Thiên tài triệu hồi sư – Phần 2 - Trang 214

Chương 4: Vân Phong đấu với đoàn ma thú!

Edit: Mavis Clay

Gã nam nhân râu quai nón híp mắt nhìn sang Vân Phong, “Nhằm vào ngươi? Ngươi cho là một mình ngươi có thể cân được tất cả sao?”

“Chuyện này không hề có chút liên quan gì tới hắn, là ta tự tiện xông vào, hắn hoàn toàn không liên can.” Vân Phong nói xong, lông mày của thanh niên kia nhích nhẹ một cái, nam nhân nghe vậy cười ha hả, vẻ mặt hiện lên sự hung dữ, “Ngươi muốn dùng chút thủ đoạn để được vào Trung Vực rất nhiều, đừng tưởng rằng lão tử ăn không ngồi rồi!”

“Viễn viễn tước đoạt tư cách vào Trung Vực của ngươi!” Hắn ta nói xong cười lớn xoay người, thanh niên còn chưa kịp mở lời thỉnh cầu, thái độ của hắn ta đã hoàn toàn không để trong mắt, chỉ có thể chứng minh căn bản hắn chẳng để lời thỉnh cầu trong tai, cho dù là lời thỉnh cầu hạ thấp danh dự của bản thân, cũng không hề có tác dụng.

Vân Phong thấy hắn ta rời đi thì lập tức nâng bước đuổi theo, nhưng đúng lúc đó thanh niên nắm lấy cổ tay nàng kéo lại, một cỗ ấm áp theo tay hắn truyền tới, khiến thân thể Vân Phong khẽ run lên, “Đừng đuổi theo, hắn cố ý đấy.”

Gã râu quai nón kia đi chưa được mấy bước nghe vậy thì dừng lại, chậm rãi quay đầu, ánh mắt hung ác lườm thanh niên, nhưng vẫn không tùy tiện ra tay, “Tiểu tử, ngươi nói cái gì?”

Thanh niên cười lạnh một tiếng, “Ta nói, ngươi cố ý!”

Vân Phong kinh ngạc nhìn hắn, gương mặt của hắn thực sự giống y chang Vân Khải, khiến nàng cảm thấy trước mắt mình chính là Nhị ca. Nếu như Nhị ca mình không chết thì cũng đang ở độ tuổi như này, nếu như nhị ca không chết, thì cũng có tính tình quật cường như này!

“Xem ra ngươi quên mất đây là đâu rồi, còn dám tới đây dương oai giễu võ!” Gã râu quai nón đứng cứng đờ ở đó, lửa trong lòng đã sớm muốn bộc phát, nhưng ngại đám Vân Phong là cấp bậc tôn giả, hắn không thể ra tay, chỉ đành có thể để tiểu tử kia đứng đó mạnh miệng.

“Ở đây là Trọng Nguyên, là Ngoại Vực!” Thanh niên nhướn mày, sâu trong đôi mắt đen hiện lên sự châm chọc y hệt như Vân Phong, da mặt hắn ta giật giật vài cái, lập tức gầm lên, “Người đâu!”

Mấy bóng đen nhanh chóng tụ họp quanh hắn ta, “Ngụy đại nhân!”

“Bắt lấy tên tiểu tử kia cho ta!” Họ Ngụy kia chỉ vào thanh niên đứng sau Vân Phong, bọn chúng lập tức ào ào vọt tới chỗ nàng, thanh niên nhếch môi, nàng liền vung tay lên, Tinh Thần Lực tản ra hất văng tất cả đám người kia!

Nhìn đám người chật vật bị văng ra, Ngụy đại nhân lúng túng nói, “Ngươi đang cố ý gây phá rối đấy à! Chọc giận ta, ngay cả ngươi cũng sẽ bị mất đi tư cách vào Trung Vực!”

Vân Phong cười lạnh, “Mất đi? Ai trao cho ngươi quyền cướp đoạt thế? Trong lãnh thổ này đã quy định, là Tôn Giả là có thể được vào!”

Ngụy đại nhân hầm hè trừng mắt, “Đây chính là quy tắc!”

Vân Phong nghe xong khinh thường cười, “Quy tắc? Quy tắc lập ra chính là để phá vỡ!”

“Ngươi…!” Ngụy đại nhân sống lâu như vậy đã gặp qua nhiều người, người Trung Vực đã rất kỳ quái rồi, nhưng hắn chưa bao giờ thấy người nào lại dám ý kiến với cả quy tắc. Còn nói quy tắc lập ra là để phá vỡ. Thật… thật là to gan!

Thanh niên thấy tình huống trước mắt càng ngày càng tệ, lập tức đi tới trước mặt Vân Phong, chắn nàng ở sau lưng mình, “Ngươi đã tước đoạt tư cách của ta, thì không có quyền gì động vào ta cả, ta sẽ lập tức rời khỏi Trọng Nguyên, về phần nàng, không liên quan gì chuyện này.”

Vân Phong ngẩn ra, ba ma thú cũng kinh ngạc, sao hắn lại gáng trách nhiệm lên người mình vậy? Ngụy đại nhân còn muốn nói điều gì, nhưng trong đầu chuyển một cái, hắn đúng là không nên trêu chọc bốn tôn giả, nếu như ở đây gặp chuyện lớn gì, phía trên sẽ dòm ngó. Người bị tước đoạt tư cách vào Trung Vực cũng không phải là chuyện một hai lần, chuyện dừng lại ở đây, vậy cũng được.

“Hừ!” Ngụy đại nhân hừ lạnh, thanh niên kia khẽ nhếch miệng cười tính quay người rời khỏi đây, Vân Phong nhìn với vẻ mặt phức tạp, nàng sẽ không để cho hắn bị tước đoạt tư cách, cho dù hắn không phải nhị ca của nàng, nàng cũng sẽ không để cho người khác khi dễ hắn!

“Sợ cái gì, xảy ra chuyện gì có nhị ca ở đây!” Câu nói thời niên thiếu kia như còn vang vọng, hôm nay, người và vật đã chẳng còn, Vân Phong chợt nắm chặt thành quyền, nhìn thanh niên đang tính rời đi, hét lớn, “Chờ một chút!”

“Ngươi còn muốn gì nữa?” Ngụy đại nhân bất mãn nhìn Vân Phong, thanh niên cũng kinh ngạc xoay người lại, Vân Phong cười, “Người nào làm người đó chịu, ta sẽ không hề trốn tránh trách nhiệm của mình. Không phải là bổn phận của ngươi thì cũng đừng có mà tự gồng trên người mình.”

Đôi mắt thanh niên chợt lóe, trong lòng có chút cảm giác khác thường, cô nương này sao lại…

“Nói đi, muốn thế nào mới có thể giữ cho hắn tư cách vào Trung Vực.” Vân Phong nhìn thẳng vào mắt Ngụy Đại nhân, con ngươi độc ác của hắn ta xoay một vòng, hắn cổ quái cười một tiếng, “Ngươi nghĩ, dựa vào một mình ngươi có thể giải quyết mọi chuyện?”

“Chuyện này nguyên nhân vốn là do ta, tự tiện xông vào nơi này là ta, tự tiện cắt đứt tranh tài, giết chết ma thú cũng là ta, người phải giải quyết đương nhiên phải là ta.”

“Ngươi…!” Thanh niên muốn ngắt lời nàng, nhưng nàng khoát tay bảo hắn đừng nói gì, “Quyết đấu trường là nơi công bằng, nên hiểu, người nào mới là người nên chịu trách nhiệm!”

Ngụy đại nhân híp mắt, nhìn Vân Phong một lượt từ trên xuống dưới, ánh mắt hiện rõ vẻ tính toán lẫn trả thù, hắn đã sớm muốn ra tay với nàng, tốt nhất thì thử một phen xem sao, hừ, bốn tôn giả thì hay lắm sao? Lại dám đè đầu cưỡi cổ hắn ta!

“Đã có người muốn ra mặt, tỏ ra uy phong, ta không cần phải quản làm gì!” Ngụy đại nhân cười, “Chỉ là, đừng có để đến phút cuối bản thân mới là kẻ phải mất mặt đấy!”

Vân Phong quăng cho hắn một nụ cười nhạt, “Yên tâm, kẻ nào mất mặt kẻ đó hiểu hơn ai hết.”

Ngụy đại nhân bị lời này của Vân Phong làm khơi dậy mấy cái gai trong người, “Tốt! Ngươi đã muốn tự mình ôm xui, thì ta để cho ngươi ôm. Chỉ cần ngươi có thể đánh bại tất cả ma thú ở đây, tư cách vào Trung Vực ta sẽ tặng không cho hắn!”

Thanh niên nghe vậy lập tức biến sắc. Tất cả ma thú, hắn ta quá lợi dụng cơ hội lúc người khác gặp khó khăn rồi. Quyết đấu trường này ma thú không dưới vài chục, một người chống lại vài chục ma thú tôn giả, cho dù có mạnh thế nào cũng chắc chắn chịu không nổi.

“Tất cả?” Vân Phong lạnh lùng hỏi lại, Ngụy đại nhân cười, “Không sai, chỉ cần ngươi có thể đánh thắng tất cả ma thú, tư cách vào Trung Vực, ta sẽ cho hắn!”

“Ha ha!” Vân Phong đột nhiên cười to, ý định trong lòng nam nhân kia sao nàng có thể không biết? Thật đúng là được một tấc lại muốn lấn thêm một trượng, chiêu bỏ đá xuống giếng này đúng thực đủ âm trầm nham hiểm.”Được! Nhớ kỹ lời hứa của ngươi.”

Bộ râu quai nón của gã giật nhẹ, gã không ngờ Vân Phong lại có thể đồng ý nhanh đến như vậy. Ngũ quan lập tức tức giận đến méo mó, “Ngươi gan lắm, chờ đó cho ta!” Ngụy đại nhân giận dữ xoay người sang chỗ khác, mấy người theo sau gã giương mắt nhìn Vân Phong không biết nên nói thế nào, một người khiêu chiến tất cả, nàng cho những ma thú kia là tiểu miêu tiểu cẩu chắc? Đây chính là ma thú cấp bậc tôn giả thứ thiệt đấy!

“Lo lắng làm cái gì, còn không đuổi theo?” Tiếng rống khinh thiên động địa truyền tới, làm mấy người làm đang ngốc lăng kia giật mình, lập tức xoay đầu chạy theo Ngụy đại nhân, chỉ là không nhịn được lẩm bẩm, “Cô nương kia bị ngốc sao? Muốn cậy anh hùng cũng phải xem thực lực của mình chứ.”

“Nàng thật đúng là chán sống rồi, khiêu chiến tất cả ma thú, không bị xé nát mới là lạ!”

Một đám người Ngụy đại nhân lục đục rời đi, mất hút sau hậu trường, vốn là tiếp tục màn đấu một chọi một lại bị Vân Phong cắt đứt, những người trong hậu trường quyết đấu ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng bọn họ sẽ nhanh chóng biết chuyện thôi. Còn phía bên này, sau khi Ngụy Đại nhân rời đi, thanh niên tức giận nhìn Vân Phong, “Ngươi cậy mạnh làm gì? Đánh bại tất cả ma thú, ngươi cho rằng ngươi là ai? Đừng tưởng rằng ngươi có mấy phần năng lực, thì đã cảm thấy là không gì là không thể.”

Thanh niên nói xong có chút hối hận, căn bản hắn cũng chẳng có tư cách nói ra câu này, nhưng hành động của cô nương trước mắt khiến hắn không nhịn được khiển trách, nói xong thanh niên lúng túng chữa lại, “Ý ta là, chuyện này không liên quan gì đến ngươi.”

Vân Phong nghe lời trách móc của hắn thì bật cười, ba ma thú không nhịn được nổi giận, lại bị nàng ngăn lại, “Trong việc này người chẳng có lỗi gì cả, là do ta tự tiện xông vào khiến ngươi mất tư cách, đã có cơ hội, ta dĩ nhiên là muốn đền bù.”

“Chẳng lẽ ngươi không nhận ra là nam nhân kia muốn đùa bỡn ngươi sao?”

“Đã nhìn ra, vậy thì như thế nào?”

Thanh niên nghe vậy, trái tim lại như muốn nổi lửa, “Ngươi có biết mình đã chấp thuận việc gì không, là đánh bại tất cả ma thú đấy! Trong quyết đấu trường này ma thú không dưới vài chục, bọn chúng đều là cấp bậc tôn giả, cho dù ngươi cũng vậy, nhưng cùng lắm có thể đánh bại được bao nhiêu con?”

Vân Phong cười không trả lời, thanh niên cho là nàng bắt đầu hối hận, “Không tiến vào Trung Vực cũng chẳng sao, ở ngoài Ngoại Vực làm việc một chút là có thể sống tốt rồi.”

Vân Phong khó hiểu nhìn hắn, hắn nhìn thật kỹ nàng một hồi, ý vị sâu xa nói, “Thừa dịp bây giờ vẫn còn kịp. Mặc dù chuyện này có chút quan hệ tới ngươi, nhưng nếu ngươi không xuất hiện, ta cũng rất khó có thể đánh bại được con ma thú kia, thì cũng vẫn sẽ mất đi tư cách thôi.”

Vân Phong vẫn mím môi đứng đó không nói gì, bây giờ trong quyết đấu trường chỉ còn lại bọn họ đứng, Ngụy đại nhân chắc là đã đi điều động ma thú, cho nên giờ phút này đấu trường có chút vắng lặng, thanh niên chợt nhỏ giọng bật cười, “Ta vẫn chưa hỏi ngươi…ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao muốn giúp ta? Nếu ta nhớ không lầm, hình như đây là lần đầu tiên ta và ngươi gặp nhau?”

Vân Phong ngẩn ra, nhìn chằm chằm thanh niên kia, vẫn là ngũ quan đó, vẫn là khuôn mặt đó, vẫn là đôi mắt đen mang tia sáng ấm áp nhưng lại đầy vẻ xa lạ, cổ họng nàng khô khốc, “Ngươi giống một vị cố nhân mà ta biết, giống, cực kỳ giống!”

Thanh niên sững sờ, “Chẳng trách, ta nãy giờ cảm thấy ngươi kích động đến vậy, vị cố nhân này hẳn là vô cùng quan trọng với ngươi.”

Trong lòng Vân Phong hơi nhói lên, giật nhẹ khóe miệng, “Rất quan trọng, vô cùng quan trọng!”

Thanh niên nghe thấy mà trong người có cảm giác kỳ lạ, lập tức cười sảng lãng, “Vị cố nhân này thật đúng là may mắn, có người như ngươi nghe chở, thật là làm cho ta hâm mộ! Ta tên là U Nguyệt.”

U Nguyệt… Vân Phong lặp lại cái tên này dưới đáy lòng, U Nguyệt, U Nguyệt, hắn không mang họ Vân, không gọi là Vân Khải.

“Phong Vân.” Vân Phong mỉm cười báo tên, thanh niên nghe vậy sững sờ không biết nói gì, hắn biết đó chỉ là cái tên giả, nhưng cũng không hỏi nhiều, nở nụ cười ấm áp, “Ta có vẻ lớn tuổi hơn ngươi, nếu như không để ý, làm muội tử của ta được chứ?”

Trái tim Vân Phong run lên dữ dội, một cảm giác khác thường chạy lên, đúng lúc đó, cửa đấu trường đột nhiên mở ra, từ bên trong xông ra một đống người. U Nguyệt nhìn thấy những người này, không khỏi nhíu mày, “Đây đều là những người tới khiêu chiến ma thú, hắn thả bọn họ ra ngoài đây để làm gì?”

Vân Phong lạnh lùng nhìn dòng người như thủy triều đang không ngừng tuôn ra từ bên trong, nhận thấy những ánh mắt của họ đều tập trung trên người mình, nàng đã lờ mờ đoán ra tên Ngụy đại nhân kia tính làm gì, trong lòng thầm cười khinh thường.

Dòng người không ngừng tuôn ra, vốn là người xem quyết đấu đã đi bớt, nhưng tất cả người khiêu chiến lại đi ra, khiến không khí đấu trường náo nhiệt hẳn lên, những người khiêu chiến này từ quyết đấu trở thành người xem, không khỏi có chút tò mò, khi bọn hắn nghe nói có người muốn khiêu chiến tất cả ma thú, ai nấy đều buồn cười, đây là liều mạng đấy, dám một mình khiêu chiến tất cả? Cho là mình có chín cái mạng sao?

Dưới lệnh của Ngụy Đại Nhân, toàn bộ những người ở khu vực chờ đều đi ra, trở thành người xem chiến, quyết đấu trường vừa nãy còn lạnh tanh chợt đầy ắp người, Vân Phong nhìn cảnh tượng bốn phía đầy người tụ tập xem cuộc vui,

loading

(Còn tiếp)