Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê » Trang 243

Chương 144: Lật thuyền trong mương.

Edit:Mẹ tớ là Thái Hậu.

Ánh trăng như nước, dịu dàng bao trùm lên cảnh vật.

Băng đọng được ánh trăng chiếu rọi trở nên lóa mắt.

Trong một con hẻm nhỏ gần Vinh vương phủ, Thanh Linh mặc y phục dạ hành, ẩn ở trong bóng tối: “Hắc y nhân mặt nạ bạc vào Vinh Vương phủ đã bao lâu?”

Thanh Linh phái người nhìn chằm chằm Vinh Vương phủ nhiều ngày, cuối cùng đêm nay đã có dị động.

“Ước chừng nửa chén trà.” Thư Nghiễn cũng đồng dạng một thân y phục dạ hành nói.

Đợi thêm nửa canh giờ, ngân diện hắc y nhân từ Vinh Vương phủ lẻn ra, thi triển khinh công hướng bắc rời đi.

Đọc FULL truyện tại đây

Thanh Linh vận nội lực đuổi theo.

Hắn tựa như biết có người theo đuôi phía sau, dưới chân tăng tốc độ càng lúc càng nhanh.

Nhà cửa hai bên nhanh chóng lùi về phía sau, tựa như ảo cảnh xẹt qua trong vô thức. Ra khỏi con hẻm, ngoại trừ Thanh Linh, những người còn lại đồng loạt bị cắt đuôi.

Thanh Linh không ngừng vận nội lực, trên trán dần ra một lớp mồ hôi. Người này tốc độ quá nhanh, nàng đuổi theo cũng là cố hết sức.

Truyện được đăng tại đây

Hắc

Đang tải nội dung ảnh