Truyện Full

Truyện / Tiểu ma nữ tinh ranh

Tiểu ma nữ tinh ranh

Tiểu ma nữ tinh ranh

Nàng: một mỹ nữ có nhan sắc “chim sa cá lặn”, một học sinh giỏi suất sắc toàn trường THPT quốc tế (IQ 200), một chủ tịch tập đoàn thời trang Thiên Vương lớn nhất trên toàn thế giới (ai ai cũng phải khiếp sợ nàng)…. Ấy vậy mà nàng cùng với hai người bạn “nam” là Lý Tường Long (thiếu gia tập đoàn bất động sản lớn nhất thế giới) và “nữ” là Vương Dã Lan (tiểu thư của hãng phim nổi tiếng trên toàn thế giới) xuyên không… nàng xuyên không và trở thành tiểu nữ của Tể tướng vương triều (chú thích: nhan sắc và tên của nàng rất giống với con gái của tể tướng đã mất tích cách đây 10 ngày)… Tuy đã xuyên không và trở thành đại tiểu thư khuê cát nhưng nàng lại không chịu yên phận, luôn cải trang thành nam tử trốn ra ngoài gây phiền phức…..

Giới Thiệu Nhân Vật Tý

Tống Phương Đài: Chính là nàng, một mỹ nữ 16t (Khá trẻ, tuy rằng nàng không biết tý gì về võ thuật nhưng rất cứng rắn và quyết đoán), nàng xuyên không trở thành tiểu nữ của Tể tướng và luôn gây phiền phức cho phủ Tể tướng + Hậu cung sau này….:MatCuoi (9):

Tề Chí Cao: Là hắn (Nam nv chính, chủ “tam cung lục viện” và toàn bộ người dân ở nước Vạn Hoa) người luôn cao ngạo, tàn bạo và là hung thần của tất cả mọi người. Hắn rất ghét và coi thường con gái, hắn chỉ xem đám nữ nhân như thứ đồ chơi tiêu khiển hằng ngày của mình (và điều đó đồng nghĩa với việc ngôi vị hoàng hậu bị bỏ trống) nhưng ông bà ta xưa có câu “Ghét của nào trời trao của ấy” và cuối cùng hắn…..

Lý Tường Long: Bạn (chai) thân của Phương Đài, là người thầm thương trộm nhớ nàng, luôn theo sau bảo vệ nàng (Quán quân võ thuật trên toàn thế giới chứ ít ỏi gì?) Tường Long rất ghét Chí Cao. Tường Long sau này là tướng quân theo hầu cạnh Phương Đài (dù hắn không thích cũng phải chấp nhận vì đây là yêu cầu của nàng)

Vương Dã Lan: Nhóc là bạn girl thân của Phương Đài, tính tình yểu điệu thục nữ, nhan sắc cũng không thua kém gì mỹ nhân cổ xưa, Dã Lan luôn đi theo giúp đỡ nàng…. Sau này trở thành trưởng cung nữ hầu hạ nàng… (IQ 160 cũng thuộc dạng hiếm có)

Chap 1:

Két… Một chiếc xe hơi hãng hiệu Super Sport Limited Edition màu kem dừng lại ngay trước cổng trường THPT.

Két…Két..Rồ…Rồ…. (tiếng rồ ga) Thêm một chiếc xe đua môtô hiệu MV Agusta F4CC dừng lại trước cổng trường THPT.

Két…… Và lần này lại thêm một chiếc xe hiệu Ferrari 360 điệu đà trong sắc hồng rạng rỡ đứng trước cổng trường.

Từ xe bước xuống là ba người với ba sắc diện khác nhau.

Nàng: Tống Phương Đài_một mỹ nữ với nét đẹp đầy vẻ kiêu sa, lạnh lùng và quyến rũ. Trên người nàng còn toát ra vẻ đẹp lạnh lùng của một vị nữ thần mùa đông băng tuyết, nàng thân thể nhẹ nhàng, bước đi uyển chuyển bước vào trường (nàng đi giữa hai người kia)

Bên trái nàng là Lý Tường Long: Chàng mang tính cách mạnh mẽ, nhưng khuôn mặt đầy nét baby, thần thái uy vũ, hạ bộ nhẹ nhàng tiến bước cùng nàng

Bên phải nàng là Vương Dã Lan: một mỹ nữ không thua kém gì nàng, điệu bộ diệu dàng, tướng chuẩn không cần chỉnh… thoái bộ bước đi cũng uyển chuyển đầy nét tiểu thư khuê cát… nàng sóng bước cùng với Phương Đài vào trường….

“A… các em đã đến đông đủ rồi chứ!?” GVCN của lớp hỏi

“Thưa cô…?! đã đủ” nàng nhẹ nhàng cất tiếng nói

“Tốt…?! vậy chúng ta xuất phát thôi” GVCN lại nói

Nhân hôm nay lớp nàng có buổi học ngoại khoá, GVCN lớp nàng đề suất việc leo núi thăm thú thiên nhiên…. Và nàng cùng với hai người bạn của mình đang trên đường lên đỉnh núi (chia nhóm leo núi, và tất nhiên ba người đây là một nhóm)…. Qua một dốc núi, Dã Lan bất chợt trượt chân… té xuống vực sâu, kéo theo cả Phương Đài và Tường Long (hai người này chụp lấy Dã Lan kéo lên mà cũng bị lây vạ)…

Qúa khứ. Tại phủ Tể tướng vương triều (Tống Địch Thanh_Tể tướng vương triều) Vườn hoa trong phủ

Bịch… Bịch… Bịch

“Ui da… sao đau quá vậy nè…!?” Dã Lan khẽ rít lên

“Còn gì là cái bàn toạ của tui nữa trời…!?” Phương Đài nhăn mặt khẽ kêu rên

“Mấy bà rên đủ chưa… còn không mau đứng dậy cho tui nhờ…!?” Tường Long, anh chàng làm cái nệm, chỗ đáp cho hai nàng hạ cánh một cách an toàn (chú ý: hai nàng ngồi trên người Tường Long)

“Trời ơi…!!!” Dã Lan khẽ rít lên và vùng đứng dậy

“Cậu có sao không…!! Sao cậu lại nằm ở đây…!!! (bà này hỏi câu hết sức ngớ ngẩn)”

“Hừ… nơi này là nơi nào thế nhỉ? Thiên đàng hay Địa ngục” Phương Đài vẫn ung dung ngồi trên người của Tường Long (còn cố ý đè mạnh xuống nữa… hix chết chắc) mà nói

“Là Địa ngục đó!?” Tường Long mặt mày nhăn nhó nói với Phương Đài… “Cậu có thể đưa cái bàn toạ của cậu khỏi người của tớ được không vậy??” Long như chịu hết nỗi mà nói (thật ra anh chàng dư sức hất Phương Đài qua một bên rồi ngồi dậy nhưng sợ nàng bị thương nên không dám làm… yêu cho lắm cắn nhau đau mà thôi)

“Hihihihi, Nếu là địa ngục thì cậu chết là cái chắc” Phương Đài khẽ mĩm cười, ánh mắt nàng hằng lên vẻ sát khí… Tường Long lúc này run bầm bập vì sát khí này (chàng trên đời này không sợ ai chỉ sợ mỗi Phương Đài lúc tức giận)

“Tiểu thư… Tiểu thư Phương Đài, nàng đây rồi…!?”

Ba người đang thắc mắc mình đang ở đâu thì một bà bà (nói đúng hơn là nhũ mẫu của Phương Đài thật sự) chạy lại, nước mắt nước mũi mà kêu tên Phương Đài thảm thiết

“Tiểu thư… cuối cùng nàng cũng về rồi!” Nhũ mẫu_Hạ Nghinh Xuân lấy khăn tay lâu nước mắt nhìn Phương Đài mà nói.

Phương Đài khẽ nhíu mày, từ từ đứng dậy nhìn Nhũ mẫu mà hỏi

“Bà là ai?” một câu nói sắc bén và lạnh lùng

“Huhuhuhu tiểu thư… người sao thế? người quên nhũ mẫu này rồi sao?” Nhũ mẫu càng khóc thảm thiết mà nói

“Quên….” Nàng lại nhíu mày mà nói.

Lúc này Tường Long cũng đứng dậy chu chỉnh trang phục nhìn nhũ mẫu suy xét. Ba người hết nhìn nhũ mẫu lại nhìn vào nhau, họ ngỡ ngàng trước y phục mà nhũ mẫu đang mặc, đây chẳng phải là y phục cổ xưa sao? một dấu chấm hỏi to đùng hiện hữu trong đầu ba người

“Huhuhu thật sự tiểu thư đã quên nhũ mẫu này rồi? tiểu thư…” nhũ mẫu lời nói thảm thiết nhìn nàng mà nói…

“Khoan… stop” Phương Đài đưa tay ra chặn giữa người nhũ mẫu mà nói

“Hả…?! tiểu thư nói gì? Xì tóp” Nhũ mẫu cứ ngỡ người trước ngôn ngữ của nàng, mắt cứ trơ tròn ra mà nhìn nàng

“Bà cho ta hỏi? Đây là đâu, ngày… tháng … năm” nàng khẽ liếc mắt nhìn xung quanh và hỏi

“Tiểu thư” Tuy hơi ngạc nhiên trước thái độ và ngôn ngữ của tiểu thư nhưng bà vẫn trả lời “Đây là phủ tể tướng Tống Địch Thanh phụ thân của tiểu thư, thời Hải Thiên…”

“Cái gì…?!” nàng hét toán lên rồi ngẩn người ra, nhưng trong phút chốc nàng lấy lại bình tĩnh, dùng thái độ ôn hoà nói chuyện với nhũ mẫu

“Ta thật không nhớ chuyện gì cả…? ư..ư.. (nàng khẽ ôm đầu) Thật ra thì ta gặp nạn té xuống vách núi nên quên hết tất cả mọi chuyện rồi, nhưng may nhờ có hai người này cứu giúp nên ta mạng mới toàn tính mạng” nàng bịa ra một câu chuyện để nói với nhũ mẫu. Hai người kia thì ngẩn ngơ đứng nhìn Phương Đài giở trò, nhũ mẫu nghe tiểu thư nói vậy mới chú ý tới hai người…

“Thì ra là vậy! thật khổ cho tiểu thư… (tiến lại gần Long & Lan) cảm tạ hai vị ân nhân đã thi ân cứu mạng” nhũ mẫu nghẹ ngào nói

“Thôi mà nhũ mẫu tên người là gì? Ta cần người kể cho ta nghe tất cả mọi chuyện để ta nhớ lại tất cả” Phương Đài lại gần nhũ mẫu hỏi

“Tiểu thư… nhũ mẫu tên là Hạ Nghinh Xuân, còn chuyện gì tiểu thư muốn biết chúng ta sẽ nói sau… bây giờ chúng ta vào trung đường để báo cho lão gia biết tiểu thư đã trở về an toàn”

“Ta biết rồi… ngươi hãy cho hai vị ân nhân của ta hai gian phòng để họ tạm nghỉ ngơi đi” nàng giọng nói lạnh lùng, sắc đá như mũi kim đâm vào cơ thể con người

“Vâng… à… tiểu thư, người cũng nên thay lại y phục chứ…?” nhũ mẫu e ngại nhìn bộ y phục của nàng, bộ y phục quá ư là hở hang so với một tiểu thư đài cát như nàng

“Ta biết rồi…”

Nói đoạn… nhũ mẫu sai hai nữ nha đầu dẫn Tường Long & Dã Lan tới gian phòng phía bắc nghỉ ngơi tịnh dưỡng, còn bà thì dẫn nàng đi thay y phục và gặp lão gia_tể tướng phụ thân của nàng….

Nàng: sau khi tắm xong đã được nhũ mẫu thay đổi xiêm y theo thời này.

Nhũ mẫu đưa nàng đi gặp tướng phụ đại nhân (cách gọi phụ thân)

Tại đại sảnh, tiền đường của phủ tể tướng

“Thưa lão gia, tiểu nữ đã đưa tiểu thư đến…!!” nhũ mẫu nàng khẽ nghiêng người cúi mình trước một lão đại đại khá ư là nghiêm nghị.

Trên người ông toát ra nét lạnh lùng đầy sắc bén đến kinh người… Phương Đài khẽ rùn mình trước ánh mắt như kim châm của lão tướng phụ, nàng quan sát kĩ người đàn ông đó…

“Bà đã tìm thấy nó ở đâu…!?” Giọng nói chất cao đầy ngữ khí oai hùng của lão tướng gia vang lên làm cho tiền đường như nghiêng ngả…. Nó nét mặt lạnh như băng nhìn thẳng vào lão tướng phụ

“Thưa lão gia, tiểu nữ tìm thấy tiểu thư ở vườn hoa…” nhũ mẫu khẽ cúi người thấp hơn mà nói

“Ừ… bà lui ra đi… ta có chuyện cần nói với tiểu thư” âm khí trầm bỗng bất ngờ

“Vâng” nhũ mẫu đáp lời rồi lui ra ngoài.

Đọc FULL truyện tại đây

Sau khi nhũ mẫu lui ra… Địch Thanh tướng phụ của nàng liền rời ghế bước tới cạnh nàng

“Nữ nhi này… ngươi thật là…” Tướng phụ nàng lên tiếng

“Thật là làm sao? Ông là phụ thân của ta” nó sắc nét toả hàn khí nhìn ông mà nói

Địch Thanh cũng chẳng thua kém gì… ông ngồi lại ghế chủ của mình và nói

“Ngươi là nữ nhi tể tướng… đừng nên để vụ này xảy ra nữa!” âm thanhh trầm bỗng mà lạnh cả xương sống

“Người nói vậy là sao? Ta không hiểu” Mặt Phương Đài không chút sắc diện đối đáp với tướng phụ đại nhân

Địch Thanh bất ngờ trước sự thay đổi đột ngột của nữ nhi, vốn nữ nhi nhà chỉ là một liễu yếu đào tơ thế nhưng sau đợt mất tích lại trở nên mạnh mẽ… điều này khiến ông vừa mừng vừa lo

“Xem nữ nhi ngươi khí thế thật ngạo mạng…?! cũng đã đến lúc cho người suất giá rồi đây…?!” Địch Thanh sắc mặt lạnh lùng, ngữ khí chứa hàn ý nhìn Phương Đài nói

Phương Đài như đứng không vững trước lời nói của tướng phụ…

“Xem lão già nhà ngươi muốn đuổi ta ra khỏi dinh đường rồi …?! được ta xem có ai dám đến hỏi cưới ta?” nó lạnh lùng, âm khí bỗng trở nên trầm xuống, mắt tia lửa đạn nhìn tướng phụ….

“HAHAHA…. Ta xem nữ nhi người kìa…?! Hãy chuẩn bị chờ lên kiệu hoa đi” nói rồi Địch Thanh rút lui một cách êm ả (chứ ở lại chắc á khẩu với nữ nhi nhà mình quá), khi rời tiền đường Địch Thanh khẽ cười trước sự thay đổi của Phương Đài

“Được thôi…. hắc hắc” Phương Đài cũng khẽ cười… nhìn dáng bộ Địch Thanh dời đi

Phía bắc phủ tướng gia

Phương Đài đẩy mạnh cửa phòng xông vào, mặt toả hàn khí mãnh liệt…

“Phương Đài… cậu sao thế…!?” Dã Lan run sợ trước khuôn mặt y như quỷ của Phương Đài, nàng khẽ rót một ly trà cho Phương Đài “Cậu uống chút nước nhen…!?” tay đưa ly trà cho Phương Đài

Phương Đài tức giận, hất ly nước đổ xuống sàn nhà, miệng lẩm bẩm “Thật tức chết ây da”

Tường Long & Dã Lan hết sức ngạc nhiên nhìn Phương Đài

“Người nào dám làm cho tiểu nương tử của ta tức chết thế hả?” Vì muốn xua đi cái không khí u ám này Tường Long thốt ra ngữ khí trêu cợt Phương Đài nhưng chàng nào đâu ngờ, nàng một chân đạp thẳng vào bụng chàng….

“Này thì nương tử…”

“Phương Đài… cậu bình tĩnh lại đi… thật ra là có chuyện gì… mà cậu có biết chúng ta đang ở đâu không” Dã Lan ngữ khí thốt ra ngăn sự hành hung của Phương Đài đồi với Tường Long

“Hừ… chúng ta đang ở phủ tể tướng của thiên triều Hải Thiên, ta bị người ta nhận nhầm là ái nữ của tể tướng gia, ta vừa mới gặp lão già tể tướng….” Phương Đài một hơi mà nói

“Vậy lão già đó đã nói gì mà khiến nàng tức giận thế?” Tường Long ôm cái bụng, mặt cười nhạt mà nói

“Hừ… Lão già đó muốn gá duyên cho ta….” Phương Đài ngữ khí tức giận thốt ra từng lời

“Cái gì…!?” Tường Long & Dã Lan cùng nhau đồng ngữ

“Chuyện này sao được… cậu phải nghĩ cách gì đi…” Tường Long sốt sắng nói

“Đương nhiên… tớ sẽ không cam chịu dễ dàng vậy đâu?” Phương Đài khẽ nhíu mày, ánh mắt toát ra vẻ gian tà, miệng mĩm cười tà ý

“Cậu tính định làm gì?” Dã Lan lo sợ trước thái độ của Phương Đài, Tường Long cũng chột dạ run sợ.

“Hừ… chúng ta đã xuyên không, mà xuyên không như vậy thì cần phải tạo dựng sự nghiệp, chúng ta phải làm cho thiên hạ đảo điên vì chúng ta…. hắc hắc hắc” Phương Đài nói xong liền cười trông thật man rợn

“Cậu định làm gì?” Tường Long háy mắt hỏi Phương Đài

“Hừ…(nàng khẽ đưa tay nâng cầm suy nghĩ) ở vào thời này người ta rất “trọng nam khinh nữ”, nhưng chính vì thế mà khiến ta càng thêm hứng thú… ta sẽ…” Phương Đài khẽ ngắt lời

Truyện được đăng tại đây

“Sẽ như thế nào?” Dã Lan hỏi dồn nàng

“Sẽ như Võ Tắc Thiên, nữ đế vương của thời nhà Đường…” Phương Đài rít lên từng chữ

“Cậu nói vậy là sao?” Dã Lan & Tường Long như muốn hiểu thêm ý của Phương Đài

“Tức là thân con gái ta thay ngôi trời điều khiển thiên hạ…” Phương Đài thốt lời mà làm cho Tường Long và Dã Lan khẽ rùng mình

“Cậu muốn làm nữ đế sao…!?” Dã Lan nói

“Đúng… nếu được làm nữ đế vương thì chẳng phải sợ gì cả?” Phương Đài vẫn ung dung tiếp đáp

“Trời ơi… thân con gái mảnh mai mà đòi ngồi trên thiên hạ…. Đức hiếm tài sơ mà muốn người ta lậy tạ… thật hoang đường quá mức” Tường Long như không muốn Phương Đài thực hiện kế sách mà lạnh lùng nói

“Cậu muốn chuyển hộ khẩu xuống dưới gặp ông bà tiên tổ không hả?” Phương Đài khẽ liếc mắt nhìn Tường Long

Tường Long run sợ trước ánh mắt ấy nên không nói gì

“Vậy cậu tính làm sao?” Dã Lan như đồng tình với Phương Đài nên cố ý hỏi tiếp

“Trước tiên ta phải tạo ra một lực lượng để sau này cần dùng tới” Phương Đài háy mắt tiếp lời

“Vậy…!? cậu cứ nói tiếp đi, tớ và Tường Long sẽ giúp cậu”

“Tốt… (hắt mắt nhìn Tường Long) Tường Long, cậu hãy giúp tớ tuyển chọn anh tài dạy võ thuật cho họ, giúp họ trở thành đội sát thủ tinh nhuệ. Còn Dã Lan, cậu hãy giúp tớ tạo ra một tổ chức tình báo… còn những chuyện còn lại thì tớ sẽ tự giải quyết…” Phương Đài nói mà ánh mắt nàng ánh lên vẻ nghiêm nghị

“Được… chúng tớ sẽ giúp cậu đoạt lấy thiên hạ” Tường Long & Dã Lan như không còn chống đối với Phương Đài nữa

“Tốt… tổ chức này ta sẽ lấy tên là Hắc Long Bang” (Con Rồng Đen: ai xem truyện HKGH thì sẽ biết bang phải này)

“Cậu nhiễm truyện kiếm hiệp nhiều quá đấy…!? Hắc Long Bang” Tường Long khẽ động miệng

Phương Đài hắc mắt nhìn anh…. “Cậu dám nói lại không?”

“Thôi… thôi… không ai dám động vào bà hoàng này đâu?” Tường Long khẽ cợt đùa

“Tiểu tử nhà ngươi thật đáng chết….” Phương Đài vùng dậy, vung cước loạn xà ngầu… Tường Long mọi cước đều né tránh được… khẽ làm mặt quỷ doạ nàng

“Tiểu thê tử… sát phu bớ bà con”

Phương Đài điệu khí tức giận nhìn Tường Long, bỗng trong đầu nàng loé lên một ý

“Ăn trộm… người đâu ăn trộm…” nàng la toán lên.

Đám người trong phủ nghe tiếng la vội xông ra bắt lấy Tường Long…. Hehehehe đợt này anh chàng hết thoát (tuy võ nghệ đầy mình nhưng chọi với nhiều người cũng không chịu nỗi, mà chống cự lại họ họ lại hiểu nhầm mình ăn trộm thật)

“Thế nào… tiểu tử nhà ngươi?” Phương Đài tay cầm roi mây tiến lại gần Tường Long…

“Phương Đài… đừng như thế?” Dã Lan có lời khuyên ngăn khi thấy Phương Đài & Tường Long đùa hơi quá

“Đúng đó… tiểu thư đại lượng không chấp kẻ tiểu nhân…” Tường Long khẽ cười… càng làm cho Phương Đài tức khí, nhưng vì đại nghiệp nên nàng không nói gì… hạ lệnh cho đám gia nhân thả Tường Long ra… Đám hạ nhân nhìn ba người họ ngây ngô không hiểu chuyện

“Các ngươi đi làm việc của các ngươi đi… không có chuyện gì nữa đâu?” Phương Đài sắc khí lạnh lùng ra lệnh

Bọn hạ nhân tức khí vì bị làm phiền… mặt hầm hầm lui ra