Thú phi thiên hạ: Thần y đại tiểu thư – Phần 2 » Trang 193

01 02 03 04 05 06 07 08 09 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133 134 135 136 137 138 139 140 141 142 143 144 145 146 147 148 149 150 151 152 153 154 155 156 157 158 159 160 161 162 163 164 165 166 167 168 169 170 171 172 173 174 175 176 177 178 179 180 181 182 183 184 185 186 187 188 189 190 191 192 193 194 195 196 197 198 199 200 201 202 203 204 205 206 207 208 209 210 211 212 213 214 215 216 217 218 219 220 221 222 223 224 225 226 227 228 229 230 231 232 233 234 235 236 237 238 239 240 241 242 243 244 245 246 247 248 249 250 251 252 253 254 255 256 257 258 259 260 261 262 263 264 265 266 267 268 269 270 271 272 273 274 275 276 277 278 279 280 281 282 283 284 285 286 287 288 289 290 291 292 293 294 295 296 297 298 299 300 301 302 303 304 305 306 307 308 309 310 311 312 313 314 315 316 317 318 319 320 321 322 323 324 325 326 327 328 329 330 331 332 333 334 335 336 337 338 339 340 341 342 343 344 345 346 347 348 349 350 351 352 353 354 355 356 357 358 359 360 361 362 363 364 365 366 367 368 369 370 371 372 373 374 375 376 377 378 379 380 381 382 383 384 385 386 387 388 389 390 391 392 393 394 395 396 397 398 399 400 401 402 403 404 405 406 407 408 409 410 411 412 413 414

Chương 993: Đánh Cho Ngươi Kêu Cha Gọi Mẹ

Vân Thiên Vũ hãy còn nghĩ ngợi, thì Triệu Ngọc Nhi phía đối diện đã vung tay phóng ra linh lực, thân người nàng ta nhanh nhẹn bắn vụt đi như một con linh hổ.

Một chưởng dữ dội đánh ầm về phía Vân Thiên Vũ.

Vân Thiên Vũ nhấc chân, nhanh nhẹn né người, Triệu Ngọc Nhi thấy một chiêu chưa được, bèn vung tay phóng liên tiếp mấy luồng linh lực đánh tới.

Rầm rầm rầm, hoàn toàn không cho Vân Thiên Vũ lấy một cơ hội, dẫu chân nàng bước thất tinh, hành động mau lẹ, nhưng luồng linh lực cuồn cuộn như sóng của Triệu Ngọc Nhi cứ tấn công dồn dập khiến nàng vẫn khó bề tránh kịp, bị chúng trút thẳng xuống người.

Luồng linh lực đó nổ bùng lên, đánh bay nàng ra ngoài, rớt khỏi đài cao, nếu chạm đất, thì coi như nàng thua cuộc.

Vân Thiên Vũ cố nén cơn đau trên người, xoay mình bay vòng về, Triệu Ngọc Nhi ở đằng sau sao có thể cho nàng có cơ hội, nàng ta giơ cao một món linh khí: “Chùy Hỏa Lôi, đập chết nàng ta, đi!”

Mặt Vân Thiên Vũ tái đi, vội vàng rẩy đôi vòng trên tay ra, vung chúng đi: “Đôi vòng Sư Linh, đi!”

Đôi vòng Sư Linh này chính là đồ của sư mẫu, trước đây khi dùng, nàng chỉ ở mức thanh linh linh lực nên uy lực của đôi sư tử không ghê gớm, song hiện giờ nàng đã đạt mức tử linh linh lực, nhờ đó uy lực của đôi sư tử cũng lớn mạnh vô cùng.

Đôi sư tử oai hùng xé gió lao thẳng tới chùy Hỏa Lôi.

Đọc FULL truyện tại đây

Hai tiếng gầm giận dữ vang lên, mang theo cơn gió lốc lớn va chạm chính diện với chùy Hỏa Lôi.

Ầm ầm. Uy lực của chùy Hỏa Lôi đã bị đôi sư tử hóa giải. Sau cú va chạm mạnh, linh lực của hai món linh khí đã tụt giảm không phanh.

Lúc này, Vân Thiên Vũ đã chật vật rơi xuống mép đài. Do đã bị linh lực của Triệu Ngọc Nhi đả thương, nên nàng khó mà giữ thăng bằng được, thân người cứ lắc la lắc lư bên đài.

Dáng vẻ chệnh choạng của nàng khiến nhiều người phải thót tim.

Trong khi đó, trên đài cao, Triệu Ngọc Nhi lại một bụng cay cú, không ngờ nữ nhân này lại khó giải quyết đến vậy, nàng ta đã lấy cả chùy Hỏa Lôi ra mà Vân Thiên Vũ vẫn không chết.

Nghĩ rồi, Triệu Ngọc Nhi rung người, vung tay phóng ra một luồng linh lực cuồn cuộn đánh về phía Vân Thiên Vũ lần nữa.

Vân Thiên Vũ vội tránh đi, bay lướt qua người Triệu Ngọc Nhi. Lúc sượt qua người nàng ta, nàng vẩy tay, một làn hương dìu dịu trên người thoảng qua, Triệu Ngọc Nhi hoàn toàn không phát hiện ra điều khác thường này.

Bây giờ nàng ta đang phừng phừng lửa giận, còn hơi sức đâu mà để ý đến những cái khác.

Nàng ta xoay người, lại tung một chưởng về phía Vân Thiên Vũ.

Vân Thiên Vũ cười nhạt, nhanh nhẹn tránh sang bên, sau đó nhảy vọt tới sau lưng Triệu Ngọc Nhi như một con khỉ, rồi thình lình bám lên lưng nàng ta.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Trên dưới đài, hết thảy mọi người không ai ngờ đến chiêu này, đồng loạt ngớ người ra.

Còn Vân Thiên Vũ đã chộp lấy kẽ hở trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, giơ tay đấm túi bụi lên đầu Triệu Ngọc Nhi.

Thụp thụp thụp, chỉ trong tích tắc mà nàng đã giáng xuống mấy quyền.

Triệu Ngọc Nhi bị đánh đến nỗi mặt mày bầm dập, mũi bê bết máu, răng rụng lộp bộp.

Nàng ta điên cuồng lắc người như đang phát rồ, hòng hất văng Vân Thiên Vũ trên người mình ra, song mãi cũng chẳng hất được nàng.

Triệu Ngọc Nhi không kìm được quát lên, giọng căm tức: “Hổ dữ, cắn chết nàng ta đi, lên!”

Một con hổ vằn vàng từ bên ngoài nhảy chồm lên đài, phóng vèo đến chỗ Vân Thiên Vũ.

Ngoài đài cao, Ngạo Minh nổi cơn thịnh nộ, thình lình ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng, thân hình to lên vùn vụt, một con báo toàn thân trắng như tuyết cuốn gió quét thẳng đến chỗ con hổ vàng trên đài.

Lại một tiếng gầm giận dữ vang lên làm cả võ đài rung chuyển mấy lần.