến trước người Tân Hoành. Chỉ là lúc này, trên mặt lại đã hoàn toàn không còn lo lắng hung dữ, ngược lại đổi lại nụ cười nhẹ nhõm. Mạc Tương Đằng vốn là dáng dấp cũng tốt, lúc này cười lên, người không biết, vẫn là rất dễ dàng bị hắn mê đi.

“Du tiểu thư, ta hiện tại có một số việc còn cần tự mình xử lý, không phân thân ra được. Chỉ có ngày khác, tự mình tới cửa, vì hôm nay lỗ mãng bày tỏ áy náy.”

Lời nói này, lại cũng còn mang tới mấy phần thân sĩ. Tân Hoành cũng hào phóng cười, “Áy náy cũng không phải cần phải như vậy, chỉ là Mạc thiếu gia tới cửa, Cố Gia hoan nghênh vô cùng.”

Nói xong, hơi gật đầu, liền tránh qua trước người đàn ông cao lớn, đi theo người dẫn đường rời đi. Mạc Tương Đằng đứng tại chỗ, duy trì tư thế cũ, trong mắt hiện vẻ hứng thú, khóe môi nhẹ nhàng nâng lên.

Đọc FULL truyện tại đây

Tân Hoành một đi đường, rốt cuộc sắp đến gần xe chờ. Hung hăng nhẫn nại hạ muốn bước nhanh thoát đi, cách xe còn cách một đoạn dừng bước lại, cố làm vẻ trấn định đứng lại, không hề có động tác nữa. Người giám thị cô liền giật mình, vội hỏi, “Du tiểu thư?”

Lúc này Tân Hoành mới không nhanh không chậm quay về phía sau, nhìn về phía người kia, “Điện thoại di động của ta không thấy, mới vừa giãy giụa rơi vào trong kho hàng, ngươi có thể trở về giúp ta lấy tới sao?” Đối phương mặt do dự. Tân Hoành lại nói, “Sẽ để cho tài xế chờ thêm chút nữa đi, được không?”

Cô nói, kì thực là nhắc nhở hắn, coi như hắn không ở nơi này, tài xế ở đây, cô cũng không làm được chuyện gì. Quả nhiên, đối phương vừa nghe, trong nháy mắt liền hiểu, vội nói, “Dạ, Du tiểu thư.” Dứt lời, liền sải bước trở về.

Tân Hoành nắm thật chặt quả đấm, như cũ không nhanh không chậm đi về phía xe, bước chân của cô dẫm đến vững vàng lại vang dội. Sắp đi tới thì tài xế tẫn từ ghế lái ra ngoài, khẽ khom người, mở cửa xe cho cô.

Tân Hoành đứng ở trước cửa xe nhìn tài xế khẽ mỉm cười, liền muốn trực tiếp lên xe, lại nhất thời không có chú ý tới dưới chân, giày cao gót đạp xuống, mắt cá chân bị đâu. Tân Hoành hô nhỏ một tiếng, thân thể đã không yên, cả người sẽ phải nhếch nhác ngã xuống trên mặt đất đi.

Tài xế phản ứng cực nhanh, nhìn dáng dấp, cũng có thể là có chút bản lĩnh, tiến lên một bước, liền vững vàng đem Tân Hoành đỡ lấy.

Phương Vũ nhìn Mạc Tương Đằng đứng ở chỗ cũ, trên mặt mang ý cười, giống như là tinh thần không có ở đây, không nhịn được mở miệng nhắc nhở, “Tương Đằng?”

Mạc Tương Đằng nhàn nhạt liếc qua hắn, trong phút chốc, nụ cười, đã thu hồi, “Chuyện gì?”

“Cô ta… Thật sự là người Cố gia?” Mạc Tương Đằng nghe, trong mắt thoáng chốc trở nên tà tứ, mang theo vài phần ngoan ý.

Cô tốt nhất là như vậy!

Cũng đang lúc này, từ kho hàng bên kia bước lên tới một người, trên tay người kia đang cầm một cái điện thoại di động, chuông điện thoại di động giờ phút này đang vang lên. Người tới sắc mặt của rõ ràng mang theo chút sợ hãi rụt rè, giống như là muốn trình đồ vật đi lên cũng đã đủ dùng hết can đảm bình sinh. Lại, lại không thể không.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Phương Vũ không nhìn đầy tớ nhát gan lại sợ phiền phức, lúc này nhìn xa xa người tới, tức giận đang muốn phát tác. Lại chỉ cảm giác bên cạnh một đạo bóng người thoảng qua, định thần nhìn lại, Mạc Tương Đằng đã bước nhanh tiến lên, đoạt lấy điện thoại di động. Trong phút chốc, sắc mặt tái xanh, quanh thân tỏa vẻ giết chóc.

Phương Vũ trong bụng thất kinh, cuống quít tiến lên, đứng ở bên cạnh Mạc Tương Đằng, Mạc Tương Đằng hung hăng cầm điện thoại di động tay, giờ phút này đã là gân xanh nổi lên, trên màn hình điện thoại di động một tấm hình đang nhanh chóng hiện lên phách lối chói mắt.

Trong hình, một mỹ nữ đang kinh ngạc nhìn người đàn ông, người đàn ông con mắt sắc yêu mị hướng về phía ống kính. Khuỷu tay vòng một người phụ nữ, người phụ nữ kia hình như cũng không phát hiện mình bị nhìn trộm, đang ửng đỏ hai gò má, chủ động hướng trên môi hắn hôn lên.

Hai người trong hình là Dịch Tân cùng Tân Hoành. Lúc trước, hai người chơi đùa thì Dịch Tân lắp máy phía trước.

“Bộp!”

Một tiếng chói tai, là kim loại bị người dùng hung ác ném trên đất âm thanh, sau đó, biến thành từng mảnh nhỏ, chỉ để lại vẩy ra ra mấy mảnh vụn, trên mặt đất bắn lên lại một lần nữa rơi xuống.

“Bắt cô ta cho tôi!”

Một tiếng kia cơ hồ từ trong kẽ răng ra ngoài tàn nhẫn ra lệnh, trong thời gian ngắn một buổi sáng cuồng phong sóng lớn liền nổi lên, thẳng hướng phía Tân Hoành.

Phương gia bên trong, lúc này, Mạc Tương Đằng ra lệnh một tiếng, Phương gia từ trên xuống dưới lập tức dốc toàn bộ lực lượng, tìm Tân Hoành.