Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê » Trang 251

Chương 145 (3):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Hắn ôm lấy nàng, khẽ cắn vành tai, tay chầm chậm dò vào áo ngủ bằng gấm: “Nàng trước để vi phu ăn no, chờ vi phu có khí lực, vi phu sẽ tìm đồ ăn cho nàng.”

“Không…” Nụ hôn nóng bỏng nuốt câu nói của nàng.

Đại sắc quỷ này, liên tục vài buổi tối ác liệt lăn qua lăn lại nàng, vậy mà lúc nào cũng trưng khuôn mặt ăn không đủ no.

Đôi mắt dâng hơi nước mịt mờ, thân thể dần vô lực, lý trí bị những nụ hôn miên man đầu độc, nàng không tự chủ nâng cánh tay ngọc ngà lên ôm lấy cổ hắn.

Tình ý nồng nàn, tiếng kêu đói từ bụng Thanh Linh lại đúng lúc vang lên thật dài.

Nam nhân đang vùi đầu vào cần cổ nàng nghe thấy âm thanh, cứng rắn dừng tất cả mọi động tác.

“Phu quân…” Nàng vờn lấy lọn tóc của hắn, đôi mắt đầy nước: “Khó chịu.” Hắn đốt lấy lửa trên người nàng, đột nhiên lại dừng lại, nàng khó chịu đến muốn cắn người.

Nàng mở miệng định cắn lấy hầu kết của hắn, không biết người này có phải cố ý hay không, lúc này lại đẩy nàng ra: “Ngoan, là vi phu không tốt, khiến nàng đói bụng.” Thanh âm áy náy cùng ẩn nhẫn trầm khàn vang lên, hắn xoay người, lúc nàng vẫn đang trừng mắt nhìn hắn, hắn đã nhanh chóng phủ áo khoác lên người nàng.

“Vi phu gọi người chuẩn bị cho nàng chút thức ăn.” Hắn ra cửa phòng phân phó hạ nhân bưng thức ăn lên, sau đó quay trở lại, giúp nàng rời giường, mặc y phục.

Động tác hắn thành thạo tự nhiên, cảm giác còn thành thạo hơn cả nàng.

Trên tay Tần Liễm là một chén cháo, múc một thìa, kề sát bên môi thổi thổi, cảm giác đã không còn quá nóng mới bón cho nàng.

Hương cháo thơm thơm nồng nồng lan tỏa trong miệng, nàng hưởng thụ khẽ híp mắt, giống như một chú mèo nhỏ vừa trộm được cá. Sóng mắt hắn lưu chuyển, tâm vừa động, trộm hương ở bên môi nàng một cái.

“Phu quân đáng ghét.” Nàng chu môi bất mãn nói.

Hắn cười thành tiếng, khuôn mặt vốn yêu diễm mĩ lệ. Nụ cười này nở rộ trên môi, tựa như một nét chấm phá trong bức tranh họa sơn thủy trang nhã, sạch sẽ mà thuần túy, thế nhưng hắn vừa mở miệng liền lộ nguyên hình: “Vi phu phục vụ phân nhân, phu nhân có thấy thư sướng không?”

Đọc FULL truyện tại đây

“Không.” Nàng trắng mắt liếc hắn một cái.

Hắn lại múc cháo bón cho nàng, nàng nhai nhai vài cái rồi nói: “Đang yên đang lành sao thi thể của Liên phi lại mất tích?”

Hắn dùng thìa quấy quấy chén cháo: “Ý trời đi.”

Câu trả lời của hắn làm nàng không giải thích được: “Chàng tin tưởng thiên ý sao?” Nàng nghiêng đầu hỏi hắn.

Hắn tiện tay chỉnh lại cái đầu đang lệch của nàng: “Không tin.”

Nàng lại lâm vào mơ hồ: “Vậy sao chàng còn nói là do ý trời?”

“Bởi vì ta không biết.” Không biết rõ vì sao lăng mộ của Liên phi lại như vậy.

Nàng cảm thấy người này chắc chắn đang thuận miệng lấy lệ với nàng.

Truyện được đăng tại đây

“Chàng có tin kiếp trước kiếp này không?” Không tin ý trời vậy có tin kiếp trước kiếp này không?

Hắn cười cười, nét cười làm nàng hoảng hốt, lại nghe hắn nói: “Ta không tin trời, cũng không tin số mệnh.” Hắn thoáng dừng lại một chút: “Nhưng bởi vì có nàng, ta nguyện ý tin tưởng kiếp trước, tin tưởng kiếp này, tin tưởng cả kiếp sau.”

Hắn nghĩ đời đời kiếp kiếp đều muốn nàng ở bên, cho nên hắn nguyện ý tin tưởng số mệnh.

Vô Ảnh đi một chuyến Bình Châu đã trở lại.

Lúc này Thanh Linh đang tản bộ dọc mái hiên, thưởng thức cảnh tuyết bao phủ.

Vô Ảnh nhẹ nhàng bước tới trước mặt Thanh Linh: “Tiếu thư, Diệp Thiên Minh là cô nhi,

Đang tải nội dung ảnh