Truyện / Truyện dài / Đã hoàn thành / Thứ nữ hữu độc – Phần 4

Thứ nữ hữu độc – Phần 4

Xem phần 3 tại đây

Thứ nữ hữu độc

Thứ nữ hữu độc

Tác giả: Tần Giản

Nguồn: maimai88.com + DĐLQĐ.

CHƯƠNG 251 : Dẫn xà xuất động

Tiết trời sang thu, bên ngoài gió lạnh càn quét khắp chốn, ánh nắng chạng vạng chưa kịp xuống đã âm u một mảng trời, một chút ánh sáng cũng không lọt qua. Trong thư phòng, Bùi Bật khoác xiêm y ngồi ở bàn học phía trước, trên tay tràn ra mật báo từ khắp nơi truyền đến, tất cả đều là tin dữ, không có ngoại lệ. Trước hết là chuyện có người oán ghét, tập kích tàu chuyên chở muối của Bùi gia, giết hết hộ vệ, đoạt hai mươi thuyền chở lương thực rồi trốn thoát. Tiếp theo, Đệ nhất hào môn Tô thị- vốn luôn cùng Bùi gia tương thân tương hợp, viết một phong thơ đến, đề cập chuyện trước đó con của Bùi thị ở trong triều gây chuyện, vỡ ra chuyện mua quan bán chức của Tô gia, khiến không ít kẻ bị tống vào ngục, hướng hắn cầu cứu.

Quả nhiên là có người cố ý cùng Bùi gia đối nghịch! Bùi Bật càng xem càng chuốc thêm phiền não, tiện tay đảo qua một phần đáng xem rồi viết hồi âm, đột nhiên cảm thấy thân thể ập đến một trận đau đớn, trong lòng không khỏi thất kinh. Bệnh cũ tái phát, hắn bệnh luôn như thế, mỗi lần tiết trời chuyển thu, toàn thân sẽ phát cơn đau đến long trời lở đất, ho khan hộc máu, theo sau đó là cơn sốt, qua bốn năm lần như vậy, thế nào cũng phải nằm trên giường tĩnh dưỡng, không thể cử động. Lúc này trời se lạnh, cơ thể hắn liền phản ứng. Hắn buông bút, đang muốn tìm người đi thỉnh đại phu, lại thấy hộ vệ bước nhanh đi đến: “Nô tài khấu kiến đại thiếu gia.”

Hắn vừa thấy đối phương, liền nhíu mày hỏi: “Sao lại thế này?”

“Hồi bẩm đại thiếu gia, tiểu thư ở ngoài cửa nháo muốn vào.”

Bùi Bật nhíu mày: “Bảo Nhi? Nàng đến lúc nào?”

“Bẩm thiếu gia, nửa canh giờ trước tiểu thư đã ở trước cửa, mặc kệ nô tài nói như thế nào, nàng kiên trì không chịu đi.”

“Quên đi, cho nàng vào.” Bùi Bật vừa nói, mũi thở ra một hơi nặng nề, nếu như nàng không phải là muội muội hay so đo kia, hắn chắc chắn sẽ không cứ như vậy dung túng nàng! Trong lúc đang suy nghĩ, đã nghe thấy một trận gió tung hoàng từ cửa tiến vào, vẫn là một thân xiêm y diễm lệ, nhưng gương mặt lại tràn ngập đêm đen, đúng là nhìn thấy ghê người.

Bùi Bật nhìn nàng, trong lòng phiền não, nhưng không thể ngăn bản thân bắt buộc chính mình đè nén ý niệm này, mặt mang nụ cười mỉm, ngữ điệu thập phần thân thiết :”Tiểu muội, chuyện gì khiến muội hối hả như vậy?”

Bùi Bảo Nhi hớt hải ngồi xuống ghế, trên mặt lo lắng trùng trùng không che giấu trần tình :”Đại ca bệnh cũ tái phát sao?”

Bùi Bật mỉm cười đáp :”Không có gì, bệnh cũ tái phát, muội còn không mau nói chuyện chính sự”.

Bùi Bảo Nhi thầm nghĩ – vị đại ca này dẫu thế nào cũng quan tâm nàng, dẫu gì đều cùng chảy một dòng máu — nàng đột nhiên kích động, nước mắt tràn mi, nghẹn ngào đáp : “Đại ca, ca đã nói nhất định sẽ báo thù cho nhị ca ta!”

Bùi Bật nhíu mày nói: “Chuyện này ta không hề quên, muội không cần ba lần bảy lượt đến nhắc nhở.” Huống chi hắn biết rõ, hiện tại thù riêng trong nàng có chăng còn lớn hơn.

Bùi Bảo Nhi trong lòng thập phần sốt ruột, mặt mày lo âu : “Chuyện lần trước muội đều biết, đáng tiếc Nạp Lan Tuyết kia thất bại trong gang tấc, nếu không, nhất định có thể khiến cả Quách gia sống không bằng chết! Cơ hội quan trọng nhất cứ như thế trôi tuột khỏi tay, không biết sẽ đợi đến lúc nào mới có cơ hội thứ hai! Chúng ta làm sao có thể đợi lâu như thế?”

Bùi Bật nhìn chằm chằm Bùi Bảo Nhi, gương mặt diễm lệ, đẹp thì đẹp thật, nhưng được đề cao quá mức, quá sức thiếu kiên nhẫn. Dù rằng nửa tháng nay đã dây dưa với thế sự bao lâu, hắn không thể che giấu vẻ mặt mất kiên nhẫn với nàng, nhẹ giọng nói :”Chuyện này tất nhiên ta cùng cô đã thương lượng trước, muội không cần phải lo lắng, chỉ cần chăm sóc tốt cho bản thân là được.”

Bùi Bảo Nhi mặt mày biến sắc, cả giận đáp :”Các ngươi đều giống nhau, đều chỉ giáo ta! Nhưng cuối cùng chuyện gì cũng không chịu làm! Hôm nay ta lại tiến cung, nhưng cô vô luận như thế nào cũng tránh mặt ta, cung nữ thái giám gặp ta liền chạy mất! Nay cả quan to, quý nhân tiểu thư nào cũng không chịu cùng ta lui tới, hạ lưu nô tài càng học theo, trước mặt ta vênh váo tự đắc. Đại ca ngươi không thề hiểu, ta mỗi ngày phải nhẫn nhục bao nhiêu!”

Bùi Bật nhìn Bùi Bảo Nhi một cái, ánh mắt dao động, không nói nên lời.

Bùi Bảo Nhi tròng mắt vừa chuyển, lại tiếp tục thốt: “Đại ca, hiện đang có một cơ hội trút hận cực tốt.”

Bùi Bật sửng sốt, lập tức hỏi: “Ngươi nói là có ý tứ gì?”

Bùi Bảo Nhi trong mắt hiện lên một tia lo lắng, gương mặt trắng noãn phá lệ hiện vẻ độc ác, hạ giọng nói: “Muội nghe nói Lý Vị Ương muốn dẫn ngốc đệ đệ đi Từ Tế Tự dâng hương, đây không phải là một đại cơ hội tốt sao?”

Bùi Bật trong lòng vừa động, lại rất nhanh bình tĩnh trở lại đáp: “Sao? Tin tức này muội lấy được từ ai?”

Bùi Bảo Nhi cười lạnh một tiếng: “Từ Tế Tự luôn luôn hướng chúng ta hương khói cung phụng, một năm trước muội còn riêng quyên tiền, thay hòa thượng dát vàng Bồ Tát, cho nên tin tức bảo đảm không sai! Lần này Lý Vị Ương tổn hao tâm khí là vì đệ đệ kia tâm trí bất ổn nên vẫn canh cánh trong lòng, cho nên mới muốn hướng Phật tế bái, vì ngốc tử kia cầu phúc.” Trong mắt Bùi Bảo Nhi, Lý Vị Ương không hề muốn công khai Lý Mẫn Chi, tất nhiên là đang che giấu ngốc tử này.

Bùi Bật nghe vào trong tai, trong lòng không khỏi thấy bất thường, liền đáp: ” Muội nói đây là một cơ hội tốt là có ý tứ gì?”

Bùi Bảo Nhi khẩn cấp nói: “Đại ca, ca không hiểu hay là giả vờ không hiểu?! Lý Vị Ương xưa nay luôn trốn chui trốn nhủi ở Quách phủ, chúng ta ngay cả muốn động thủ, cũng khó bắt được thời cơ. Nay chính nàng ta ly khai Quách Phủ, Từ Tế Tự ngự tận ngoài thành, đường xa khó tránh đá sỏi, có thể xảy ra chuyện gì, ai dám cam đoan?! Đại ca, đừng trách muội không nhắc nhở, đây nhất định là một cơ hội tốt, một khi bỏ qua, sẽ không có lần hai!”

Bùi Bật chau mày, gắt gao bật dậy : “Ngươi muốn ta phái người trên đường động thủ sao? Ngươi có biết hộ vệ Quách gia nhất định sẽ không để yên, nếu dễ dàng đắc thủ thành công như vậy. . .”

Lời còn chưa dứt, liền nghe tiếng cười lạnh lùng : ” Quách gia tất nhiên có thủ vệ nghiêm ngặt, nhưng nếu chúng ta tỉ mỉ hàng động, chỉ cần đại ca dốc sức, muội tin chắc Lý Vị Ương một đi không trở lại!”. Nói đến năm chữ “Một đi không trở lại”, nàng nghiến răng nghiến lợi, tựa hồ muốn nghiền nát Lý Vị Ương, thống hận vô ngần.

Nghe nàng nói như thế, tâm Bùi Bật khẽ xao động, hắn hiểu rõ Lý Vị Ương xảo quyệt, nếu bất cẩn sẽ ngã vào tử bẫy, cuối cùng vẫn giữ nét tươi cười nói :”Ca khuyên muội không nên xem nhẹ chuyện này”.

Bùi Bảo Nhi mạnh mẽ đứng lên, đôi mắt tuyệt mỹ phát ra tia tàn khốc :”Đại ca, ta nói nhiều như vậy, ca vẫn không hiểu rõ ý tứ của ta sao? Chỉ cần ca lợi dụng cơ hội này trừ khử đi nàng ta, mọi chuyện liền đại cát đại lợi, mối cừu hận của các huynh liền được trả, chuyện này có gì không tốt? Ca cứ như thế, nhìn trước ngó sau do do dự dự, nếu cứ bỏ lỡ thời cơ, chỉ sợ sau này muốn ra tay nhất định sẽ không dễ dàng!”

Bùi Bật không nói được một lời, khuôn mặt khôi phục bình tĩnh, hiển nhiên bất vi sở động.

Bùi Bảo Nhi lập tức đi đến trước bàn, ức chế không ngừng cáu giận lớn tiếng : “Đại ca, ngươi đến cùng có hay không nghe ta nói!”

Ánh mắt Bùi Bật dừng ở gương mặt mỹ lệ, ẩn ẩn lộ ra tia khinh miệt :”Trong nhà mọi chuyện đều do ta làm chủ, ngươi chỉ là một nữ nhân, vẫn nên hảo hảo ở nhà làm khuê tú, nghĩ sao cho thỏa đáng đi!”

Bùi Bảo Nhi quả thực tức giận đến cực điểm, nàng cắn răng thốt: “Nghĩ cho thông sao? Vì sao ngươi và phụ thân đều như thế, ta đã làm chuyện gì sai ư! Từ đầu tới đuôi đều là Lý Vị Ương hãm hại ta, nếu không phải nàng, ta sao lại trở thành chuột chạy qua đường ai cũng kêu đánh! Ngươi cũng biết, hiện tại ngay cả cửa Bùi gia ta bước còn không qua, mỗi ngày biến thành cái dạng gì? Các ngươi chỉ biết bảo ta nhẫn nhẫn nhẫn, đợi đợi đợi! Đến tột cùng muốn nhẫn tới khi nào, đợi tới khi nào! Ta không thể nhịn nữa!”

Bùi Bật lại lập tức đứng lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn gần Bùi Bảo Nhi nói: “Ngươi có tư cách gì đứng ở chỗ này, nói với ta như vậy? Ngươi đã quên thân phận của chính mình sao? !”

Bùi Bảo Nhi dù sao ngoài mạnh trong yếu, nàng cùng nhị ca Bùi Huy thân thân tương ái, nhưng không dám vô lễ với vị đại ca này. Nay bị Bùi Bật ít nói, thần sắc nghiêm nghị dọa cho hồn phi phách tán, theo bản năng lui hai bước, thanh âm lập tức mềm mỏng, cầu xin: “Đại ca, muội không phải cố ý, muội cũng chỉ vi Bùi gia suy nghĩ, hi vọng ca không bỏ lỡ thời cơ tốt như vậy. . .”

Bùi Bật thập phần chán nản nói : “Tốt lắm, chuyện này ta tự có chừng mực! Không cần nhắc lại, ngươi đi đi.”

Bùi Bảo Nhi nghe hắn nói như thế, biết việc này chắc chắn sẽ không diễn ra, không khỏi phẫn hận chà chà chân, không thể nề hà lui đi ra ngoài.

Đợi lúc Bùi Bảo Nhi rời thư phòng, Bùi Bật gắt gao nhìn chằm chằm ánh nến chập chờn trên bàn, hắn cảm thấy đây không phải là thời cơ động thủ tốt nhất. Lý Vị Ương là nữ nhân gian xảo đến nhường nào, nhất định sẽ không dễ dàng nắm bắt được, cho nên hắn tình nguyện án binh bất động, chờ cơ hội tốt. Hắn ngồi trên ghế, thở dài một tiếng, nghĩ đến bản thân khổ tâm lập kế hoạch hết thảy, còn đối phương thế công lùi không chỗ nào che giấu, không khỏi lâm vào yên lặng.

Bùi Bảo Nhi rời thư phòng, lòng nổi cơn giông tố. Một đường thằng tới phủ, tay vung mạnh lên bàn gỗ lim, ngọc khí trên bàn lung lay rơi vỡ, tỳ nữ bên người nàng co rúm người, nơm nớp lo sợ, một đám mặt cắt không còn miếng máu.

Cuối cùng, tỳ nữ Trân nhi tâm phúc của nàng bước đến phía trước, ôn nhu nói: “Tiểu thư, tiểu thư việc gì phải giận dữ như thế, có phải hay không đại công tử. . .”

Lời còn chưa dứt, Bùi Bảo Nhi đã lạnh lùng thốt: “Đều là người nhát gan, ngay cả việc giết người cũng không dám, cơ hội tốt như vậy, bỏ qua quá đáng tiếc!”

Trân nhi nhìn Bùi Bảo Nhi một cái, do dự nói: “Tiểu thư, ý của tiểu thư là. . .”

Bùi Bảo Nhi nghiến răng nghiến lợi, gương mặt mỹ lệ hiện rõ vẻ dữ tợn xấu xa: “Hắn không động thủ, chẳng lẽ ta không thể động thủ sao?”

Trân nhi quá sợ hãi thốt: “Tiểu thư, tiểu thư không nên hiểu nhầm chủ ý của đại công tử, đại thiếu gia gần đây theo dõi chúng ta sát sao, nếu tiểu thư hành động thiếu suy nghĩ, chỉ sợ thiếu gia liền. . .”

Bùi Bảo Nhi không đợi nàng nói xong, hừ lạnh một tiếng đáp: “Không thể sử dụng lực lượng Bùi gia, chúng ta vẫn có thể tìm một ít giang hồ lỗ mãng, chi tiêu một chút, chẳng lẽ chuyện còn không xong được sao?”

Trân nhi càng thêm do dự: “Nhưng mà tiểu thư, Quách gia hộ vệ đều có võ công cao cường, Lý Vị Ương bên người có một Triệu Nguyệt, tiểu thư còn nhớ nàng ta chứ? Chỉ sợ giang hồ lỗ mãng cuối cùng vẫn là một đám tạp nham vô dụng.”

Bùi Bảo Nhi tinh tế suy tư một lát, đột nhiên trên mặt nở nụ cười: “Người thường không thể, vậy còn Diễm Huyết Minh phái thì sao?”

Trân nhi lắp bắp kinh hãi, nàng thật không ngờ Bùi Bảo Nhi lại đột nhiên nhắc tới môn phái sát thủ này. Diễm Huyết Minh, là tổ chức sát thủ nhiều năm nay của Việt Tây, trên dưới vô số kỳ tài cao thủ trẻ, giết người không gớm tay, không lần ra dấu vết. Sát thủ phái ra phối hợp ăn ý, thiên y vô phùng, cướp thủ cấp kẻ địch dễ như trở bàn tay. Mười năm nay, Diễm Huyết Minh ủy thác hơn 1348 nhiệm vụ chưa bao giờ thất thủ, chiến tích vang dội. Chẳng qua, phần lớn đều đứng dưới chân Thiên tử, chân tay sát thủ khó không dính máu tươi, phạm không ít huyết án động trời. Huống chi lần trước, chuyện ở Thái Tử phủ vẫn chưa làm rõ. . .

Trân nhi nghĩ đến đây, không khỏi khuyên giải nói: “Tiểu thư, ngài muốn thu mua sát thủ Diễm Huyết Minh đến ám sát Lý Vị Ương, chỉ sợ chuyện không đơn giản như thế. Bọn họ đều có quy củ, không dễ dàng động thủ. Huống hồ trước đó Thái Tử phủ xảy ra chuyện tình như vậy. . . Chỉ sợ rất khó bàn.”

Bùi Bảo Nhi mỉm cười nói: “Có tiền có thể bắt quỷ đẩy cối xay, sát thủ Diễm Huyết Minh bất quá đều cầu tài, chỉ cần ta ra hàng trăm nghìn lượng hoàng kim, bọn họ còn có thể ngăn ta làm việc sao? Ngay cả giết không được Lý Vị Ương, cũng có thể bắt cóc đệ đệ nàng, chỉ cần có Lý Mẫn Chi trong tay, Lý Vị Ương còn có thể tác oai tác quái ư!” Nàng nói xong, nụ cười trên mặt càng thêm thêm u lãnh.

Trân nhi trong lòng cảm thấy không ổn, nhưng nhìn đến thần thái kiên định kia, nàng đành im lặng không nói.

Lý Vị Ương chọn lựa một ngày tốt, mang Lý Mẫn Chi đi Từ Tế Tự dâng hương.

Xe ngựa Quách gia chạy ngang đường, chợ đông nhất thời nháo loạn, hộ vệ thủ phục bốn phía, phòng vệ thập phần nghiêm mật. Quách Trừng cưỡi ngựa theo sát cạnh bên, cướp đi biết bao ánh nhìn ái mộ của nữ tử trên đường.

Bên trong xe ngựa, Lý Mẫn Chi tò mò xốc lên bức màn háo hức nhìn ra ngoài, ánh mắt trong sáng nhanh chớp đảo qua đảo lại, hiển nhiên đối với thế giới chung quanh hết thảy tò mò. Lý Vị Ương nghiêng thân mình dựa lên trường kỉ, trong tay cầm một quyển sách, tựa ánh trăng lẳng lặng nhìn, thần sắc thập phần bình tĩnh. A Lệ công chúa càng thập phần hưng phấn, nàng cùng Lý Mẫn Chi tựa như hai tiểu hài tử, cùng nhau ghé mắt ra cửa sổ bên cạnh, hướng ra phía ngoài nhìn.

Đúng lúc này, Mẫn Chi đột nhiên quay đầu, vấn Lý Vị Ương hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ có nghe thấy gì không?”

Lý Vị Ương ngưng thần lắng nghe, nhưng chung quanh cũng chỉ có tiếng người ồn ào, nàng lắc lắc đầu nói: “Đây là chợ, vô cùng huyên náo, tỷ không nghe được gi.”

A Lệ công chúa nhìn Lý Mẫn Chi thần sắc dị thường, không khỏi hỏi: “Mẫn Chi, đệ nghe thấy thanh âm gì?”

Mẫn Chi lệch đầu nghĩ nghĩ, trên mặt thập phần nghi hoặc. Hiển nhiên hắn cũng khó hiểu, vì sao không ai trong xe ngựa nghe thấy thanh âm kì lạ này.

A Lệ công chúa thấy Lý Mẫn Chi không giống như đang đùa giỡn, không khỏi nghiêng tai lắng nghe, chỉ nghe đám người bên ngoài truyền đến một thanh âm sắc nhọn cao vút, giống như chim sơn ca hót vang trên tầng mây cao, xuyên qua đám người truyền tới. Trong lòng nàng cảm thấy kỳ quái, chợt muốn mở miệng, lại đúng lúc này phía sau vẳng lại bên ngoài tiếng người náo loạn, tựa hồ đã xảy ra chuyện. Nàng không khỏi thăm dò, hướng ra phía ngoài nhìn lại, chỉ thấy được đường lớn bỗng chốc bị một đám người vây quanh. Không chỉ ở trên đường, mà quán trà quán rượu ba tầng trong ba tầng ngoài đều ngập tràn đoàn người huyên náo. Xa phu bị bắt ngừng xe, chỉ hận không thể ngăn dòng người như nước lũ.

A Lệ công chúa tiến tới cửa trước nhìn ra ngoài, chỉ thấy được cách đó không xa, một đoàn người thập phần kỳ quái đang tiến gần. Đi đầu là một dị tộc nhân mang thân hình cao lớn, gương mặt hắn đen như đồng cổ, đầu lớn, trán, xương gò má, mũi đều cao dị thường, hơn nữa còn nổi lên, chẳng khác một tòa tháp đen di động. Trong tay cầm một ống sáo trúc, vừa đi, dưới chân hắn truyền đến tiếng chuông ngân đinh đinh đang đang, âm thầm ngân vang khắp chốn. Vừa rồi trên xe ngựa, âm thanh kì quái Lý Mẫn Chi nghe được chính là từ cây sáo trúc trên tay hắn thổi ra mà thành. Hắn một bên thổi, theo sau lại có động vật tựa đi theo hắn, bộ dáng như đang khiêu vũ. Con vật kia thoạt nhìn tựa như con khỉ đá, nhưng lại có cái đuôi chó, người bao phủ bởi bộ lông nâu, tổng thể không ăn nhập, lại còn có vằn lông bất quy tắc, càng đến gần càng nhìn rõ.

A Lệ công chúa lắp bắp kinh hãi, nàng gặp qua rất nhiều động vật, cũng chưa từng gặp phải con vật cổ quái như vậy. Con vật kì lạ này dường như lai giống giữa khỉ và chó, đôi mắt lại ửng đỏ, lóe lên làm khiến nàng dựng lông mao. Sáo trúc kia lại truyền đến thanh âm xưa cũ, con khỉ hơi hơi mở ra trong miệng, gương mặt hồng như lá phong, cái đuôi nhịp theo tiết tấu trên dưới chậm rãi, chẳng khác một con rắn đang nhảy múa.

A Lệ công chúa trợn mắt há hốc mồm, không biết có chuyện gì đang xảy ra, liền hỏi Triệu Nguyệt : “Phía trước làm sao vậy, đang xảy ra chuyện gì?”

Triệu Nguyệt lập tức nói: “Hồi bẩm công chúa, phía trước đang có biểu diễn, mọi người đều muốn đứng xem, cho nên xe ngựa chúng ta phải đỗ lại.”

A Lệ công chúa hưng phấn đứng lên, cơ hồ muốn nhảy xuống xe ngựa. Đúng lúc này, Lý Vị Ương lại nhẹ giọng nói: “A Lệ, nay bên ngoài đang náo động như vậy, muội muốn đi ra ngoài sao?”

A Lệ công chúa thu hồi chân, nàng nhớ tới Lý Vị Ương trước đó đã từng dặn dò qua, mặc kệ xảy ra sự tình gì đều không thể tùy ý rời xe ngựa, chính vì nàng đáp ứng, Lý Vị Ương mới bằng lòng mang nàng rời phủ. Nàng ủy ủy khuất khuất nhìn Lý Vị Ương một cái, thử thăm dò nói: “Gia nhi, tỷ xem bên ngoài, động vật kia thực kì quái. Bằng không chúng ta dừng lại, cùng đi xem một chút, sẽ không trì hoãn lâu đâu!”

Mẫn Chi ở một bên vui mừng vỗ tay đạo: “Tỷ tỷ, nhìn một cái, nhìn một cái.”

Lý Vị Ương cũng là mỉm cười: “Trên đời này lạ nhất sợ không phải mãnh thú hung tợn, mà là lòng người.” Nàng nói xong dường như gợi về cái gì khác, mắt cười càng đậm càng sâu.

A Lệ công chúa sắc mặt cổ quái nhìn Lý Vị Ương, nàng thật sự không rõ, đối phương đến tột cùng đang nói về điều gì.

Đúng lúc này, không biết vì sao tiếng sáo trúc thay đổi, động vật mang bộ dáng cổ quái đột nhiên lẩn vào đám người, leo lên một kẻ, nhấc móng vuốt dài hướng đến vị phụ nhân mập mạp, muốn tàn phá dung nhan của mụ. Phụ nhân kia hét một tiếng, thân thể béo ịch lập tức té ngã xuống đất, con vật lập tức nhe răng trợn mắt hướng kẻ khác bổ nhào tới. Đám đông lập tức xôn xao hồ nháo, vô số người hốt hoảng lui về sau. Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, đám người chung quanh chen chúc lẫn nhau càng đông. Người phía sau không rõ chân tướng, nghe thấy tiếng thét lại nghĩ có chuyện lạ, lòng hiếu kỳ trỗi dậy điên cuồng hướng vào trong chen lấn. Trước đó vẫn còn yên ổn, cảnh tượng hiện tại thập phần náo động, thỉnh thoảng có người té lăn trên đất, theo sau tiếng thét chói tai không ngừng vang dội. Thủ vệ phụ trách thủ trước xe biến sắc, lớn tiếng quát :”Mau ngừng lại! Bất luận kẻ nào cũng không được đến gần xe ngựa!”

Thanh âm vang vọng kinh động cả người trong xe, A Lệ công chúa xốc màn xe lên, lại nghe thấy Lý Vị Ương nhẹ nhàng ho khan một tiếng, tay A Lệ lập tức rụt hồi: “Được rồi, muội đáp ứng tỷ, sẽ không động tay động chân nữa”

Lý Vị Ương trịnh trọng nhìn nàng, tươi cười khóe môi tiêu biến: “Muội nhớ rõ lời của mình là được rồi, nếu là hôm nay muội tùy tùy tiện tiện rời khỏi xe, về sau tỷ nhất định sẽ không bao giờ mang muội rời phủ nữa, chẳng sợ muội tự nghẹn chết thân mình.”

A Lệ công chúa không có biện pháp, đành phải ủy ủy khuất khuất cùng Lý Mẫn Chi cuộn mình nhìn nhu, lặng lẽ đối hắn bảo: “Tỷ tỷ đệ thật sự hung ác nha!”

Mẫn Chi trợn to đôi mắt lúng liếng, khẽ cười hì hì, không hề minh bạch cho tỷ tỷ. A Lệ công chúa thấy hắn ngây thơ, nhất thời tức giận, hung hăng quát một chút. Ai ngờ Mẫn Chi lại cười càng thêm lợi hại, nhào vào trong lòng Lý Vị Ương, còn không quên quay đầu hướng nàng làm mặt quỷ. A Lệ càng thêm tức giận, chỉ có thể chu chu miệng, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa xe.

Lúc này bên ngoài càng thêm hỗn loạn, hộ vệ Quách gia ở liều mạng bảo hộ cho chiếc xe ngựa an toàn. Nhưng người đến càng ngày càng đông, bọn họ bất đắc dĩ nhao nhao rời trấn thủ, ngăn cản đám người tới gần hướng xe ngựa. Không biết người nào đột nhiên dùng vật nhọn hướng về phía đầu ngựa đầu lĩnh, ngựa lập tức nhảy lên, ngẩng đầu hí vang đau đớn, không ngừng đá đạp lung tung móng trước. Xa phu không thể khống chế tốt phương hướng, thủ hạ hốt hoảng, giữa cảnh người chen lấn mất đi phương lượng. Chung quanh truyền tới thanh âm quát lớn, theo sau lại là kinh hô.

Xe ngựa bên này cũng đã bị đám người đánh sâu vào, A Lệ công chúa lắp bắp kinh hãi, không hề chuẩn bị thân mình hướng về phía trước ngã tới, mắt thấy cửa xe càng gần. May mắn Triệu Nguyệt tay mắt lanh lẹ, một tay nắm lấy nàng giữ lại. A Lệ công chúa bình ổn một chút trong lòng kinh hoàng, nhìn Triệu Nguyệt hỏi: “Đến cùng sao lại thế này?”

Lúc này Triệu Nguyệt vén nhẹ màn xe, chỉ thấy được cách đó không xa xe ngựa bị bao vây không kẽ hở, hộ vệ đã bị tách ra một nửa. Quách Trừng chỉ còn mười hai danh hộ vệ tay cầm chuôi đao cùng xe ngựa bao quanh bảo vệ, Quách Trừng lớn tiếng nói: “Các ngươi là loại người nào, lại dám ngăn cản xe ngựa Quách phủ!”

Đứng song song phía trước xe ngựa lại là đoàn mười mấy người vận xiêm y tầm thường, lão cụ sắc mặt bất bình tức giận, trong đó một người trong lòng ôm sáu bảy tiểu cô nương, thần sắc như bị kích động. Bộ dáng vô cùng phẫn uất nói : ” Trên đường loạn như vậy, các ngươi lại cố ý phóng ngựa đả thương người, đứa nhỏ này vừa rồi suýt bị vó ngựa làm bị thương, ngươi muốn bồi thường như thế nào đây?”

Quách Trừng nhìn thoáng qua, hài tử kia dẫu vận quần áo cũ nát, trên người lại không có dấu vết thương thế. Hắn không khỏi trần tình :”Vừa rồi hỗn loạn, xe ngựa nhất thời khó khống chế, khó có thể ngăn được ngộ thương đứa bé này. Chính là chúng ta không phải, liền hướng ngài giải thích! Nếu tiểu hài tử bị thương, ta liền bồi nàng gặp đại phu!”. Nói xong, bước chân Quách Trừng như muốn bước đến gần, tựa hồ muốn tiếp nhận tiểu hài tử kia.

Trên thực tế, xe ngựa Quách gia dẫu vẻ ngoài tầm thường, nhưng chế tác điêu khắc vô cùng tinh mỹ, hoàn toàn không thuộc về dạng trung lưu. Mặt trên còn điểm Quách thị tộc huy, hơn nữa tuy Quách gia hộ vệ tuy thân vận xiêm y thường dân, nhưng mang khí thế bất phầm, một đám đều xuất thân quân nhân, võ nghệ cao cường, loại hộ vệ này nếu không phải nhà công hầu tuyệt đối không có khả năng chiêu mộ, người bình thường tuyệt nhiên càng không dám đến gần. Nhưng đám người này lại là giang hồ nhân sĩ, trên người đeo bội kiếm, một lòng vì tiểu hài tử này mà ra mặt. Tên cầm đầu ngay lập tức ngăn cản Quách Trừng, cố ý lớn tiếng nói : ” Không cần giả mù sa mưa! Các ngươi làm đứa nhỏ này bị thương, còn có thể nhắm mắt khinh khi như vậy rời khỏi!” Hắn vừa nói, vung tay lên, đám người nhảy ra trái phải bao vây xe ngựa.

Quách Trừng sắc mặt đại biến, chau mày, đáy mắt mang theo một tia âm lãnh. Đôi mày lưỡi kiếm nâng lên, lớn tiếng nổi giận nói: “Đây là xe ngựa Quách phủ, chư vị là ai mà dám cả gan như vậy, dám trước mặt dân quang chặn lại!”

Người đối diện lạnh lùng thốt: “Các ngươi vô lễ, đả thương người lúc nãy, chúng ta bất quá vì bất mãn mà ra tay tương trợ thôi!” Hắn vừa nói, tiểu hài tử tiến lên bên cạnh hắn, chỉ vào xe ngựa Quách phủ lớn tiếng :”Đại gia mau nhìn a, xe ngựa Tề Quốc Công phủ ngang nhiên phóng ngựa đả thương thường dân, chẳng những không thừa nhân, còn muốn gây náo loạn, ẩu đả chúng dân! Đây là đạo lý gi? Cư nhiên dưới chân Thiên Tử dám náo loạn, hủy quốc pháp gia huy a! Đại gia đừng ngần ngại, vạn lần đừng để những kẻ này tháo chạy!” Dứt lời, thân mình liền hướng đến Quách Trừng vọt tới, Quách Trừng kinh hãi tột cùng. Bọn họ vạn nhất không vận kiếm dùng đao, chỉ ôm nhau đứng khóc om sòm nhốn nháo đám hộ vệ.

Trong đám người nhất thời loạn lung tung, đột nhiên có người lớn tiếng reo lên: “Tề Quốc Công phủ đánh người, Tề Quốc Công phủ đánh người!”

Chỉ một tiếng hô lên đến, đám người càng thêm hỗn loạn, càng ngày càng đông người xông tới. Mà vừa nãy đám người biểu diễn thừa cơ gây rối, cục diện khó khống chế, hoàn toàn mất trật tự. Quách Trừng liều mạng khống chế thế cục, nhìn những kẻ cứng đầu không dụng đao kiếm, lại xuất hiện với thân phận thường dân, đằng sau còn nhiều người dân chen lấn xông đến. Quách gia dẫu hộ vệ dũng mãnh, nhưng không hề lạm sát kẻ vô tội. Xe ngựa liền bị đám người phẫn uất vây kín, chân tướng không rõ, liền nghe theo tiếng quát tháo ban nãy, thật sự tin Quách phủ đả thương thường dân. Nhất thời phẫn nộ, đòi tiếng công đạo, muốn kẻ trong xe ngựa lập tức lăn ra ngoài. Bình thường, dân chúng nhất định sẽ không có lá gan này, nhưng hôm nay có người cố ý xúi giục, càng ngày càng đông người đứng dậy chửi đổng. Hoàn toàn đem thanh danh tiếng nói Tề Quốc Công phủ ngoài tai, họ chỉ biết bên trong xe là quan lớn, mà còn đả thương người thường!

Một đoàn người hỗn loạn bát nháo. Chiếc xe ngựa trước sau đều bị đồn dầy đông tây,. Nhất là chủ nhân chắc sẽ ngồi trong xe ngựa, những người đó tựa hồ chắc chắn Lý Vị Ương an vị ở trong, nổi giận đùng đùng mang theo người xông thẳng, liều mạng xúi giục người đẩy xe ngựa. Tay xa phu kia bị náo dân không kiêng nể kéo mạnh, nặng nề ngã xuống đất. Không lâu sau đó, chỉ nghe ầm vang một tiếng, tro bụi vô số, có người ở gần thét chói tai, có người lớn tiếng khóc, cơ hồ loạn thành một đám.

Cánh xe ngựa thực sự bị bọn họ trấn áp! Thậm chí hoàn áp đảo xuống, đả thương không ít dân chúng!

A Lệ công chúa ở phía sau xe ngựa thấy được này một màn này, nàng không khỏi giật mình nói: “Gia nhi ngươi xem, phía trước đã xảy ra chuyện!”

Lý Vị Ương tựa hồ sớm dự liệu đến điểm này, sắt mặt bình tĩnh đáp: “Ồ, phải không?”

A Lệ công chúa quay đầu đến, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Lý Vị Ương nói: “Xe ngựa Quách gia chúng ta bị người khác đánh ngã rồi.”

Lý Vị Ương đôi mắt thâm sâu, mỉm cười: “Đúng vậy, bị người ta giận dữ đạp ngã. Xem ra, có người muốn đục nước béo cò.” Nàng nói như vậy, giọng điệu khinh phiêu phiêu, hiển nhiên không hề để trong lòng.

A Lệ công chúa thấy nàng như thế, trong lòng xẹt qua một ý niệm trong đầu, càng thêm giật mình nói: “Ngươi đã sớm dự liệu sẽ phát sinh chuyện như vậy? ! Ta biết mà! Cho nên ngươi mới hoán đổi xe này với mã xa kia! Trên chiếc mã xa phía trước căn bản không có ai, ngươi là cố ý muốn thiết hạ cạm bẫy!”

Lý Vị Ương nở nụ cười ấm áp: “Đúng, là ta cố ý. Không cho phép ngươi rời xe, nguyên nhân trọng yếu chính là không muốn ai nhìn thấy chúng ta ở đây, ung dung nhìn chiến xa kia đùn đẩy một vòng.”

Thực tế, vào buổi sáng trước khi xuất hành, Lý Vị Ương sớm đã đưa họ xuất hành trong chiếc xe ngựa thập phần thô sơ này, bề ngoài hoàn toàn tầm thường, không có hộ vệ hộ tống, càng không có tộc huy Quách thị. Ngoại nhân nhìn qua đều chỉ thấy một chiếc xe tầm thường, sẽ không nghĩ rằng Tề Quốc Công phủ tiểu thư cùng A Lệ công chúa đang ngồi bên trong. Người phụ trách ẩn theo, Lý Vị Ương cũng đã phân phó, cho họ ẩn thân ở nơi bí mật gần đó, ngụy trang thành thường nhân, tuyệt nhiên sẽ che mắt người thường. Ngay lúc rời thành, chiến xa do Quách Trừng cùng hộ vệ Quách gia bảo vệ chặt chẽ cùng xe ngựa của nàng tách ra, âm thầm xa xa theo phía sau.

A Lệ công chúa nghĩ tới nghĩ lui càng hoảng sợ: “Đến cùng là loại người nào, muốn đem chuyện bé xé to như thế! Bọn họ là muốn mượn gió bẻ măng sao?”

Lý Vị Ương nửa cười nửa không đáp: “Điểm này muội cần phải hỏi Bùi gia.”

A Lệ công chúa há to miệng : “A! Tỷ nói chuyện này cùng người Bùi gia có quan hệ sao?”

Lý Vị Ương thần sắc bình thản: “Trên đời này kẻ hận ta nhất chính là Bùi gia. Bọn họ trước hết phái người nhiễu loạn đội ngũ, tiếp theo khuấy đảo quần chúng, cố ý khơi mào khiến nhiều người tức giận, đợi cho mọi người đẩy ngã xe ngựa, rồi mới thừa dịp loạn một đao sát ta, hoặc là bắt cóc Mẫn Chi, đây không phải là một tiễn hai điêu sao?”

A Lệ công chúa nghe vào trong tai, cơ hồ kinh ngạc nói không ra lời, Lý Vị Ương tựa hồ sớm biết đối phương vốn dĩ nhằm vào nàng mà đến, càng biết đối phương ở nơi nào hạ thủ, nàng nhìn cái gì mà chắc chắn như vậy?

A Lệ công chúa gật đầu nói: “Ta đã biết, là vì ngươi sớm đoán trước đến đây là chuyện không an toàn. Cho nên mới cố ý giúp chúng diễn trò, làm cho bọn họ nghĩ ngươi đang ngồi trong xe ngựa kia! A di đà Phật, ngươi thật sự là thông minh, Gia nhi, nếu không phải ngươi, hôm nay ắt gặp họa tai ương!”

Nụ cười Lý Vị Ương cũng là thập phần lạnh nhạt: “Ngươi cứ việc yên tâm, tai hoạ giáng tới nhất định không phải ta, cũng sẽ không là muội, mà là Bùi gia.” Nàng nói như vậy, liền phân phó Triệu Nguyệt : “Kêu xa phu quay đầu ngựa lại, đi phủ Kinh Triệu Doãn.”

Đúng lúc phủ Kinh Triệu Doãn đang diễn ra yến tiệc, xe ngựa vào ra không ngớt, mà Kinh Triệu Doãn phủ cả nha môn, hậu viện, khách phòng, tân khách ngồi chật ních, ăn uống linh đình. Kinh Triệu Doãn đang ngồi chiêu đãi khách nhân, ly rượu vừa nâng lên cằm, chợt nghe nô tài tâm phúc thấp giọng rủ rỉ :”Đại nhân, xảy ra chuyện lớn!”

Kinh triệu doãn trong lòng không oán giận, ngẩng đầu gắt: “Không nhìn thấy ta đang tiếp đãi bao nhiêu vị khách quý sao? Có thể xảy ra chuyện gì!”

Người nọ thấp giọng nói: “Đại nhân, một canh giờ trước, đường cái phía Đông có náo loạn, Quách phủ xe ngựa bị người ta cướp đi rồi!”

Kinh triệu doãn nhất thời lắp bắp kinh hãi, hắn vội vã bỏ ly rượu xuống đứng dậy, hướng mọi người chắp tay đạo: “Các vị thỉnh thưởng tiệc, ta đi một chút sẽ trở lại, đi một chút sẽ trở lại!”

Nếu không có khách viên ngăn cản, hắn đã muốn dẫn dắt tùy tùng bước nhanh khỏi cửa, nhấc chân tới cửa đại sảnh, hắn lập tức quay đầu chất vất : “Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?”

Tùy tùng vừa nhấc mắt, liền thấy ánh mắt nghiêm túc của hắn, không chần chờ đáp : “Tình hình cụ thể hạ nhân cũng không rõ lắm, chỉ nghe thoáng qua là Quách phủ tiểu thư muốn đi Từ Tế Tự dâng hương, gặp phải đám đông hô hào chen lấn. Không biết tại sao vô tình đả thương một hài tử, Quách gia nhân cùng dân thường xảy ra xung đột, dân chúng phẫn uất liền đem xe ngựa ném đi!”

Kinh Triệu Doãn gắt gao nhíu mày, sắc mặt ngày càng đen lại, nghe đến gần cuối chân liền dừng bước, đứng lặng im nửa ngày rồi tiếp tục :”Những kẻ này thật sự ăn gan hùm mật hổ, dám cùng Quách gia động thủ, Quách tiểu thư thì sao? Đã xảy ra chuyện gì?” Nhưng càng nghĩ càng thấy không đúng, Quách gia thanh danh xưa nay tốt, kính trên nhường dưới, chưa từng hại người lương thiện, làm sao có thể vô duyên vô cớ xảy ra sự tình này?

Tùy tùng sắc mặt đại biến, chạy nhanh nói :”Đợi lúc thuộc hạ tới nói, đám người đã rã ra, chỉ nghe chuyện có kẻ xấu thừa dịp loạn tập kích xe ngựa, đem người trong xe bắt cóc mất rồi!”Kỳ thật, hắn cũng không xác định được có đúng là Quách tiểu thư bị bắt đi, chỉ biết hiện Quách Trừng đang truy lùng khắp mọi nơi.

Kinh Triệu Doãn sắc mặt thay đổi, hừ lạnh một tiếng, không nói nửa lời, dưới chân càng thêm hối hải bước. Hắn phụng mệnh Hoàng đế thi hành, trên dưới toàn bộ đều an an ổn ổn, đều trong tầm kiểm soát của hắn, nay lại xảy ra chuyện như vậy, hắn nên làm gì mới phải? Nếu như Quách tiểu thư kia bình an thì không bàn, nhưng vạn nhất thanh danh bị hao tổn, hắn chỉ có thể đem theo bàn thờ tế vị đi gặp Tề Quốc Công! Hắn nghĩ đến đây, nhanh chóng phân phó :”Lập tức chuẩn bị ngựa, ta muốn đi phủ Tề Quốc Công!” Còn chưa nói hết, liền nghe tiếng bên ngoài xôn xao, hắn không khỏi nhíu mày nói: “Đã trễ thế này, là loại người nào?”

Lập tức có người bẩm báo: “Đại nhân, đừng ngoài phủ là một nữ tử ngoại lai. Muốn diện kiến đại nhân. Hỏi nàng bái thiếp, nàng lại không có!” Hắn lời nói còn chưa nói xong, Kinh Triệu Doãn muốn đem mày nhăn càng nhanh, viên khách bên trong đều là quý nhân, không thể dễ dàng đắc tội. Hắn từ lúc nhậm chức đến nay, gặp không ít kẻ khó chiều, thật sự không có biện pháp để ngăn cản những kẻ này. Nghe thấy có nữ tử tại cửa muốn gặp hắn, không khỏi trong lòng càng thêm tức giận: “Ngu xuẩn, lúc này là lúc nào? không nhìn thấy ta đang gấp! Còn không mau đem người đuổi ra đi!”

Chưa dứt lời, lại nhìn thấy làn váy xanh ngọc của nữ tử ung dung đứng ở sân cửa, đôi mắt sáng như sao, một đường tiến vào. Kinh Triệu Doãn lắp bắp kinh hãi, sắc mặt khẽ biến thành xấu hổ, hắn không nghĩ tới nạn nhân lại ngang nhiên đứng ngay trước mặt. Bởi vì khoảng cách quá xa, hắn không thấy rõ bộ dáng của nàng, đợi tới lúc đứng gần, hắn không tài nào mở miệng nổi.

Đã thấy đến đối phương mỉm cười nói: “Phủ nha môn Kinh Triệu Doãn thật khó vào. Quách Gia mang một phen tâm tư, hai kẻ hộ vệ kia lại ngăn cản, bắt đắc dĩ đành lớn chuyện một chút mới có thể vào. Đại nhân nói vậy, sẽ không trách tội Quách Gia thất lễ đi!”

Kinh triệu doãn trên lưng đổ một trận mồ hôi lạnh, giờ phút này hắn đã thấy rõ khuôn mặt nữ tữ này, bất giác nhất thời giật mình cả kinh, nhớ tới nàng đúng là Tề Quốc Công quý phủ đại tiểu thư —— Quách Gia.

Lý Vị Ương nheo ánh mắt, cái cằm trắng tinh nâng nhẹ, thần tình thập phần ung dung, khóe môi lại dẫn theo một tia mỉm cười nói: “Đại nhân, vì sao lại nhìn ta bằng ánh mắt như vậy?” Giờ phút này, Kinh Triệu Doãn vẫn giữ một bộ mặt bừng tỉnh, không hề có bộ dáng phản ứng, nửa ngày nói không nên lời.

Tùy tùng bên cạnh lập tức bước tới, ghé sát tai hắn, thấp giọng nhắc nhở: “Đại nhân, Quách tiểu thư tới rồi.”

“Vô nghĩa, ta có thể không thấy sao?” Kinh Triệu Doãn thầm nghĩ, thật sự thẹn không để đâu cho hết. Hắn định thần nhìn Quách Gia, mỉm cười nói: “Nguyên lai là Quách tiểu thư đến thăm, thật ngại không thể từ xa tiếp đón !” Hắn vô luận như thế nào cũng không thể quên vị tiểu thư Quách gia này, cá tính của nàng có thể làm loạn đến mức nào. Nàng chính là Tề Quốc Công phủ đại tiểu thư, có chuyện gì không dám làm? Đừng nói là Kinh Triệu Doãn nha môn, chỉ sợ ngay cả hoàng cung nàng cũng dám náo một hồi. Đối với Tĩnh Vương cùng Húc Vương đều ái mộ Quách Gia, ai cũng đều ghé mắt, Kinh Triệu Doãn càng không dám đắc tội nàng. Càng miễn bàn về chức vị, ai là thứ đẳng ai là nhất đẳng, vạn nhất đề phòng. . .

Suy nghĩ trong đầu liên thông, trên mặt liền nở nụ cười hồ hởi :”Hộ vệ bên ngoài hồ đồ không biết Quách đại tiểu thư, quả thật có đắc tội, thật là hổ thẹn! Thật không ngờ được trễ như vậy, Quách tiểu thư đến tột cùng có chuyện gì, có thể tốn công sức tìm đến cửa bản quan?”

Lý Vị Ương con ngươi thoáng nhìn, chỉ thấy được sau lưng nàng lại khoan thai đi tới một người, con ngươi màu hổ phách sáng rỡ, đúng thật nổi bật chỉ có Húc Vương điện hạ. Kinh Triệu Doãn càng thêm giật mình, vội vàng khom mình hành lễ : “Húc Vương điện hạ.”

Nguyên Liệt chỉ mỉm cười đáp: “Không cần đa lễ, ta chỉ hộ tống Quách tiểu thư, à đúng rồi, vừa rồi hai tên hộ vệ kia không cẩn thận bị đánh gãy chân, đại nhân vẫn nên mau chóng phái người tống bọn họ chạy chữa cho thỏa đáng!”

Kinh Triệu Doãn trên trán mồ hôi lạnh cuồn cuộn tuôn rơi, thầm nghĩ Húc Vương muốn đi đâu đều có kim bài, đây rõ ràng cố ý đang ra uy, lập tức nói: “Những người đó không hiểu quy củ, dám ngăn cản Húc Vương cùng Quách tiểu thư, ngày khác ta dẫn bọn hắn tự mình ra tay giáo huấn!”

Nguyên Liệt nhấc mày đáp : “Không cần giải thích, ngươi nên mau giúp ta đi bắt đạo tặc đi.”

Nghe xong, hắn nhíu mày, mở miệng nói: “Không biết Húc Vương điện hạ đang nói đến chuyện nào?”

Lý Vị Ương mỉm cười, không nhanh không chậm nói: “Hôm nay ở chợ trên có người cố ý nháo sự, ngăn cản xe ngựa Quách gia, còn bắt cướp mất xe, hơn nữa nhân cơ hội này đánh cắp xe ngựa, trộm mất bảo vật quý bên trong.”

Bảo vật quý? Không phải bắt cóc người sao? Kinh Triệu Doãn giật mình nói: “Xe ngựa bên trong có vật quý? Không biết là chứa bảo vật gì?”

Lý Vị Ương cười lạnh một tiếng: “Là chuẩn bị dâng lên cho lễ thọ yến của bệ hạ năm nay.”

Kinh Triệu Doãn lau một phen mồ hôi trên trán nói: “Này thọ lễ. . . Ắt không phải là vật tầm thường, làm sao có thể ở trên xe ngựa chạy long nhong?”

Lý Vị Ương thần tình lạnh nhạt: “Kinh Triệu Doãn đại nhân không biết sao? Bởi vì linh tháp trước đó bị thiêu, bệ hạ rất đau lòng, muốn tu kiến Vạn Phật tự, nhưng lại thiếu tro xương. . . Vì thế cha ta liền phát động tìm kiếm, lượng ước chừng tốn ba tháng, thật vất vả mới tìm được xá lợi tử của bốn mươi chín vị cao tăng, đều đem để chung trong một cái hộp gấm. Vốn là muốn đưa đến Từ Tế Tự để cầu phúc, mong hai tháng sau bệ hạ thọ yến liền dâng lên cống tặng, cho bệ hạ xem thành quả. Đáng tiếc nay lại bị đạo tặc trộm đi. . . Ai, tội danh này, chỉ sợ Kinh Triệu Doãn đại nhân ngươi thật gánh vác không nổi.”

Kinh Triệu Doãn nghe đến đó, trên lưng ẩm ướt một mảnh, sắc mặt dị thường quái dị: “Lời nói của Quách tiểu thư đều là thật sao?”

Lý Vị Ương hừ lạnh một tiếng đạo: “Ai sẽ đem chuyện như vậy chơi đùa, cha ta đã muốn cố ý hướng bệ hạ lập công, hai tháng sau chắc chắn đưa lên tro xương, bệ hạ còn nói muốn gia tăng kiến thiết Vạn Phật tự, càng muốn xá lợi tử để dấu ấn trong đó, để cùng dân chúng chiêm ngưỡng. Nhưng không may, đột nhiên có một đám đạo tặc, lại thuộc dưới trướng quản lý của đại nhân, không biết đại nhân sẽ ăn nói như thế nào với bệ hạ đây?”

Tro xương bị đánh cắp, Quách gia trốn không thoát can hệ, hắn lại càng thêm xui xẻo! Kinh Triệu Doãn chỉ cảm thấy chân đi như nhũn ra, hắn thật sự không thể tưởng được.. êm đẹp giữa ban ngày, đột nhiên xuất hiện đạo tặc, kỳ diệu trộm đi thánh vật Tề Quốc Công phủ dâng Hoàng đế. Nếu lễ vật này tầm thường thì cũng chẳng sao, đằng này lại là tro xương thánh tăng, không thể tùy tiện tìm vật thay thế! Mạng già khó tránh tai ương!

Hắn cắn răng nói: “Nhưng đám đạo tặc đó rút cuộc lấy xá lợi tử để làm gì??”

Lý Vị Ương sắc mặt khẽ biến thành trầm xuống: “Đại nhân, việc này không cần hỏi ta, vấn ta cũng vậy, ta làm sao mà biết đám đạo tặc này trộm xá lợi tử làm cái gì đâu?”

Nguyên Liệt khóe miệng cong cong đáp: “Nghe Kinh Triệu Doãn đại nhân nói, tựa hồ hoài nghi tính thật giả của chuyện này, lại còn cố ý gán danh bịa đặt cho Quách tiểu thư.” Nói xong, hắn đáy mắt âm trầm, chậm rãi nói: “Trước mắt bao người, tất cả mọi người đều nhìn thấy xe ngựa bị cướp mất, lại có đạo tặc tiến vào xe ngựa bên trong cướp bóc, chẳng lẽ Kinh Triệu Doãn đại nhân còn muốn nói chuyện còn chưa xong?”

Kinh Triệu Doãn cúi đầu không nói, chuyện này tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ, nên làm thế nào cho phải?

Nguyên Liệt không nhanh không chậm nói: “Đại nhân, hy vọng ngươi mau chóng phái người đi điều tra, để lễ hạ thọ của bệ hạ diễn ra êm thấm, nếu không —— bệ hạ trách tội xuống dưới, chỉ sợ chúng ta đều chịu trách nhiệm.”

Kinh Triệu Doãn lập tức thất kinh, lớn tiếng nói: “Được, được! Ta lập tức sẽ đi ngay!” Nói xong, hắn hướng bên cạnh tùy tùng phân phó nói: “Phong tỏa cửa thành, không cho phép bất luận kẻ nào một mình ra vào. Hảo hảo kiểm tra hôm nay tại trên đường ai dám tới gần xe ngựa Quách gia. Nhất định phải tìm ra đạo tặc này, làm gương cho dân!”

Lý Vị Ương giương mắt, cười đáp: “Đại nhân, chỉ là điều tra đạo tặc, sợ vẫn là không đủ.”

Kinh Triệu Doãn không yên nhìn Lý Vị Ương, không biết vì cái gì hắn tổng thấy đối phương con ngươi thoạt nhìn có vài phần thâm ý, hắn thấp giọng hỏi: “Không biết Quách tiểu thư ý tứ là chi?”

Lý Vị Ương mỉm cười nói: “Sự tình không phải rõ ràng xảy ra trước mắt sao? Này tro xương đến trên tay đạo tặc cũng là vô dụng, bọn họ vì sao vẫn muốn động tay, người bình thường cũng sẽ không thu, chỗ nào có thể thu lại tang vật như thế? Đương nhiên là các đại hiệu cầm đồ, thương hộ cùng với địa hạc chợ đen, hoặc có thể liên quan đến giang hồ bang phái. Ta nghĩ chuyện này, không cần ta sẽ dạy đại nhân sẽ biết điều tra như thế nào.”

Kinh Triệu Doãn sắc mặt rùng mình đáp: “Tiểu thư yên tâm, trong vòng mười ngày, ta nhất định cùng Quách gia nói một cái công đạo.”

Lý Vị Ương nhẹ nhàng thở dài nói: “Mười ngày. . . Sợ là chờ không kịp. Bệ hạ thập phần sốt ruột, liền muốn ba ngày sau diện kiến Tề Quốc Công.”

Kinh Triệu Doãn sửng sốt thốt: “Không phải nói hai tháng sau. . .”

Lý Vị Ương chỉ khẽ mỉm cười: “Đúng vậy, nguyên bản là hai tháng sau, nhưng là bệ hạ tâm huyết dâng trào, vừa mới hạ ý chỉ, ba ngày sau, bệ hạ muốn thấy cốt tử!”

Cái trán Kinh Triệu Doãn cuồn cuộn hạ xuống mồ hôi : “Nhưng bây giờ xá lợi tử bị đánh cấp, nếu trong thời hạn ba ngày, sợ là điều tra không đến a!”

Lý Vị Ương cười lạnh một tiếng : “Xá lợi tử chính là vật trọng yếu, bệ hạ chờ muốn xem! Đại nhân, có rảnh ở trong này cẩn thận hỏi ta, không ngại hảo hảo điều tra là một phen, cũng đỡ phải khiến bệ hạ tức giận, đến lúc đó mặc kệ chúng ta Quách gia cao cao tại thượng, sợ là cũng không tốt hướng bệ hạ hỏi một câu công đạo.”

Kinh triệu hắng giọng đáp: “Được, được, ta nhất định trong vòng 3 ngày này mang kẻ bắt cóc bắt được, đưa cho Quách tiểu thư xử theo pháp luật!”

Lý Vị Ương thần sắc trầm tĩnh, tựa hồ rất là vừa lòng: “Hy vọng đại nhân xem trọng chữ tín, sớm ngày bắt được đám đạo tặc này.” Nàng nói xong, không cần phải nhiều lời nữa, nàng thản nhiên thi lễ, xoay người bước ra ngoài.

Nguyên Liệt cùng nàng đi đến cửa, lại phân phó theo tới Kinh Triệu Doãn nói: “Đại nhân, ngươi nên hảo hảo nỗ lực.”

Kinh triệu doãn khom người nói: “Tuân chỉ.” Xưa nay, vị Kinh Triệu Doãn đây luôn thập phần kiêu ngạo, không dễ dàng hướng người cúi đầu, nhưng giờ phút này không biết vì cái gì, hắn nhìn thấy trước mắt hai người kia chỉ cảm thấy da đầu run lên, thấy bọn họ quả thực hai ôn thần giống nhau, ước gì mau cút nhanh khỏi nơi này.

Bậc thang cao cao bước xuống, Nguyên Liệt cười nhìn phía Lý Vị Ương nhẹ giọng : “Thật sự là hảo thủ đoạn, ta thật muốn biết người Bùi gia sẽ biểu tình thành cái dạng gì.”

Lý Vị Ương cười mỉm, bước chân vẫn luôn vững vàng, nhẹ nhàng đáp: “Chàng nói làm sao, ta nghe không hiểu.”

Bên ngoài trăng tròn vành vạnh, chiếu vào tầng váy lụa mỏng trên người Lý Vị Ương, thập phần thần thần bí. Nụ cười Nguyên Liệt càng sâu, bước nhanh đuổi theo sau nói “Ta rất muốn biết, Kinh Triệu Doãn đến cuối cùng sẽ bắt đám đạo tặc này như thế nào, Bùi gia sao lại có thể tiếp tục dẫn lửa thiêu thân!”

Lý Vị Ương sóng mắt lưu chuyển, giọng điệu nhẹ nhàng: “Bọn họ luôn thích ngáng chân người ta, lần này lại không biết là ai bị bẫy. Lúc này việc tro xương bị đánh cắp, ngay cả khi không có chứng cứ rõ ràng, cũng nhất định khiến Hoàng đế một mặt rồng giận dữ, đến lúc đó có Quách gia bên cạnh cổ vũ, Bùi gia có thế lực liền muốn làm khó dễ, sợ là cũng không có biện pháp.” Cái chuyện tro xương bị đánh cắp, ngay cả lúc tra được chủ nhân phía sau bức màn, cũng căn bản không phải chuyện trọng yếu, nàng chân chính mục đích ở chỗ dẫn Bùi gia!

Nguyên Liệt cước bộ nhẹ nhàng, trường mâu lóe sáng, mặt cười kia trước ánh mắt Lý Vị Ương pha chút thâm ý , không khỏi sáng mắt, thấp giọng nói: “Lần này, cần phải làm cho bọn họ nhất loạt ngã nhào!”

Gió nhẹ phất qua hai gò má, dẫn theo ba phần thiện ý, Lý Vị Ương nắm thật chặt tay áo, thâm sâu thở dài, phun ra một hơi: “Có thể mắc mưu nhất đĩnh sẽ không phải Bùi Bật, nhất định chỉ là tiện nhân ngu xuẩn kia, bất quá vẫn bắt được con thỏ nhỏ. Bùi gia đến cùng cũng chạy không thoát.” Nàng nói xong, thoáng mỉm cười, cước bộ nhẹ nhàng lên xe ngựa.

Nguyên Liệt đi theo lên ngựa, quay đầu phân phó xa phu : “Dẹp đường hồi phủ.”

Kinh Triệu Doãn xa xa nhìn hai người bọn họ, lau mồ hôi lạnh trên trán một phen, bên cạnh tùy tùng lập tức thấp giọng nói: “Đại nhân, ngài xem này làm sao bây giờ?”

Kinh Triệu Doãn nhanh chóng quay đầu cho hắn một bạt tai, lạnh lùng nói: “Ngươi không nghe rõ sao! Còn muốn ta dạy cho ngươi à, còn không mau đi toàn thành lùng bắt!”

Tên tùy tùng lắp bắp kinh hãi: “Nhưng những người này chân tướng không rõ,làm sao có thể điều tra ra giữa biển người náo loạn trước đại môn?”

Kinh Triệu Doãn lạnh lùng nói: “Không nghe thấy Quách Gia nói sao, trọng điểm điều tra này là hiệu cầm đồ cùng ngân khố mật! Chặt chẽ chú ý những kẻ lui tới người giang hồ! Ta mặc kệ ngươi tra ra sao, nhất định phải tìm cho ra kẻ gây rối đến tột cùng là ai, bằng không, đề đầu tới gặp!”

—— lời ngoài mặt ——

Nữ chính không phải vì chuyện này vu oan Bùi gia, chuyện không thể tính a ! O(∩_∩)O!