Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê » Trang 99

Chương 86: Tỷ thí.

Thanh Linh đến dưới chân núi Nhạc Hòa thì nơi đó đã tụ tập rất đông người.

Cây cối dưới chân núi nhỏ thấp, thưa thớt phân tán ở mỗi góc.

Lúc này phóng tấm mắt đi khắp nơi đều thấy các công tử tuấn mỹ bất phàm, bọn họ tuyệt đối là nhân cảnh bắt mắt nhất dưới chân núi Nhạc Hòa.

Các công tử trẻ tuổi ăn mặc tươm tất gọn gang, vật phẩm mang theo không gì là không tinh túy.

Dưới chân núi xây một lầu các bằng gỗ thật cao, lầu các bốn phía treo đầy lụa đỏ. Tư Không Tiêm Vụ một mình đứng trên lầu cao, tay nàng vấn lụa mỏng phi dương, nhìn từ xa có cảm giác phiêu miểu như sương như mây.

Hôm nay nàng vận bạch y, trang sức trang nhã, tuy không trang điểm nhưng lại xinh đẹp như tiên tử vén mây.

Phía dưới lầu các đặt rất nhiều ghế để cung khách ngồi xuống nghỉ ngơi.

Có một số người không phân rõ phải trái thấy trên lầu chỉ có một mình Tư Không Tiêm Vụ liền lớn gan đi tới.

“Đại tiểu thư, nàng một mình ngồi ở đây không thấy chán sao? Hay là để tiểu vương đi lên bồi nàng.” Thân vương một nước nhỏ đùa giỡn nói.

Hắn từ dưới phi thân lên sắp đến gần lầu các thì Tư Không Tiêm Vụ mắt cũng không nháy một cái, nàng vẫn ưu nhã ngồi an tĩnh, chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên phất một cái, người nọ đột nhiên kêu thảm một tiếng, sau đó rơi từ trên không xuống, miệng vừa phun ra một ngụm máu đã trực tiếp hôn mê.

“Tiêm Vụ không cần người bồi.” Nàng lạnh lùng nói, thanh âm truyền nội lực làm mỗi người đều có thể nghe đến rõ ràng ( xin lỗi mọi người chứ tớ tự nhiên liên tưởng đến cái loa phường tớ).

Thiếu nữ tựa thiên tiên, võ công sâu không lường được, lại còn là người ra tay tàn nhẫn.

Các công tử phía dưới thấy một cảnh như vậy trong nháy mắt liền thu lại mấy phần tâm tư không đứng đắn, chẳng ai trêu trọc nàng để tìm chết cả.

Một làn gió thơm thổi tới, không biết từ đâu xuất hiện một con Hoa Hồ Điệp lớn.

Thanh Linh hí mắt tỉ mỉ nhìn mới phát hiện ra con Hoa Hồ Điệp to lớn ấy nguyên lai lại chính là vị Thái tử yêu trang điểm Tử Mạch.

Thanh Linh chợt nhớ đến tảng sáng hôm nay hoa cỏ trong Mê Diêu cung bị người hái sạch, sẽ không phải là con bướm bảnh bao này sai người làm chứ?

Công tử ôn nhuận như ngọc, cánh hoa bay tà tà xung quanh, áo bào ngũ sắc phiếm ánh sáng phất lên nhè nhẹ cảnh này không ngoài ý muốn thu hút sự tò mò của mọi người.

Mọi người rối rít ngẩng đầu, một ít ngẩng đầu quá cao, ai ngờ trong mấy rỏ cánh hoa còn trộn cả hạt tiêu.

Thoáng chốc đã có mấy người bị hạt tiêu bay vào mũi liền nhảy mũi, hạt tiêu bay vào mắt thì chảy nước mắt.

“Đây là người nào a? Thật thất đức.” Có người đỏ tròng mắt cả giận nói.

Tử Mạch mười phần ưu nhã đáp đất, hướng về phía lầu các của Tư Không Tiêm Vụ ném đi một cái mị nhãn, tự động bỏ qua tiếng mắng chửi người.

Hắn nhìn những người đó từng người từng người một nhảy mũi hắt xì, lau nước mắt chảy, chậc chậc, bộ dạng kia xấu muốn chết rồi, sao đại tiểu thư lại có thể vừa ý cơ chứ?

Xem xét lại mình ưu nhã mỹ lệ cực kì , nếu đại tiểu thư không chọn hắn làm vi phu thì mắt tuyệt đối là có vấn đề.

“Tử Mạch thật quá độc ác.” Thanh Linh vừa ngước mắt nhìn lên một chút liền bị hạt tiêu rơi vào mắt.

Tần Liễm thấy Thanh Linh nước mắt lưng tròng liền đi tới nâng đầu nàng lên thổi mắt, giộng điệu ai oán: “Đáng đời, ai cho nàng nhìn loạn nam nhân khác.”

Nàng oan uổng a, nàng chỉ là tò mò xem Hoa hồ điệp khổng lồ trên không trung kia là cái gì, nào có