Truyện / Truyện dài / Đã hoàn thành / Tim đập trên đầu lưỡi

Tim đập trên đầu lưỡi

Tim đập trên đầu lưỡi

Tim đập trên đầu lưỡi

Tác giả: Tiêu Đường Đông Qua

Editors: Tử Tranh, Trà sữa trà xanh, Thố Lạt, Kaori Hương, tu tai.

Chương 1: Nụ Hôn Trên Đầu Lưỡi

Editor: Tranh

Có một số việc Lâm Khả Tụng đập nát đầu mình cũng không tin nó sẽ xảy ra.

Chẳng hạn như nước sông Trường Giang Hoàng Hà chảy ngược, sao chổi Halley đụng Trái Đất.

Nhưng những thứ này cũng không sánh nổi Giang Thiên Phàm trước mắt.

Khoảnh khắc môi anh đụng vào môi Lâm Khả Tụng, cô cảm thấy mình như hồng tâm bị đạn bắn trúng, lảo đảo lui về phía sau, cố gắng nắm chặt thứ cô có thể nắm, bên tai vang lên tiếng ầm ầm, giống như cả thế giới bị đảo lộn.

Đầu lưỡi của anh cạy môi cô, phá vỡ định luật vô dục vô cầu, quấy nhiễu toàn bộ mọi thứ của cô, điên cuồng mà thiêu đốt trong hỗn loạn.

Lực độ như vậy làm cho Lâm Khả Tụng không chịu nổi, cho đến khi chân cô nhũn ra như sắp ngã xuống, cánh tay của đối phương mới nhẹ nhàng đỡ cô, dùng sức ép cô vào người anh, cái gáy cô bị giữ chặt, xương sọ đau đớn giống như bị tay đối phương bóp nát.

Anh hung hăng càn quấy môi cô như muốn đoạt đi hô hấp của cô, lướt dọc theo răng của cô, đột nhiên mạnh mẽ tấn công.

Máu trên người cô cũng vọt tới đầu lưỡi của anh.

Khi anh cắn môi cô rồi buông ra, Lâm Khả Tụng trợn to hai mắt nhìn anh.

Vẻ mặt Giang Thiên Phàm chưa từng thay đổi, anh chỉ giọng điệu trước sau như một nói: “Thu dọn nơi này sạch sẽ.”

Lâm Khả Tụng cố gắng tìm một chút manh mối từ cặp mắt đen láy của anh, chỉ tiếc cho tới bây giờ mắt của Giang Thiên Phàm không phải là cửa sổ tâm hồn. Chúng chỉ là vật trang trí cho đẹp mà thôi. Ngũ quan đẹp như điêu khắc của anh chẳng lộ ra tâm tình gì.

Lúc anh nói chuyện, đầu lưỡi vẫn như ẩn như hiện, đó là để trêu chọc người ta phát điên.

Cho đến khi Giang Thiên Phàm bước chân, tránh đi tất cả “chướng ngại vật”, bước chân ra khỏi phòng bếp, Lâm Khả Tụng mới cúi đầu xuống.

Trứng gà vỡ vụn đầy đất.

Các loại gia vị khác nhau vung vãi.

Trong không khí tràn ngập các loại mùi, hòa cùng một chỗ, khiến cho Lâm Khả Tụng càng thêm đau đầu chống mặt.

Mấy phút sau, đầu óc cô mới thanh tỉnh lại, cắn răng nghiến lợi nói với không khí: “Cái gì mà “thu dọn nơi này sạch sẽ” chứ?”

Vừa rồi anh ta mới làm cái gì?

Đây là phương pháp làm cho người ta phát điên của anh ta mới phát minh sao?

Cái tên biến thái này! Đại biến thái!

Lâm Khả tụng ngồi chồm hổm trên mặt đất, dùng sức cào đầu mình thành ổ gà.Mà tất cả cái này bắt đầu vào nửa năm trước.

Đó là một buổi tối nồng nặc mùi tôm hùm chua cay.

Lâm Khả Tụng ngồi đối diện Tống Ý Nhiên.

Ánh đèn hoàng hôn khiến cho đuôi mày ngay khóe mắt của Tống Ý Nhiên càng thêm mờ nhạt.

“Anh có một tin tức cực sốc muốn nói cho em.”

Tống Ý Nhiên không tim không phổi cười, dung mạo của anh ta làm cho bầu không khí sôi trào, mấy cô gái xung quanh không hẹn mà đều quay lại nhìn.

Lâm Khả Tụng cũng học theo điệu cười không tim không phổi của anh ta, đeo găng tay vào bóc vỏ tôm hùm.

“Thế nào? Nhà anh cuối cùng cũng phá sản rồi à? Sau này anh không có tiền mời em ăn tôm hùm nữa à? Có nơi ngủ không? Nếu không có thì em cho anh mượn nhà vệ sinh của gia đình em.”

“Nhà vệ sinh nhà em nhỏ như thế, đến bồn tắm cũng chẳng có, cặp chân dài của anh sao duỗi thẳng được. Hơn nữa người đẹp muốn ngủ với anh nhiều đến nỗi cả laptop của em cũng không chứa nổi thì sao có thể không có chỗ ngủ được?”

Khóe miệng Lâm Khả Tụng giật giật, cô chờ nghe xem tin tức của anh ta có thể shock đến cỡ nào. Những năm này, tin shock nhất của anh ta cũng chỉ là anh ta bỏ hoa hậu giảng đường, mà hoa khôi của trường lại tát cho anh ta mấy cái.

“Anh muốn đi Newyork du học.”

Ngón tay Lâm Khả Tụng cứng đờ, tôm hùm đã chấm nước sốt văng ra ngoài, người nào đó đối diện chưa kịp chuẩn bị thì đã dính vào mặt.

Tống Ý Nhiên nhắm mắt lại, dường như anh đã sớm đoán được kết quả, ngón tay gõ trên mặt bàn một cái.

Động tác kia đầy vẻ mất kiên nhẫn.

Lâm Khả Tụng nhanh như chớp rút khăn giấy trong túi xách ấn lên mặt anh ta, tránh để nước canh nhỏ xuống áo sơ mi của anh ta.

Bởi vì khoảng cách quá gần nên dung mạo của tên anh ta rõ ràng hơn, đôi mắt hoa đào thấp thoáng ý cười, khiến tim trong lòng ngực đập loạn xạ.

Theo đạo lý gương mặt này mình đã nhìn nhiều năm như vậy, gần như vậy, sao vẫn không bình tĩnh?

Từ trường cấp hai đến trường cấp ba rồi lên đại học, Tống Ý Nhiên vẫn luôn giữ vững ghế hotboy, tùy tiện đi dạo một vòng cũng có thể nhận được mấy bức thư làm quen.

Có điều tên này còn có gia cảnh rất tốt, ngày nào cũng kiếm cách đốt tiền, nếu không thì đã sớm thành công trở thành nam thần mới của showbiz rồi.

Lúc này, nam thần đang cười đến là yêu nghiệt, giơ tay lên: “Ông chủ! Thêm hai phần tôm hùm chua cay! Một phần sò xào cay! Một phần cá quế thối! Một phần ốc đồng kho! À, còn cả chim cút bọc giấy nữa!”

Lâm Khả Tụng trợn to hai mắt nhìn anh ta: “Này! Tống Ý Nhiên! Đây là bữa cơm cuối cùng sao? Anh muốn cho em ăn bể bụng luôn à?”

“Đúng rồi đấy.” Anh ta làm ra vẻ đương nhiên, hơi nghiêng người về phía trước, dựa sát vào Lâm Khả Tụng: “Hay là… em cứ đi theo anh nhỉ?”

Tựa như cómàng mỏng xẹt qua tim, máu của cô dường như muốn trà ra từ kẽ hở kia. Nhưng cô vẫn kiềm chế được tâm tình của mình hoàn toàn.

“Đi New York à? Em đi New York bán tôm hùm chua cay à? Đừng có đùa! Em ngậm đắng nuốt cay bị anh sai khiến đã lâu như vậy, cuối cùng lại rơi vào kết cục ăn no vỡ bụng à?” Lâm Khả Tụng trợn mắt, nước cay trong bụng trào lên cuống họng, “Tống Ý Nhiên, anh quyết định buông tha cơ hội làm sâu mọt, quyết định đi du học ở Mỹ rồi à?”

Tống Ý Nhiên cười không đáp, đôi mắt lúc sáng lúc tối, không nhìn ra cảm xúc gì.

Lúc Lâm Khả Tụng còn chưa tiêu hóa được tin tức này, một chiếc xe thể thao màu đỏ đã đỗ lại bên cạnh cửa hàng.

Không ít người đang ăn tối đều quay sang nhìn.

Một cô gái tóc dài trẻ trung xinh đẹp vẫy tay với Tống Ý Nhiên: “Anh yêu! Em tới đón anh rồi! Đã nói là đêm nay ở cùng nhau rồi mà!”

eTruyen.net

Giọng nói ngọt ngào, không khí như ngập tràn mùi kẹo đường.

Lâm Khả Tụng rùng mình một cái, da gà da vịt nổi khắp nơi.

“Tới rồi kìa!” Tống Ý Nhiên rút mấy tờ ông Mao ra đưa cho ông chủ, “Bạn tôi còn muốn ăn gì nữa thì cứ để cô ấy ăn!”

“Không thành vấn đề!”

Tống Ý Nhiên đứng dậy, đứng giữa đông đảo người dân bình thường tạo ra một loại cảm giác như “hạc giữa bầy gà”.

“Này, người anh em, anh đi đây! Sau này lại trò chuyện tiếp!”

Tống Ý Nhiên mở cửa xe, trao một nụ hôn nóng bỏng động đến lục địa với bạn gái đương nhiệm Sở Đình.

Sở Đình vẫn không quên dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Lâm Khả Tụng.

Mười mấy giây sau, cuối cùng chiếc xe thể thao cũng nghênh ngang rời đi, còn lại một mình Lâm Khả Tụng ngồi trước bàn.

Cô có chút hối hận mình ăn quá nhiều rồi.

Bây giờ muốn ói muốn chết.

Mím môi, không để cho nước mắt rơi xuống.

Có quỷ mới muốn làm anh em với anh ta!

Có người anh em nào suốt ngày đoán anh muốn dùng khăn giấy gì như em à? Có người anh em nào kiên nhẫn nhớ rõ tên, số điện thoại, tính cách, sở thích của đám người đẹp kia thay anh như em à? Lúc anh viêm ruột thừa đau đến nỗi nước mắt nước mũi tèm lem, có người anh em nào đạp xe ba bánh chở anh đến bệnh viện như em à?

Không phải là con gái mặc váy ngắn, em thích sơ mi!

Họ đi giày cao gót, em vĩnh viễn đi giày thể thao!

Họ dùng nước hoa, em dùng nước hoa tinh thần!

Đầu Lâm Khả Tụng bắt đầu điên cuồng hình dung ra hình ảnh đầu tiên của Taylor Swift trong một MV kia, khi cô ấy điên cuồng hôn nam chính trong MV, giống hệt cảnh tượng lúc nãy.

“Này, cô gái à, còn muốn ăn gì nữa không? Bạn cháu để lại nhiều tiền lắm.”

Ông chủ cũng thật là người thành thật.

“Đương nhiên là muốn ạ. Cho cháu một phần bánh mật hoa quế rang đường, muối tiêu tôm vàng rộn, chân gà rút xương, gói hết lại đi ạ!”

“Được rồi!”

Mẹ, tên này sắp lăn sang New York rồi, có thể ăn thêm một bữa, không ăn cũng uổng!

Xe thể thao màu đỏ dừng trước khách sạn, Tống Ý Nhiên đẩy cửa xe, sửa sang lại cổ áo, “Muộn rồi, tôi muốn đi ngủ, em cũng về ngủ sớm đi.”

“Cái gì?” Cô gái trong xe lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, “Không phải nói tối nay ở cùng nhau sao…”

“Sở Đình, chúng ta hẹn gặp nhau mấy giờ?” Tống Ý Nhiên chống tay lên cửa xe, cười hỏi.

“Mười giờ tối.”

“Vậy em tới tìm tôi lúc mấy giờ?”

“9h20 phút… Em muốn nhìn thấy anh sớm chút mà!”

Mặc dù Tống Ý Nhiên vẫn cười nhưng Sở Đình vẫn mơ hồ cảm thấy được người đàn ông này đang không vui.

Tống Ý Nhiên là người có tài có tiếng trong trường, tướng mạo đẹp, gái chạy theo nhiều như vịt. Sở Đình thích Tống Ý Nhiên bốn năm đại học, vất vả lắm đối phương mới đồng ý lời thổ lộ của cô ta, Sở Đình cảm thấy một tháng này là khoảng thời gian vui sướng nhất trong đời mình.

Tống Ý Nhiên cũng không kiêu căng như đám con trai nhà giàu trong tưởng tượng của cô, trái lại còn rất dễ tha thứ cho tính tình tiểu thư và tùy hứng của cô ta. Điều này cũng khiến cho Sở Đình cảm thấy đối phương cũng thật sự rất thích mình.

“Nhưng tôi với bạn tôi vẫn còn chưa ăn cơm xong, lời nên nói cũng chưa nói hết, em làm như thế rất không lễ phép.”

Sở Đình lộ ra biểu tình ủy khuất, nắm áo Tống Ý Nhiên làm nũng: “Người ta chỉ muốn ở cạnh anh nhiều chút thôi mà.”

Tống Ý Nhiên búng trán Sở Đình một cái: “Anh đã dành ra rất nhiều thời gian ở bên em rồi. Bởi vậy mỗi một phút ở cùng bạn anh đều rất quý giá, em hiểu chưa?”

Nước mắt của Sở Đình dâng đầy trong hốc mắt, nhưng vẫn nhịn được. Đây là lần đầu tiên Tống Ý Nhiên nói những lời như thế với cô ta.

Chẳng lẽ ăn cơm với một cô gái bình thường còn quan trọng hơn ở cạnh cô ta sao?

“Thật sự xin lỗi anh. Nếu bạn anh không vui, lần sau chúng ta mời cô ấy ăn cơm được không? Em xin lỗi cô ấy!”

“Vậy thì lần sau gặp lại thôi.”

Tống Ý Nhiên dùng ánh mắt đối đãi với trẻ con nhìn Sở Đình một cái, bỏ tay trong túi áo rời đi.

Sở Đình ngẩn người, bực bội đấm tay lái.

Bạn bè cái gì chứ? Còn quan trọng hơn cả bạn gái à?

Lâm Khả Tụng kia, không phải cô chưa từng nghe qua. Xưa giờ cô ta vẫn là cô hầu gái của Tống Ý Nhiên! Gia đình bình thường, hoàn toàn đồ nhà quê! Còn dẫn Tống Ý Nhiên đi ăn quán ven đường! Nếu Tống Ý Nhiên tiêu chảy thì làm sao bây giờ!

Tống Ý Nhiên cũng thiệt là, muốn kết bạn thì cũng phải chọn người có bối cảnh như cô đây chứ, lại kết bạn với ả nhà quê, có thể có chủ đề chung gì đây!

Cô chính là không ưa Lâm Khả Tụng đó, cho nên cố ý đón Tống Ý Nhiên trước giờ hẹn….. Nhưng giống như bị Tống Ý Nhiên nhìn thấu rồi?

Sẽ không, sẽ không…… Mình làm tự nhiên vậy, sao Tống Ý Nhiên có thể nhìn ra được.

Tống Ý Nhiên đi vào phòng khách sạn, không lo không lắng mà nằm trên giường, bỗng nhiên có điện thoại đến.

“Bây giờ sao rồi? Tống tiên sinh?”

Nghe giọng nói, là bạn của Tống Ý Nhiên ở Newyork – Kelvin An.

“Rất tốt, nằm trong khách sạn, không cần giả bộ quần là áo lượt trước mặt anh cả của mình. Nhưng anh ấy đã đồng ý cho đứa em ruột này tiền sinh hoạt hàng tháng rồi!”

“Nếu anh cả cậu biết cậu sử dụng phí sinh hoạt anh ta cho làm ăn thuận buồm xuôi gió chắc hẳn sẽ phản ứng đặc sắc lắm. Thế chú tư nham hiểm xảo trá nhà cậu thì sao?”

“Ông ta ra vẻ mình sẽ vĩnh viễn là cháu ruột của ông ta. Cho dù mình bị anh cả đuổi ra nước ngoài, ông ta vẫn sẽ luôn giữ vị trí cho mình.”

Tống Ý Nhiên nhếch môi, nụ cười không còn lười nhác mà trở nên sắc sảo.

“Đợi đến khi cả nhà họ Tống nhà cậu bị chú tư nhà cậu lấy hết rồi thì đến cả anh cả đần của cậu cũng bị ông ta cho rớt đài. À, kỳ hạn giao hàng đã bàn lần trước, thời cơ chúng ta nắm bắt không sai, lời gấp hai lần. Lúc nào lại chơi một cú nữa đây, Tống tiên sinh?

Tống Ý Nhiên khẽ cười một tiếng: “Chờ thời cơ chính xác thôi.”

“Đúng rồi, lần này vẫn đi một mình đến New York à?”

Tống Ý Nhiên trầm mặc, hồi lâu anh mới mở miệng: “Chuyện mình nhờ cậu xử lí thế nào rồi?”

“Dĩ nhiên làm xong rồi. Chỉ là nếu như cậu muốn dẫn người nào đi, không cần vòng vo như vậy?”

“Bởi vì mình không không có quyền gì để bảo cô ấy đi cùng.” Tống Ý Nhiên nhìn trần nhà sáng loáng, nhếch môi.