Tổng giám đốc thô bạo của tôi » Trang 104

CHƯƠNG 104: VÒNG TAY DƯƠNG CHI NGỌC 11

Dịch: Ori Kun

Từ trong hồi ức quay về, Tân Hoành nhìn người đàn ông bên cạnh, khóe môi mang theo ý cười, trong mắt mang theo chút trách giận.

“Làm sao anh có thể như vậy? Một chút tình cảm cũng không có! Thì ra anh chính là người đã cứu em, giúp tôi, khi đó nếu là có thể rất tốt với em một chút, hơi an ủi một chút, lòng của phụ nữ là rất mềm, nói không chừng em thật sự hướng về phía anh. Làm cái gì nhất định phải như tên ác bá cưỡng ép dân nữ đến bức em đây?” *

Dịch Tân biết cô không có quên, lúc này trong mắt liền không khỏi loé lên chút ánh sáng, đôi tay kéo qua hông của cô, cúi đầu, đối mặt cô, “Ừ, em nói đúng. Chỉ là khi đó nha, anh đại khái là bị em làm cho tức giận.”

“À?” Tân Hoành ngẩng đầu, không hiểu.

Anh liền đưa tay ngắt mũi cô, cô bất mãn, anh mới buông cô ra, “Còn không chính là vì một câu kia ‘ anh là ai ‘ của em.”

“Chúng ta khi đó rõ ràng đã gặp mặt ba lượt rồi, em còn chưa có nhớ rõ anh…anh trong lòng tóm lại vẫn còn có chút tức giận. Hơn nữa gấp gáp, chính là dùng phương pháp cực đoan rồi. Em không phải là không nhớ rõ anh sao? Vậy anh đã giúp em nhớ lại tốt nhất.”

Anh lúc này nói xong giống như rất là vui vẻ, chẳng qua là lúc đó, sợ là quả thật nổi giận, nếu không, có thể nào đem một cô gái không nơi nương tựa ép như vậy.

Lấy sinh mạng mà hiếp, cộng thêm cô quan tâm nhất lợi thế, buộc cô gả cho anh. Mà anh, lúc ấy đối với cô mà nói, cũng chỉ là một người xa lạ. Không biết thân phận, không biết bối cảnh, thậm chí không biết, là địch hay bạn.

Tân Hoành nghe lời lúc này anh nói, khẽ cau mày, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nhưng không hiểu được, mới hỏi, “Anh nói khi đó chúng ta đã gặp mặt ba lượt? Em vẫn cho là, đó là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, chỉ là mới gặp gỡ, anh liền ép buộc em, so với anh tới, em sợ cũng không thiếu được có rất nhiều tức giận.”

Vừa trầm ngâm, nói: ” Chẳng lẽ là vội vã trong dòng người lướt qua nhau, anh liền đem em nhớ thương đến trong lòng, lúc này ngược lại muốn tới trách em không có chú ý tới anh?”

Anh chỉ đối với cô cười một tiếng, cười đến thâm trầm, có chút tà ác, “Anh có thể nói cho em biết, chúng ta như thế nào thấy mặt ba lần, chỉ là nếu khi đó em không phản bác được, anh liền muốn từ em đòi ít thứ, làm bồi thường.”

Cô đề phòng nhìn anh, “Đòi cái gì?”

Anh cười một tiếng, tay xinh đẹp chậm rãi nâng lên, ở trên mặt của cô êm ái mơn trớn, mang theo tình cảm, “Đề phòng cái gì? Chẳng lẽ là sợ anh cũng muốn giành vòng tay của em?”

Cô nghe anh nói như vậy, cả người thì ngược lại nhẹ nhõm tự tại lên, cười nhìn anh, “Thì ra là vậy a, đúng là có chút sợ, phải biết, em nhưng chính là vì chiếc vòng tay này, đem lấy chính mình bán cho anh. Chỉ là hiện tại a, em nói không chừng có thể vì anh, đem chiếc vòng tay này bán đi.”

Cô cười nói nói xong, lại nhìn anh, một đôi xinh đẹp con mắt sáng chói, thật dày đem lấy cô khép lại. Chỉ là bị anh nhìn như vậy, trong lòng cô cũng có chút nóng.

Đọc FULL truyện tại đây

“Thật sự?” Âm thanh của anh có chút khàn. Trong lòng cô càng nóng, nhất thời cũng không biết như thế nào đồng ý.

Cô không đáp, anh cũng không ép cô, lại nói tiếp, “Chỉ là a, vòng tay của em mặc dù cũng là đáng tiền, nhưng sợ là quả thật bán, cũng không đáng giá được như anh.”

Tân Hoành nhất thời một nghẹn lại, người này…

Nhìn anh, có chút bất đắc dĩ, mang theo khinh thường. Người nọ vui mừng đủ rồi, cũng không lại giỡn cô, chuyện trở về, muốn từ giờ cô cam kết.

Cô nghi ngờ, “Tân thiếu, ngài hôm nay muốn cái gì còn có thể không có được? Em một tiểu cô nương, sợ là đem lấy chính mình bán cũng giúp không được anh cái gì ấy chứ? Tội gì dựa dẫm vào em cam kết đây?”

Anh khẽ mị con mắt, ý vị sâu xa hỏi ngược lại, “Cô nương? Lại không nói quá khứ, chính là tối hôm qua, nhiệt tình như vậy, em còn có thể là một cô nương?”

Trong lòng cô nhất thời liền thẹn thùng, trên mặt liền nhuộm đỏ, âm thanh thật thấp cáu giận, “Anh còn có thể không biết xấu hổ chút không?”

Anh hăng hái tới, một tay chống cằm, trầm ngâm, “Ranh giới của anh ở nơi nào, anh nhớ em đã biết.”

Cô không cách nào giữ anh, cuối cùng chỉ có thể không cam lòng cắt đứt lời anh, “Tốt lắm tốt lắm, em cho anh một nguyện vọng, như thế rất tốt đi?”

Anh lúc này mới bỏ qua cho cô, rốt cuộc nói cho cô lần đầu tiên họ gặp mặt.

Trong biệt thự Thẩm, cô giúp anh.

Cô nghe, bỗng nhiên mở to cặp mắt, nhưng có chút không tin.

Anh thấy cô như vậy, liền biết cô quả nhiên là đã sớm đem tất cả sự tình quên, mà không phải là chỉ một lần quên mất anh… Cô “Đã cứu” đàn ông.

Cô nói, “Ta khi đó tâm tình vô cùng không tốt, tất cả tâm tình đều tiêu cực nên cũng không muốn nói gì, giúp anh a, ngược lại không nghĩ quá nhiều, chỉ là chuyện này qua em liền quên, làm gì giống như anh, nhớ lâu như vậy?” Lại hỏi, “Cho nên, anh lấy em, là muốn báo ân?”

Anh nghe xong, mắt bỗng dưng nheo lại, mang theo chút nguy hiểm, không đáp, hỏi ngược lại, “Em cứ nói đi?”

Bộ dáng kia, liền giống như nếu Tân Hoành dám nói “đúng”, anh cũng không để ý nếu để cho cô nhìn anh còn có thể làm ra những chuyện gì.

Tân Hoành trong bụng rét run, vội cười nói: “Anh lấy em, là bởi vì anh yêu em, không thể rời bỏ em, đúng không?”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Cười đến có chút xấu hổ, trong mắt hàm chứa ác liệt. Làm cho cô sợ, vậy cô cũng ép anh!

Chỉ là, nếu hai người so da mặt dày, Tân Hoành vô luận như thế nào cũng không thắng được người đàn ông kia.

Đàn ông không có chút nào là không tự tại, hoàn toàn không chịu được cô thúc ép, chỉ cười đến tà mị, ôm eo cô tay bắt đầu chậm rãi dao động, bỗng dưng chìm giọng nói, “Em không phải biết không? Vậy nếu không muốn anh nữa yêu em lần thứ nhất, để cho em xem xem anh có bao nhiêu không thể rời thân thể của em?”

Dứt lời, không đợi cô phản ứng, liền ôm lấy cô. Tân Hoành cả kinh, đưa tay ôm qua cổ của anh.

Động tác của anh lại nhanh, mấy bước đến trên giường, thân thể che ở trên cô, dán thật sát.

Lời anh vừa nói, cộng thêm động tác lúc này như vậy, trong lòng Tân Hoành đột nhiên cả kinh, vội tới gần mặt của anh nói: “Em mệt mỏi, thật sự.”

Mặt của anh ở phía trên cô, hướng về phía cô cười, “Ừ, anh hiểu rõ.”

“Vậy…” Cô thấy anh không có cái động tác gì, vẫn còn do dự nói: “Anh xuống?”

Thế nhưng anh lại bất động, thân thể vẫn là dán lên cô, chỉ là vùi đầu đến cổ của cô, nói thật nhỏ, “Tân Hoành, em nói đúng.”

Cô ở phía dưới anh, sửng sốt.

Một hồi lâu, mới hiểu được, người đàn ông này là ở trả lời câu hỏi của cô.

Cô hỏi anh, “Anh lấy em, là bởi vì anh yêu em, không thể rời bỏ em, đúng không?”

Anh trả lời cô, “Em nói đúng.” Tân Hoành nhất thời trong tim có cái gì tình cảm hung hăng bị đánh úp, trong phút chốc, mềm đến rối tinh rối mù.

Dịch Tân là người như vậy, bất cần đời, cho dù đối với cô có mấy phần nghiêm túc cùng thật lòng, cô cũng chưa từng có hy vọng xa vời qua anh có thể đem đối với cô thừa nhận tình cảm thản nhiên như vậy, thản nhiên… Gần như hèn mọn. Chính là cô muốn làm khó câu hỏi của anh. Mà anh, nhưng cũng nghiêm túc.

Cô vươn tay, ôm thật chặt hông của anh, ghé vào lỗ tai anh nói: “Dịch Tân, đời này có thể gặp được anh, thật sự là thật tốt quá!”