Tiếu ngạo giang hồ – Phần 2 » Trang 5

Chương 105: Lệnh Hồ Xung Ðả Bại Tang Nhất Ðạo Nhân

Chỉ trong chớp mắt, ánh đạo quang lóe lên, mười mấy cây binh khí đều nhằm Hướng Vấn Thiên đánh tới. Lão nghiêng người đi chuồn ra sân đến gần đạo sĩ phái Thái Sơn.

Ðạo sĩ phóng kiếm đâm ra, Hướng Vấn Thiên lạng người đi một cái xẹt tới phía sau đối phương.

Khuỷu tay bên trái lão thúc ngược lại đánh “binh” một tiếng trúng vào lưng y. Lão vung hai tay lên một cái cuốn ngay được thanh trường kiếm của đối phương vào trong sợi dây lòi tói. Ðồng thời lão điểm chân phải xuống vọt người đi như tên bắn trở vào lương đình.

Mấy cái nhô lên hụp xuống mau lẹ phi thường. Bọn quần hào các phái chính muốn truy kích thì đã không kịp nữa. Một hán tử lẹ nhất đuổi lão gần tới lương đình giơ đơn đao lên chém xuống thật mạnh.

Hướng Vấn Thiên không quay đầu lại. Sau lưng lão tựa hồ cũng có mắt lão phóng chân đá ngược lại trúng ngực hán tử.

Hán tử kêu lên một tiếng “ối” thật to, nhảy vọt trở ra. Thanh đơn đao trong tay mặt thế chém mạnh quá lại trúng vào chân phải gã đánh “chát” một tiếng.

Ðại sĩ phái Thái Sơn như người say rượu lảo đảo mấy cái rồi ngã lăn ra. Miệng không ngớt ói máu.

Bọn người Ma giáo nổi tiếng hoan hô như sấm dậy. Mấy chục tên lớn tiếng reo:

– Thân thủ hay quá!

Hướng Vấn Thiên tủm tỉm cười giơ hai tay lên hướng về phía Ma giáo chắp tay để đáp lại những tiếng hoan hô. Sợi dây lòi tói vang lên những tiếng loảng xoảng. Lão hất tay một cái cho thanh trường kiếm cắm phập xuống mặt bàn rồi nói với Lệnh Hồ Xung:

– Kiếm đây cầm lấy mà sử dụng.

Lệnh Hồ Xung khâm phục sát đất, nghĩ bụng:

– Lão này vào đám đông như chỗ không người. Quả nhiên bản lãnh phi thường!

Chàng không thò tay ra lấy kiếm, cất tiếng đáp:

– Võ công Hướng tiền bối tuyệt luân đến thế thì hà tất vãn bối còn khoa trương cái kém cỏi của mình làm chi?

Ðoạn chàng chắp tay nói:

– Vãn bối xin cáo từ.

Hướng Vấn Thiên chưa trả lời đã thấy ánh kiếm lấp loáng. Ba thanh trường kiếm một trỏ vào sau lưng, hai trỏ vào cạnh sườn còn cách không đầy một thước.

Hầu Nhân Hùng thét lớn:

– Lệnh Hồ Xung! Quỳ xuống mau!

Rồi hắn dựng trường kiếm lên mũi kiếm đã đâm tới ngoài da Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:

– Mình đường đường tấm thân nam tử. Dù bữa nay chẳng còn hy vọng gì thoát nạn nhưng cũng chẳng can tâm chịu chết dưới lưỡi kiếm của bọn hèn mạt phái Thanh Thành này.

Chàng biết mình hiện đang bị ba mũi kiếm bao vây chỉ xoay người một cái là một nhát kiếm đâm vào ngực, còn hai mũi kiếm đâm vào bụng. Chàng liền cười ha hả đáp:

– Quỳ thì quỳ chứ sao?

Ðoạn khẽ co đầu gối bên phải lại. Tay phải chàng đã rút lấy thanh trường kiếm cắm trên bàn đồng thời xoa tay vung lên một cái. Ba tên đệ tử phái Thanh Thành đều bị cắt đứt bàn tay. Ba thanh trường kiếm rớt ngay xuống đất.

Bọn Hầu Nhân Hùng ba tên mặt cắt không còn hột máu. Chúng không khi nào tin được trên đời lại có người bản lãnh ghê gớm đến thế, đứng thộn ra một giây rồi mới nhảy lùi lại. Một gã trong ba tên mới 18, 19 tuổi, đau quá kêu khóc rầm trời.

Lệnh Hồ Xung trong lòng rất áy náy, chàng nói:

– Tiểu huynh đệ! Ðó là tại huynh đệ muốn giết ta trước.

Hướng Vấn Thiên trầm trồ:

– Hảo kiếm pháp! Hảo kiếm pháp!

Rồi lão nói tiếp:

– Nhưng nội lực yếu quá, thế kiếm không mãnh liệt.

Lệnh Hồ Xung cười đáp:

– Nào phải nội lực kém cỏi mà thôi. Thực ra chẳng có chút nào.

Ðột nhiên Hướng Vấn Thiên lớn tiếng quát tháo. Tiếp theo là tiếng dây lòi tói loảng xoảng. Hai tên hán tử phái Thanh Thành đã nhảy vào lương đình tấn công Hướng Vấn Thiên.

Hai tên này tay cầm thiết trượng, còn một tay cầm thiết bài, đều là những thí binh khí rất trầm trọng.

Hai tên bốn món binh khí lúc đụng vào dây lòi tói tia lửa lại bắn ra tung tóe.

Hướng Vấn Thiên lạng người đi mấy cái muốn xoay về phía sau một người đoạt thiết trượng, nhưng người này võ công rất cao cường. Song trượng phòng thủ rất nghiêm mật. Hắn toàn ra chiêu theo thế thủ, bảo vệ những yếu huyệt khắp người.

Hướng Vấn Thiên hai tay bị dây lòi tói cột vận chuyển không nhanh.

Bỗng nghe trong Ma giáo có tiếng la hét. Lại hai người nữa nhảy vào lương đình.

Hai người này đều sử cặp bát giác đồng chùy vung lên bổ xuống rất mãnh liệt.

Hai bên tỷ đấu được mười mấy chiêu, bỗng hán tử nhỏ bé gầy nhom quát lên:

– Bát thương xung phong!

Tám tên hán tử áo xanh tay cầm trường thương chia bốn mặt lương đình nhảy vào: Ðông, Nam, Tây, Bắc mỗi bên đều có hai cây trường thương rung lên nhằm đâm vào Hướng Vấn Thiên.

Hướng Vấn Thiên nhìn Lệnh Hồ Xung la lên:

– Tiểu bằng hữu! Tránh đi chỗ khác mau!

Hướng Vấn Thiên chưa dứt tiếng la, tám ngọn trường thương đã nhằm người lão phóng tới. Bất luận lão tránh về phương nào thì người lão cũng không khỏi bị trường thương đâm trúng.

Giữa lúc ấy hai gã sử trùy vung bốn cây đồng trùy nhằm đầu lão bổ xuống. Hai người sử trượng cũng quét trượng đánh ra. Kình phong rít lên veo véo. Hai lá thiết bài nhằm đánh vào một mặt Hướng Vấn Thiên. Thế là bốn mặt tám phương lão đều đụng phải những tên sát thủ khủng khiếp.

Đọc FULL truyện tại đây

Nên biết Hướng Vấn Thiên có một địa vị rất tôn trọng trong Ma giáo, bản lĩnh cao cường ai ai cũng biết. Bọn người vâng lệnh giáo chủ rượt bắt lão đều tự biết võ công mình còn kém lão xa. Nếu không đánh cho lão bị trọng thương mà muốn bắt ngay là một chuyện không thể làm được. Còn muốn đả thương lão nhất định phải mấy người xung phong. Vì thế mà 12 tên hảo thủ Ma giáo đồng thời xông vào, hết sức bình sinh hạ thủ quyết chẳng dung tình.

Mọi người đã biết giao đấu với Hướng Vấn Thiên là một việc nguy hiểm nhất thế gian. Kéo dài cuộc đấu khắc nào tức là liền gần vào quỉ môn quan thêm một bước.

Lệnh Hồ Xung thấy bọn người kia giao đấu một cách man rợ không kể gì đến đạo lý, mà Hướng Vấn Thiên khó lòng thoát khỏi vòng vây. Chàng lớn tiếng la:

– Thật là những quân mặt dầy!

Hướng Vấn Thiên đột nhiên chuyển mình, xoay người một cách rất thần tốc. Lão vung dây lòi tói đập vào mọi thứ khí giới bật lên những tiếng loảng choảng. Người lão xoay tít đi như con thò lò khiến người trông hoa cả mắt.

Bỗng nghe hai tiếng loảng choảng vang lên! Hai lá thiết bài bị dây lòi tói hất tung lên thủng cả nóc quán lương đình vọt ra ngoài.

Lúc này lão không trông đến những chiêu của đối phương tập kích, xoay mình càng nhanh hơn.

Khiến cho tám cây trường thương phải ra xa.

Một vị trưởng lão dẫn đầu trong Ma giáo la lên:

– Tấn công từ từ để tiêu hao khí lực hắn.

Tám tên sử trường thương liền dạ một tiếng rồi lùi lại một bước chống thương đứng chờ. Chúng chỉ mong khí lực Hướng Vấn Thiên suy giảm có chỗ sơ hở là lập tức đánh vào. Mọi người bàng quan đã nhiều lịch duyệt đều nhận ra điều đó. Võ công Hướng Vấn Thiên dù cao thâm đến đâu cũng không thể trường kỳ xoay mình như vậy. Cách đánh này sẽ đi đến chỗ sức cùng lực kiệt rồi bỏ tay chịu trói.

Bỗng Hướng Vấn Thiên bật lên tràng cười ha hả. Ðột nhiên thấy lão lún người xuống vung dây lòi tói hất ra đánh trúng vào lưng một tên sử đồng trùy.

Gã này “ối” lên một tiếng! ngọn đồng trùy tay trái hất ngược lại đập trúng vào đầu gã, vỡ óc lập tức.

Dây lòi tói của Hướng Vấn Thiên lại hất được cả hai cây trường thương ra. Nhưng bọn này tám người thương pháp rất là thuần thục. Chỉ trong chớp mắt, sáu tên còn lại đồng thời nhận thấy dưới nácgh đối phương trống trải. Lập tức sáu cây thương như sáu con rắn độc vọt ra khỏi động. Chúng không hẹn mà đồng thời phóng vào dưới nách bên tả Hướng Vấn Thiên.

Hướng Vấn Thiên la thầm:

– Mạng ta nguy mất!

Trước tình tr