Truyện ngắn

Truyện / Tình yêu vốn mỏng

Tình yêu vốn mỏng

Tình yêu vốn mỏng

Tác giả: Thanh Diệu

Anh trai? Em gái? Rốt cuộc tôi là em gái anh bao giờ?

***

Từng giọt mưa rơi tí tách xuyên qua kẽ tay, tôi vẫn đứng tại chỗ này, bao năm nay vẫn đứng đây, vào mỗi chiều thứ bảy. Thời gian lâu đến nỗi, cả chị chủ của cái quán cà phê nhỏ xinh, chìm trong không gian màu tím ở phía sau lưng tôi bây giờ, không biết từ lúc nào đã trở thành chị em tốt của tôi.

“Này nhóc, vẫn chờ ư?”

“Dạ vâng, vẫn chờ ạ. Không biết đến bao giờ…. Nhưng có vẻ đã thành thói quen nên chưa thấy nản.”

“Con bé khùng.” Chị lau tay vào chiếc tạp dề màu tím với những đường viền thêu hoa đặc trưng của Violet coffee rồi cốc lên đầu tôi một cái thật kêu. Chị cười, còn tôi thì nhăn nhó…. Chị vốn thấp hơn tôi nửa cái đầu nhưng chẳng bao giờ tôi né được những cái cốc đầu đau điếng của chị. “Chị nghĩ, những tâm hồn như em là những tâm hồn sinh ra để bị tổn thương…. Chỉ vì luôn tự làm những việc tổn thương mình.

“Còn em nghĩ, chị sinh ra để làm triết gia nhưng lại sa vào cái hũ cà phê của anh Dũng. Phí cả tài năng.”

‘Cốc.’ lại một cái cốc đầu thật kêu, tôi vẫn không kịp né. “Cái miệng…. đáng ghét!” Chị cười khanh khách hòa vào tiếng mưa rỉ rả. Mưa bắn từng giọt vào mũi giày của tôi. Mái hiên của quán ngắn thật, mưa vẫn có thể chạm đến tôi, không chỉ mũi giày mà là cả tâm hồn. Tôi không cười nỗi nữa.

***

“Nhóc con…. Ở nhà ngoan nghe chưa? Rảnh rỗi nhớ liên lạc, đừng có keo kiệt