Thú nam và tiểu bạch - Trang 22

Chương 22

Mọi người trầm mặc một hồi lâu.

“Em có thể dùng dao, loại trái cây này không nên cắn.”

Đầu óc Viên Lai Lai tạm thời không hoạt động, nhìn anh rồi lại nói một câu, “Tát ngõa địch tạp.” (Tát Ngõa Địch Tạp là phiên âm của tiếng Thái, nếu mà nói khi gặp mặt thì có nghĩa là chào bạn, bạn có khỏe không, còn nếu nói khi tạm biệt thì có nghĩa là hẹn gặp lại, tạm biệt…-cám ơn chị Quỳnh nhiều)

“Ách. . . . . . Anh nói là, em có thể dùng dao cắt trái cây ra.” Vẻ mặt của người đàn ông ngồi đối diện đã tối sầm lại, ngũ quan vẫn đang co giật một cách kỳ lạ.

“Tát. . . . . . Ngõa. . . . . . Địch. . . . . .Ủa? Anh biết nói tiếng Trung?” Viên Lai Lai thốt lên, nếu biết nói tiếng Trung thì mấy người này đâu cần phải nói chuyện với nhau bằng tiếng Thái ?

Mặt người đàn ông kia mặt ngày càng đen, ngồi bên cạnh Viên Lai Lai Hình Diễn nhịn không được bật cười, “Em thật đúng là một báu vật hiếm có, người ta đã nói vài câu tiếng Trung rồi, em còn ở đó mà “tát ngõa địch tạp”, rốt cuộc trong đầu em có bao nhiêu chất xám?”

Mặt Viên Lai Lai lúc đỏ lúc tái, quay về phía người đàn ông kia lại nói thêm một câu, “Tát ngõa địch tạp.”

Kết quả mọi người đều nở nụ cười, Viên Lai Lai chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống, mọi người nói cái gì đó bằng tiếng Thái, cười khoảng hai phút mới ngừng lại được, Viên Lai Lai âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thấy không liên quan đến mình mới tiếp tục lấy loại quả hồi nãy ăn tiếp, nhưng sao lại cắn không ra?

Ăn cơm tối Viên Lai Lai dẫn đầu đi ra tiệm cơm, bởi vì đi bộ, hơn nữa còn là một con đường rộng rãi thoáng mát, lúc về Viên Lai Lai vẫn còn hờn dỗi, cố tình đi trước không đợi Hình Diễn.

Hình Diễn bỏ hai tay trong túi thoải mái đi theo sau cô, bởi vì chân dài nên chiếm ưu thế, dù thế nào Viên Lai Lai cũng đi thật nhanh, anh vẫn chậm rãi đi theo sau cô, giống như tản bộ bình thường.

“Nghe nói nơi này lúc tối cũng không an ninh, cướp giật rất nhiều, em là con gái đi nhanh như vậy, lỡ như anh không theo kịp em, em cũng đừng tiếp xúc với kẻ xấu.”

Viên Lai Lai nghe thấy lời này của anh quả nhiên bước chậm hơn vừa rồi một chút.

“Còn nữa em xem mấy cái phim kịnh dị, thật ra thì phần lớn dựa vào những câu chuyện người thật việc thật rồi sửa đổi lại cho hấp dẫn hơn, em có biết đây là một đất nước tin Phật mà ở trong Phật giáo thì chuyện gì cũng có.” Hình Diễn tiếp tục hù dọa cô.

Dường như mọi phản ứng của Viên Lai Lai đều nằm trong dự đoán của anh, chỉ thấy cô nghiêm mặt đứng đó nhìn anh, “Anh nói dối!”

“Anh chưa bao giờ nói dối, hơn hết anh là một người theo chủ nghĩa duy vật, những chuyện kia anh cũng chỉ nghe người ta nói thôi.” Đi tới bên cạnh cô, xoa nhẹ mũi cô, “Còn giận sao? Hãy uống cái này đi.” Nói xong liền biểu diễn loại ảo thuật đơn giản nhất, từ phía sau lưng lấy ra một ly nước dừa, “Anh kêu ông chủ cho thêm chocolate, em nếm thử đi, xem như là đền bù lúc trên máy bay không cho em uống cà phê.”

Viên Lai Lai quả nhiên bị đồ uống trong tay anh hấp dẫn, cầm lấy uống một ngụm, uhm, ngon, “Anh mua lúc nào vậy?”

“Mới vừa rồi trên đường đi.” Vẻ mặt nhìn cô đầy thoả mãn, giọng anh dịu dàng hơn, “Uống ngon không?”

Viên Lai Lai gật đầu thẹn thùng, bị một ly đồ uống mua chuộc, nói ra thật là mất mặt, “Sao em không biết anh mua vào lúc nào vậy?”

“Em đi thẳng một mạch không hề quay đầu lại, đương nhiên không biết, anh đã đi một lát, lúc về lại thấy có người đi theo sau em đấy.”

Viên Lai Lai bị sặc, ho khan, Hình Diễn vỗ nhẹ lưng cô, “Lúc ở chỗ này phải nhớ đi bên cạnh anh, nếu không anh phải bồi thường cho em biết bao nhiêu là tiền bồi thường tai nạn lao động.”

Viên Lai Lai càng ho dữ dội hơn. Đây không phải là đùa bỡn cô sao!

Mặc dù lời nói của Hình Diễn phần nhiều là hù dọa cô, Viên Lai Lai cũng nên tin anh, dù sao ở nơi xa lạ này mình chỉ có thể dựa vào anh mà thôi, mấy ngày kế tiếp cô đều như hình với bóng đi theo sau anh, chỉ còn thiếu việc đi theo anh về phòng ngủ nữa thôi.

Dù có phòng thủ chặt chẽ cũng không thể không có chỗ sơ hở, một ngày nọ Hình Diễn đưa cô đi giám hộ công trình, đứng chỉ vào mảnh đất lớn trước mặt ở ngoại ô thành phố nói: “Xây một khu vui chơi giải trí ở chỗ này thì như thế nào? Lấy tên em, coi như là món quà anh dành tặng cho em, em thấy sao?”

Mặt Viên Lai Lai thoáng đanh lại, có chút khó xử, “Mỗi lần em đi khu vui chơi đều bị nôn mửa. . . . . .” Nếu lời nói xây một khu vui chơi là thật, trước không nói đến việc mình có chơi được hay không, dù là muốn chơi thử, cũng phải suy nghĩ qua một chút, tiền đi lại tiền ăn tiền thuê phòng đều phải tự lo liệu, nói như vậy, mình chẳng phải là rất thiệt thòi hay sao?

Khóe miệng Hình Diễn co giật, thu lại động tác vốn định ôm lấy cô, cô luôn như thế này, phá hỏng mọi bầu không khí lãng mạn .

Sau đó không đợi anh mở miệng, Viên Lai Lai lại cau mày nói: “Nếu chia cho em một nửa số tiền thu được em sẽ suy nghĩ lại.”

. . . . . .

“Em đứng đây chờ, anh đi cùng với họ xuống kiểm tra một chút.” Nói xong bỏ Viên Lai Lai ở lại một mình rồi đi xuống cầu thang cùng nhân viên của Thái Phương, đi được hai bậc thang lại không yên tâm quay đầu lại nhìn Viên Lai Lai, “Không được đi lung tung.”

Viên Lai Lai nhìn ngắm vùng đồng bằng mênh mông bát ngát có chút say mê, bắt đầu mơ giấc mộng đẹp, vùng đất ở trước mặt dường như trong nháy mắt đã dựng lên đủ loại máy móc thiết bị trò chơi, tiền liên tục chảy vào trong tay cô, cô cười to vài tiếng, còn chưa cười xong đã cảm thấy một lực rất mạnh đánh vào người, sau đó cô đã ngã trên mặt đất, chờ đến lúc cô phản ứng kịp thì túi xách trong tay đã bị người ta giật lấy, cô chỉ thấy được bóng lưng của người đó.

Chết tiệt, lại bị Hình Diễn nói trúng! Quả nhiên bị cướp rồi !

Ví tiền của cô! Điện thoại của cô! Thẻ ngân hàng của cô! Thẻ căn cước của cô! Chìa khóa của cô!

Nghĩ tới những thứ này, cô nhanh chóng bò dậy đuổi theo tên cướp, vừa đuổi theo vừa la lên: “Mày đứng lại cho tao! Trả lại cho tao!”

Cô càng đuổi theo, tên cướp chạy càng nhanh, vốn đang nói giao khu, hai người chạy chạy đã đến nhiều người địa phương, tên cướp chỉ chạy vào ngõ hẻm, Viên Lai Lai dường như tìm được sự hứng thú, theo sát phía sau tên cướp, cứ thế bỏ qua lời nói của Hình Diễn.

eTruyen.net

Cuối cùng đã chạy đến ngõ cụt, tên cướp đứng đó thở hổn hển, hai tay vịn đầu gối nhìn Viên Lai Lai một cách hung tợn.

Viên Lai Lai cũng thở hổn hển nhìn anh, trong cùng một tư thế nếu so với cô thì chỉ có thể thua!

Đợi đến khi hai người đã nghỉ đủ rồi, Viên Lai Lai bước tới, “Trả lại túi cho tao.”

Ai ngờ tên cướp nhanh chóng lấy từ bên hông ra một con dao không nói một lời liền nhắm vào tay Viên Lai Lai mà chém, Viên Lai Lai né theo bản năng, lưỡi dao sướt qua cổ tay, máu tươi khiến Viên Lai Lai ngây ra tại chỗ.

Lúc cô còn đang ngây người, tên cướp liền xoay người bỏ chạy, nhưng không nghĩ rằng anh sẽ bị Hình Diễn chặn lại , Hình Diễn ánh mắt lạnh lùng nhìn tên cướp, rồi nhìn lại cổ tay đang chảy máu của Viên Lai Lai, liền nổi giận, tên cướp thấy không thoát được, cầm dao liều mạng cùng Hình Diễn, nhưng anh đâu phải là đối thủ Hình Diễn, Hình Diễn đã là cao thủ Taekwondo từ lâu, chỉ hai ba cú đấm đã làm tên cướp ngã gục trên mặt đất, dùng chân đạp thật mạnh lên người anh hai cái, dường như vẫn chưa hả giận, nhắm vào cổ tay của tên cướp hung hăng đạp xuống, chỉ nghe tên cướp thét lên hai tiếng, ngay sau đó liền bị cảnh sát kéo lên, Hình Diễn không quan tâm đến anh, đi tới nắm lấy tay Viên Lai Lai.

Cau mày thật chặt, “Đau không?”

Viên Lai Lai lắc đầu rồi lại gật đầu.

Hình Diễn nắm lấy vạt áo sơ mi của cô xé ra rồi buộc vào cổ tay cô, “Đi, đi bệnh viện thôi.” Nói xong liền nắm lấy cánh tay không bị thương của cô.

Viên Lai Lai nhìn tay mình rồi lại nhìn anh, “Vết thương nhỏ thôi mà.” Chỉ là so với việc rách da thì hơi nghiêm trọng một chút, không cần đi bệnh viện chứ? Cô lại quan tâm chuyện khác hơn, vùng vẫy khỏi tay anh rồi nhặt túi xách lên khỏi mặt đất.

Hình Diễn lạnh lùng nhìn cô, “Chính là vì cái đồ chẳng đáng bao nhiêu tiền mà đuổi theo người khác xa như vậy?”

Viên Lai Lai vô tội nhìn anh, “Cũng không hoàn toàn là vậy, chỉ là chưa từng gặp qua người có thể chạy nhanh hơn em, nhất thời không dừng lại được mà thôi.” Lúc còn đi học mặc dù kết quả học tập không thuộc dạng rất tốt, nhờ may mắn nên đậu vào trường đại học tốt, nhưng các môn thể dục thể thao nhất định rất có triển vọng, ở trường nếu cô tự nhận mình đứng thứ hai thì không ai dám dành hạng nhất, tên cướp đó chạy nhanh như vậy, chắc canh đã kích thích sự hiếu tanhg của cô.

Mặt Hình Diễn càng lạnh hơn, còn chưa kịp nổi giận thì cảnh sát đã chặn họ lại, Viên Lai Lai để cho bọn họ nói chuyện, thế nhưng rất nhanh đã có một nhóm người của Thái Phương đến thương lượng cùng cảnh sát, Hình Diễn kéo Viên Lai Lai đi, nhưng chẳng có ai ngăn bọn họ.

Ra tới đường lớn, hai người đi đến bệnh viện gần nhất, trên đường đi mặt Hình Diễn lúc nào cũng hầm hầm, hoàn toàn không quan tâm tới Viên Lai Lai.

Viên Lai Lai thì lúc nào cũng dán mắt vào mặt anh, thấy anh tức giận như vậy, dè dặt nắm lấy tay anh nhưng lại bị anh đẩy ra, cô đau đớn rít lên một tiếng, Hình Diễn căng thẳng nhìn tay cô, lại có máu tươi rỉ ra, kéo tay cô đặt trong lòng bàn tay mình, giọng nói có chút bất đắc dĩ: “Đau không?”

Viên Lai Lai thuận theo chiều gió, đáng thương gật đầu. trong lòng lại cười nghiêng ngả, giả bộ lạnh lùng cay nghiệt làm chi! Không phải là anh không quan tâm đến người ta sao?

Dường như biết rõ sự xảo quyệt của cô, Hình Diễn cau mày, “Đừng có tinh nghịch đùa giỡn, tí nữa đến bệnh viện sẽ đau thiệt đó.”

Lời nói của Hình Diễn cũng không phải là sai, mười phút sau chợt nghe thấy tiếng thét như chọc tiết heo của Viên Lai Lai vang lên trong bệnh viện, cứ ra sức nắm lấy Hình Diễn kêu “Cứu em với!”

Hình Diễn không quan tâm đến ai đó, chỉ thờ ơ nhìn cô, “Đây chính là bài học dành cho em, lần sau còn dám chạy theo không?”

“Không, không mà.” Hai mắt Viên Lai Lai rưng rưng, tựa vào người Hình Diễn, Hình Diễn cuối cùng cũng mềm lòng, đôi tay ôm chặt cô, “Chịu thêm một chút nữa sẽ xong ngay thôi.”

Viên Lai Lai bảo đảm tuyệt đối sẽ không làm như thế nữa.

Mãi cho đến tối, Hình Diễn mới hiểu được tại sao cô lại liều mạng đuổi theo tên cướp như vậy.

Lúc chiều đưa Viên Lai Lai về khách sạn, cô liền ngủ thiếp đi, đến tối lúc kêu cô dậy ăn cơm, sợ làm cô thức giấc nên anh cầm thẻ tự mở cửa phòng, sau đó liền nhìn thấy Viên Lai Lai đang nằm trên giường đang đùa nghịch thứ gì đó trong tay, túi xách đang mở ra để ở trên người, thấy Hình Diễn lập tức nhét tay vào trong chăn.

Hình Diễn cau mày, thứ gì mà mờ ám vậy?

Nhìn anh nhưng chỉ thấy anh nhìn mình mà không nói lời nào, Viên Lai Lai can đảm nghiêm mặt kiên quyết nói: “Không thể. . . . . .” Còn chưa nói hết liền bị Hình Diễn trợn mắt đáp trả, lập tức không dũng khí như ban đầu nói: “Ý em là, đồ của đàn bà con gái nên không tiện cho anh xem.”

“Anh muốn xem, lấy ra đi.” Hình Diễn ngồi xuống mép giường cô, nệm lập tức lún xuống, Viên Lai Lai không bị anh tiến lại gần khống chế, anh đưa tay kéo cô vào ngực mình.

“Anh. . . . . . Anh. . . . . . Anh..” Viên Lai Lai ‘anh..anh’ cả nửa ngày, khẽ cắn răng nói ra một câu, “Anh trừ tiền thưởng của em đi .”

“Tiền thưởng dĩ nhiên phải trừ, chỉ có điều là anh cũng muốn xem.” Nếu anh nhìn không lầm, là một cái gì đó có vẻ lấp lánh giống như kim cương.

Viên Lai Lai chỉ nghe, không làm, “Có người hèn mạt đáng kinh như anh sao? Đồ của em tại sao phải. . . . . .” Do cô vừa nghe đến trừ tiền thưởng liền quá kích động, huơ tay múa chân, kết quả một câu đầy đủ còn chưa nói xong thì đồ trong tay đã bị Hình Diễn cướp mất.

Hình Diễn hất mạnh móng vuốt sói của Viên Lai Lai, đứng lên dựa vào cái bàn, ngắm nghía chiếc nhẫn trong tay, dường như có chút suy tư nhìn Viên Lai Lai, “Chính là vì cái này nên mới đuổi theo tên cướp phải không?”

Viên Lai Lai đỏ bừng mặt, cô đang quỳ trên giường liền vươn tay muốn đoạt lại, không cẩn thận nên xém chút nữa là té xuống giường, Hình Diễn nhanh tay lẹ mắt giữ lấy cô rồi ôm vào trong ngực, mị hoặc hỏi: “Hử?”