Thiên tài triệu hồi sư – Phần 2 - Trang 20

Chương 10.1: Ta muốn mạng của ngươi.

Ngu Hưu nuốt cả người Vân Phong vào trong miệng, miệng rộng vừa khép kín thì đã không còn một khe hở nào, đôi mắt màu vàng kia lại vô cùng hưng phấn mà đảo liên, đồng tử màu đen nhỏ ở giữa lại tản ra từng luồng ánh sáng, có thể ăn loại người này chính là chuyện vui nhất đời của Ngu Hưu.

Lúc này Vân Phong đang đứng bên trong cơ thể của Ngu Hưu, lúc cả người nàng vừa tiếng vào trong cái miệng rộng của nó, một thứ mùi gay mũi đã truyền đến từ trong cơ thể của Ngu Hưu. Vân Phong không nhịn được mà nhíu mày, thứ mùi ghê tởm này cho dù là bên ngoài hay bên trong thì vẫn giống nhau như vậy. Nếu không phải định lực của nàng tốt, nhất định đã nôn rồi.

Bên trong thân thể khổng lồ của Ngu Hưu vô cùng tối, tiếng dạ dày và ruột co thắt không ngừng truyền đến. Đầu Vân Phong còn cách phần đỉnh một đoạn ngắn, tay vừa chuyển, hoả nguyên tố sáng ngời đã xuất hiện trong lòng bàn tay Vân Phong, cũng để cho nàng thấy rõ ràng tình huống trong cơ thể của Ngu Hưu.

Phần thịt dưới chân và bốn phía xung quanh đều có chất dịch trong suốt, hơn nữa chất dịch càng ngày càng nhiều. Vân Phong hơi nheo mắt, chất dịch này hoàn toàn không giống với bề mặt bên ngoài của Ngu Hưu, hơn nữa còn mang theo chút sắc vàng nhàn nhạt, hẳn là chất dịch để tiêu hoá thức ăn, chất lỏng này càng ngày càng nhiều, có lẽ Ngu Hưu đang đinh lấy tốc độ nhanh nhất để tiêu hoá Vân Phong. Vân Phong lạnh lùng cười, mắt nhìn bốn phía xung quanh một chút, không thể diệt Ngu Hưu từ bên ngoài, không biết bên trong này có được hay không?

Trong phút chốc hoả nguyên tố đã hoá thành mũi tên mà đâm vào đống thịt trong cơ thể Ngu Hưu. Sau khi hoả nguyên tố đâm vào thứ thịt kia thì không khác gì đâm vào một tấm vải mềm, lún sâu vào, lúc sau miếng thịt kia lại đẩy hoả nguyên tố ra. Con Ngu Hưu này đúng là cứng tốt, điều này cũng giúp cho Ngu Hưu có thể nuốt được những con mồi lớn hơn. Bởi vì thân thể phía trong của nó có thể phình ra không có giới hạn, giống như rắn vậy, thân người dài nhỏ nhưng vẫn có thể nuốt sạch cả một con trâu hay lớn hơn nữa.

“Xem ra chỉ có thể dùng một chiêu đó thôi.” Vân Phong tự nhủ, cảm thụ được thứ chất lỏng màu càng kia đã sắp tràn tới chân nàng, hơn nữa thứ mũi càng ngày càng gay mũi kia lại đang truyền đến, có lẽ bữa tiệc hưởng thụ của Ngu Hưu đã sắp bắt đầu rồi.

Vân Phong mỉm cười, tay cừa chuyển, phong nguyên tố và lôi nguyên tố đã xuất hiện trên tay nàng. Hai loại nguyên tố vừa xuất hiện, luồng ánh sáng màu xanh và tím kia đã đan xen vào nhau, trong đó còn có những tiếng gió và điện xẹt rất nhỏ, chiếu sáng vào khuôn mặt của Vân Phong.

Dùng ma pháp bên ngoài hay bên trong đều không thể làm Ngu Hưu bị thương, về hàng phòng ngự có thể nói Ngu Hưu có một sức mạnh rất kinh khủng, nếu bị vây trong lớp phòng ngự của con Ngu Hưu này thì nó đúng là một trong những loại ma thú khó giải quyết nhất. Nhưng đối với Vân Phong mà nói, trên thể giới này vốn dĩ không tồn tại thứ gọi là mạnh nhất!

Phòng ngự của ngươi rất hoàn mỹ, nhưng cũng sẽ có sơ hở, cũng sẽ có lúc mấy đi lớp phòng ngự, ví dụ như hiện tại!

Bên ngoài cũng như thiết giáp, bên trong lại càng mềm dẻo. Lực nổ mạnh của nguyên tố dung hợp không thể tạo thành vết thương trí mệnh ở bên ngoài, nhưng nếu ở bên trong thì…

Khoé môi của Vân Phong chậm rãi nhếch lên, đột nhiên hai tay lại hợp vào nhau, hai loại nguyên tố bị Vân Phong cưỡng ép dung hợp lại với nhau. Sau khi một luồng năng lượng ngầm truyền ra, nguyên tố dung hợp đã hoàn thành rồi!

Ngu Hưu vẫn đang nhắm mắt để hưởng thủ mỹ vị, đột nhiên lại trừng lớn mắt, đôi mắt vẫn khiến cho mọi người cảm thấy hoảng sợ lại có chút hoảng loạn, thậm chí là… Sợ hãi!

“Làm cái gì vậy? Ngươi mau ra đây!” Ngu Hữu có chút kích động thét lớn, thứ năng lượng dao động vừa mới phát ra đã khiến Ngu Hưu hoảng sợ. Nó đã từng cảm nhận được sức mạnh của thứ nguyên tố này, lần trước cũng chỉ ngờ lớp vỏ phòng ngự vô địch bên ngoài nên mới tránh được một kiếp, mà bây giờ thứ năng lượng nguyên tố này lại đang ở bên trong nó!

Ngu Hưu há lớn miệng ta, đột nhiên lại quấy đầu lưỡi vào phía trong, tìm kiếm bóng dáng của Ngu Hưu, muốn tóm nàng ra khỏi thân thể của mình. Nhưng nó đã thất sách, sao nó lại quên người này không giống với những người khác, sao con người này lại có thể ngoan ngoãn để nó nuốt vào trong bụng cơ chứ!

“Gấp cái gì? Ta còn chưa thiết đã lại cho ngươi một chầu đâu…” Vân Phong cười ha ha, một tay nâng quả cầu nguyên tố dung hợp kia lên, tay kia vừa chuyển một chút, một luồng hoả nguyên tố sáng ngời đã xuất hiện trong tay. Đây là loại nguyên tố thứ ba, hoả nguyên tố!

Hoả nguyên tố vừa xuất hiện, dường như có cảm ứng, không hề muốn đến gần với hai luồng nguyên tố hỗn hợp kia, có vẻ còn thêm mạnh bạo hơn so với bình thường, thậm chí còn có xu thế muốn tiến công. Luồng nguyên tố hỗn hợp kia cũng không chịu yếu thế mà muốn đánh trả, hai nguyên tố đối kháng lẫn nhau. Đồng tử trong một mắt của Ngu Hưu rụt lại, không lẽ, đó là…!

Minh Tuyên ẩn thân trong không gian thấy dáng vẻ của Ngu Hưu, nghi ngờ nhíu mày, chút tâm tình hưng phấn lúc vừa rồi đã có phần vặn vẹo mà bắt đầu lo lắng, sao Ngu Hưu lại như vậy? Không phải hiện tại nó đã nuốt trọn Vân Phong rồi sao, sao lại mang vẻ mặt như thấy quỷ như vậy. Chẳng lẽ… Có điều gì bất ngờ sao?

Vừa nghĩ đến đây, Minh Tuyên lại tự giễu. Bất ngờ? Có thể còn thứ gì bất ngờ đây, đây chính là Ngu Hưu đấy! Loại ma thú vô cùng mạnh mẽ bên trong tất cả ma thú, gặp phải nó thì cho dù có là cường giả thì tỉ lệ sống sót cũng sẽ không cao, trừ khi người này là cấp bậc tôn giả vô cùng mạnh mẽ. Chắc chắn Vân Phong vẫn chưa thể tới cấp bậc như thế… Minh Tuyên không ngừng an ủi bản thân, quét mắt tới Khúc Lam Y đang đứng một bên, nhìn vẻ thoải mái và tự đắc trên mặt hắn, trong phút chốc lòng Minh Tuyên nảy sinh một cảm giác bất an.

Sao nam nhân kia lại thế này? Sao dáng vẻ của hắn lại không có một chút lo lắng nào vậy? Hắn không hề lo lắng chút nào tới sự sống chết của Vân Phong sao?

Mặt ngoài của Khúc Lam Y đúng là nhàn nhã tự tại, nhưng Yêu Yêu trong lòng hắn vẫn luôn mang khuôn mặt đầy lo lắng. Bản thể của Hải Yêu cũng như ẩn như hiện, hai tai đã dần biến thành dạng vây cá, ánh mắt màu lam kia nhìn chằm chằm vào Ngu Hữu, thuỷ nguyên tố màu lam nhàn nhạt quanh quẩn bên ngoài thân thể của nàng. Lúc này trong lòng Yêu Yêu không hề bình tĩnh, nếu không phải Khúc Lam Y ghìm chặt nàng lại, cho dù nàng có dùng bao nhiêu sức, Khúc Lam Y vẫn ôm chặt không buông tay, chỉ sợ Yêu Yêu đã sớm đi theo Vân Phong vào bụng Ngu Hưu rồi.

Khúc Lam Y không lo lắng sao? Lúc Vân Phong bị lưỡi của Ngu Hưu quấn lấy tất nhiên hắn đã muốn đứt gan đứt ruột, trong nháy mắt đó Khúc Lam Y cũng muốn tiến lên, cho dù có đi theo Vân Phong vào bụng của Ngu Hưu cũng tốt. Nhưng bất chợt lúc đó Khúc Lam Y lại thấy nụ cười đó trên mặt Vân Phong, bỗng nhiên hắn đã hiểu rõ tất cả.

Khúc Lam Y hiểu Vân Phong, chỉ cần một động tác hay một biểu cảm của Vân Phong, hắn cũng có thể biết chắc chắn nàng muốn gì, đã biết Vân Phong sẽ có cách làm riêng của mình, Khúc Lam Y cũng yên tâm đứng bên cạnh làm người xem. Nữ nhân mà hắn coi trọng sao lại có thể bị một ma thú ghê tởm như thế ăn mất chứ? Nếu là như vậy thì Vân Phong sẽ không gọi là Vân Phong nữa!

“Yêu Yêu, trò hay đã sắp bắt đầu rồi.” Nhìn thấy vẻ mắt khủng hoảng của Ngu Hưu, Khúc Lam Y nở một nụ cười đầy khoan khoái, trong mắt đều là ý cười. Trò hay thật sự đã sắp bất đầu rồi!

Một luồng năng lượng kinh khủng truyền đến trong nháy mắt, loại áp lực này hệt như những cơn sóng không ngừng dập dờn trên mặt nước yên tĩnh, từng chút từng chút một, hệt như một con thú vĩ đại sắp trồi lên khỏi mặt nước!

“A! Con người đáng giận!” Đột nhiên mắt Ngu Hưu trừng lớn, đột nhiên đồng tử trong đôi mắt kia co lại thành một điểm nhỏ, nhìn qua lại càng có vẻ đáng sợ hơn. Đột nhiên Ngu Hưu nâng nửa người lên, phát ra một tiếng rống giận kinh thiên động địa. Nó đã cảm nhận được sự đáng sợ bên trong cơ thể của mình, năng lượng nguyên tố đang không ngừng bành trướng trong cơ thể mình. Ngu Hưu điên cuồng quấy lưỡi vào bên trong, cuối cùng nó cũng tìm được thân thể của Vân Phong!

“Bộp!” Đầu lưỡi nhanh chóng quấn lấy thân thể Vân Phong, dùng sức nhanh chóng cuốn nàng ra khỏi cơ thể. Vân Phong lại cười ha ha, hai bàn tay đang hợp vào nhay đã truyền đến cảm giác đau đớn. Cảm giác đau đớn này truyền từ tay nàng đến từng nơi trong ơ thể. Tay vừa tách ra, một quả cầu nguyên tố không ngừng quay cuồng và rít lên xuất hiện trong tay Vân Phong. Phong nguyên tố màu lục quay cuồng, ngân xà nhỏ bé bay lượn… Còn có ngọn lửa của hoả nguyên tố sáng ngời, không ngừng rít gào ở mặt ngoài quả cầu!

Ngu Hưu biết mọi chuyện dường như đã vượt quá sự tưởng tượng của nó, có lẽ hôm nya nó sẽ phải bị chôn vùi trong tay của người này rồi! Nó là Ngu Hưu, tại sao nó có thể chết như vậy? Nó là một ma thú rất cường đại!

Ngu Hữu cuốn lưỡi lôi Vân Phong ra khỏi thân thể mình. Nó muốn sống, nó đã hối hận, nó không nên trêu vào loại người này. Nàng không phải là con người bình thường, nó rất hối hận, nó không nên trêu vào nàng ta!

“Vút!” Đột nhiên Ngu Hưu mở rộng miệng ra, phóng lưỡi ra ngoài, Vân Phong cũng bay ra khỏi thân thể của Ngu Hưu,. Nhưng, lúc ấy tất cả đã muộn.

Dường như tất cả mọi thứ đều đã trở nên im lặng, ngay cả tiếng hô hấp đều đã biến mất hoàn toàn. Con mắt duy nhất của Ngu Hữu chỉ có thể thấy được nụ cười lạnh như bằng thoáng qua trên khoé môi Vân Phong, còn có hàn ý lộ ra trong đôi mắt kia. Vân Phong khẽ mấp máy đôi môi đỏ mọng của mình, Ngu Hưu chỉ nghe thấy một chữ:

“Nổ!”

Đồng tử co rụt lại lần nữa, Ngu Hưu có thể cảm nhận được một nguồn năng lượng cuồn cuộn dưới mệnh lệnh này, chứ một mãnh thú vẫn sức chờ phát động, phá xác mà ra!

“Không!” Một tiếng thét lớn đầy thê thảm vang lên trong khắp vùng đất này. Tay Vân Phong vừa chuyển, đầu lưỡi của Ngu Hưu đã bị chặt đứt hoàn toàn. Cả người đứng trong không trung, nhìn thân thể của Ngu Hưu không ngừng phình to ra. Cuối cùng dưới một tiếng nổ lớn.

Ầm! Huyết nhục tung toé!

“Cái gì, cái gì vậy?” Minh Tuyên ẩn thân trong không gian đã hoàn toàn sợ đến ngây người, mắt thấy Ngu Hưu bất chợt bị nổ tung, nhìn một bãi máu thịt trên mặt đất, luồng năng lượng này cũng suýt phá huỷ nơi không gian mà nàng ta đang đứng rồi. Trái tim trong ngực của Minh Tuyên cũng không ngừng đập mạnh, cả người run lên bân bật!

Đó là Ngu Hưu, là Ngu Hưu đấy! Nàng ta lại giết được Ngu Hưu, nàng. nàng…!

Đầu óc của Minh Tuyên đã hoàn toàn bị đình chỉ. Có chút máu của Ngu Hưu bắn vào người Vân Phong, Vân Phong không hề tránh. Trên người nàng mang theo một mùi máu tanh nồng nặc, cả người cùng với gương mặt kia đều nhiễm vài giọt máu tươi.

Sát thần! Nàng là sát thần!

Minh Tuyên nhìn Vân Phong, cuối cùng cũng hiểu được mình đã ngu ngốc đến mức nào. Điện chủ phân điện nói không sai, Vân Phong không phải là người mà nàng ta có thể trêu vào. Ngay cả Ngu Hưu cũng bị nàng ta giết chết, nếu nàng ta bị giết, nàng ta có thể làm gì? Huống hồ nguồn năng lượng khiến Ngu Hưu phải nổ tung lúc trước, kinh khủng đến mức chỉ cần nàng ta vừa nghĩ tới thì người cũng sẽ run lên!

Nếu không phải là nổ tung trong người Ngu Hưu mà là trong vùng không gian này… Trong nháy mắt vừa rồi, nhất định nàng ta cũng sẽ bị nguồn năng lượng này xé nát!

Nàng không phải người, tuyệt đối không phải người! Trong đầu Minh Tuyên lướt qua một suy nghĩ điên loạn, nhưng cả người đã lui về phía sau theo bản năng. Nếu lúc này nàng ta còn không trốn đi thì sẽ không còn một chút cơ hội nào nữa!

Ngu Hưu nổ tung mà chết, đột nhiên Vân Phong nâng mắt lên, nhìn vào một chỗ nào đó trong vùng không gian này, khoé môi thoáng qua một nụ cười tà ác, tay bóp chặt vào không trung!

“A.” Một tiếng hét chói tai vang lên, không gian Minh Tuyên đang ẩn thân lại bị bóp nát, Nàng ta vô cùng chật vật muốn chạy trốn thật nhanh, cả người cũng hiện ra ngoài.

“Xem đủ chưa?” … Vân Phong khẽ nhíu mày, cả người chợt loé lên đã ép đến trước mặt Minh Tuyên!

Giờ phút này Minh Tuyên cắn môi mang vẻ mặt trắng bệch nữ tử cả người đẫm máu trước mặt. Một thứ mùi máu tanh truyền đến từ trên người Vân Phong, khiến cho Minh Tuyên không thể tự chủ được mà run lên cầm cập.

Sợ hãi, một loại cảm giác sợ hãi phát ra từ trong thâm tâm!

“Ta, ta…” Lời nói của Minh Tuyên có phần run run, không thể nói hoàn chỉnh được một câu, chỉ là không ngừng lắc đầu, ánh mắt liếc về phía đám thịt vụn trên mặt đất theo bản năng, không thể kìm chế được cảm giác ghê tởm trong lòng.

“Không phải là ta…” Minh Tuyên cắn răng nói một câu, Vân Phong cười khẽ một tiếng: “Minh Tuyên hộ pháp, làm người thì nên thành thật một chút.”

Ngũ quan của Minh Tuyên đều căng thẳng, cả người miễn cưỡng đứng trong không trung. Bỗng nhiên Minh Tuyên nghĩ tới cái gì đó, dường như dưới cơn sợ hãi vừa rồi nàng ta đã quên mất thứ gì đó, nàng ta là hộ phát của phân điện Hạo Nguyệt điện! Vân Phong cũng không thể làm gì nàng ta!

Chương 10.2:

Minh Tuyên nghĩ đến đây, sự sợ hãi cũng dần tan biến, tuy nhiên vẫn còn có chút căng thẳng. Vân Phong nhìn sự biến hoá của Minh Tuyên, trên mặt lướt qua chút hứng thú. Minh Tuyên ổn định cảm xúc của mình một chút, lúc này mới mở miệng, giọng nói đã bình thản hơn rất nhiều, nhưng vẫn có chút run rẩy.

“Mới nãy chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà thôi, không ai có thể tưởng tượng được chuyện sẽ gặp Ngu Hưu cả.”

“Vậy sao?” Vân Phong nhíu mày, mắt nhìn chằm chằm vào Minh Tuyên. Đột nhiên ánh mắt này lại khiến lòng Minh Tuyên căng thẳng: “Ngươi muốn làm gì? Ta nói cho ngươi biết Vân Phong, ta là hộ pháp của phân điện Hạo Nguyệt điện! Thủ hạ đắc lực của điện chủ phân điện đấy!”

“Vậy thì sao?” Bất chợt vẻ mặt Vân Phong lại trở nên lạnh lẽo, sát ý trong lòng lại dâng lên, nàng sẽ không để nữ nhân này sống!

“Nếu ngươi làm ta bị thương, phân điện Hạo Nguyệt điện sẽ không để ngươi yên, ngay cả Hạo Nguyệt điện cũng sẽ không tha cho ngươi! Ngươi cần phải suy nghĩ hậu quả cho kĩ, đây chính là địa bàn của Hạo Nguyệt điện, ngươi…” Miệng Minh Tuyên đóng mở không ngừng, liên tục phát ra những lời nói bức người. Vân Phong nghe có chút mất kiên nhân, đột nhiên mắt trầm xuống, tay đã vung mạnh ra phía trước, thân thể Minh Tuyên chật vật ngã từ không trung xuống đất, phát ra một tiếng động lớn. Minh Tuyên cũng đã lún sâu xuống mặt đất, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, dáng vẻ cũng là nửa sống nửa chết.

Vân Phong hạ xuống từ không trung, nhìn Minh Tuyên từ trên cao. Minh Tuyên hơi trợn mắt: “Vân Phong… Ngươi lại dám… Hạo Nguyệt điện… Sẽ không… Bỏ qua cho ngươi!”

“Đa tạ đã nhắc nhở. Hôm nay, ta muốn mạng của ngươi!” Vân Phong cười nhẹ, bỗng chốc vung nhẹ tay, phong nguyên tố màu lục hoá thành một mũi tên xuyên thẳng vào thân thể trên mặt đất của Minh Tuyên trong nháy mắt. Minh Tuyên run bật lên, cứ như vậy mà không còn bất cứ hành động nào, mắt trừng lớn, cứ như thế mà chết. Cho dù đến chết nàng ta cũng không rõ vì sao Vân Phong lại có thể không màng đến hậu quả mà giết chết nàng ta như một con kiến, thậm chí nàng ta còn chưa kịp hối cải đã chết rồi!

Mội cánh tay nhẹ nhàng kéo Vân Phong sang, chậm rãi lau sạch vết máu trên mặt nàng. Trong đôi mắt của Khúc Lam Y lộ ra sự yêu thương rõ ràng, Yêu Yêu trong lòng hắn đã vô cùng kích động mà nhào tới ôm lấy Vân Phong, không hề để ý đến mùi máu tanh trên người Vân Phong mà ôm chặt lấy nàng.

Vân Phong quét mắt đến cánh tay vô cùng chật vật của Khúc Lam Y, trên cánh tay ấy không dưới mười vết thương, vừa thấy đã biết đó chính là kiệt tác của Yêu Yêu. Khúc Lam Y cười cười: “Chừng nào thì nàng mới bớt làm bậy như vậy đây? Cũng may năng lực chịu đựng của trái tim vi phu tương đối tốt.”

Vân Phong cười nhẹ, nhìn cảnh tượng hỗn độn trên mặt đất, một thứ mùi máu tanh tưởi dâng đến tận trời bốc lên, trên đất ngoại trừ thi thể thì vẫn là thi thể.

Tiểu đội mười người, chỉ có bên này của Vân Phong là bỏ mạng toàn bộ. Bốn người cấp bậc thống lĩnh này đã bị Ngu Hưu lấy mạng trong chớp mắt. Vân Phong nhìn người có phần giống Khúc Lam Y, giờ phút này thân thể người nọ đã bị cọc đá xuyên thủng, ngũ quan đang nằm trên mặt đát kia vẫn còn mang sự sợ hãi trước khi chết.

Vân Phong đánh giá thật kĩ một chút, bảo Khúc Lam Y lấy mặt nạ ra, từ từ áp lên mặt người kia. Mặt nạ tự động ôm lấy mặt kia, áp lên rất vừa vặn. Sau khi áp lên hoàn toàn, mặt người nọ đã biến thành khuôn mặt của Khúc Lam Y.

“Chậc, cũng không tệ.” Khúc Lam Y nhìn khuôn mặt này, vừa lòng gật đầu, Vân Phong rút thân thể của người kia khỏi cọc đá: “Thay quần áo của ngươi cho hắn.”

Sau khi cho người nọ mặc bộ quần áo mà Khúc Lam Y đã mặt khi chạy trốn, người trước mặt đã có tám chín phần tương tự với Khúc Lam Y. Nữ nhi của điện chủ Hạo Nguyệt điện cũng mới gặp qua Khúc Lam Y một lần mà thôi, căn bẳn không có cách nào để phân biệt rốt cuộc người này có phải là Khúc Lam Y thật hay không, lấy người này đi báo cáo kết quả cũng không tồi!

Sau khi thu thân thể người trên đất vào trong trữ vật không gian, Vân Phong lại nhìn cảnh tượng thảm thiết trên hiện trường, vươn tay sẽ rách quần áo trên người Khúc Lam Y. Vốn dĩ là một bộ quần áo tốt, lập tức trở nên vô cùng chật vật. Khúc Lam Y nhướng mày: “Tiểu Phong Phong muốn nhìn thân thể vi phu cũng không cần phải thô bạo như vậy, chẳng qua vi phu thích…”

Khoé môi Vân Phong hơi giật giật, liếc mắt nhìn Khúc Lam Y, quẹt vài vết máu lên trên người của hắn, Khúc Lam Y cười khẽ, dáng vẻ cũng trở nên chật vật không khác gì Vân Phong, chuẩn bị xong mọi thứ, Vân Phong phủi tay: “Được rồi, chúng ta về thôi.”

Khúc Lam Y nhìn y phục của mình, thấp giọng khen ngợi: “Đúng là chuyện ngoài ý muốn…”

Vân Phong cùng Khúc Lam Y cố ý đi thật chậm, hai người cũng đã chuẩn bị tốt lý do để biện minh, dù sao đại chiến với Ngu Hưu cũng đã thật sự diễn ra, quả thật Ngu Hưu đã giết chết những người này. Chuyện nửa thật nửa giả, nghe hệt như sự thật, bao gồm cả phần đã bị che giấu kia.

Mất nửa tháng Vân Phong và Khúc Lam Y mới chậm rãi quay về thành Phong Nguyệt, tất nhiên sự chật vật của hai người không phải để trưng. Sau khi trở về thành Phong Nguyệt, hai người tiến thẳng đến phân điện. Sau khi tiến vào phân điện, nhìn thấy dáng vẻ chật vật của hai người bọn họ, trong mắt tất cả mọi người đều là sự kinh ngạc.

Có chuyện gì xảy ra với hai người kia vậy? Sao lại thành như vậy? Dưới ánh mắt nghi hoặc của phần đông những người ở đây, hai người tiến thẳng đến điện chính. Lúc gặp điện chủ phân điện, nam nhân luôn trầm ổn kia cũng không nhịn được mà có chút kinh ngạc.

Vân Phong đặt thi thể của nam nhân đã được cải trang thành Khúc Lam Y lên mặt đất. Điện chủ phân điện cau chặt mày, nhìn thảm trạng của Vân Phong và Khúc Lam Y một chút, đã đoán được hơn phân nửa là chuyện gì xảy ra.

“Minh Tuyên hộ pháp đâu?” Điện chủ phân điện trầm giọng hỏi. Tuy rằng trong lòng đã có dự đoán, nhưng ông ta muốn nghe hai người này giải thích xem sao.

“Minh Tuyên hộ pháp đã chết, trên đường chúng ta gặp phải Ngu Hưu!” Vân Phong thấp giọng nói một câu. Đột nhiên sắc mặt của điện chủ phân điện trầm xuống: “Ngu Hưu? Sao các ngươi có thể chạm mặt ma thú như thế một cách dễ dàng vậy?”

Vân Phong cũng cười lạnh một tiếng: “Ta cũng muốn hỏi Minh Tuyên hộ pháp một chút, đường là do nàng ta dẫn đấy.”

Lập tức điện chủ phân điện đã hiểu tâm tư của Minh Tuyên. Mắt trầm xuống, Minh Tuyên này, rõ ràng đã nói với nàng ta đừng có ý muốn gì với Giao Nhân của Vân Phong, vì sao nàng ta vẫn không nghe lời khuyên của ông ta như vậy!

“Nói như vậy những người khác cũng chết dưới tay Ngu Hưu sao??

Vân Phong gật đầu: “Hẳn điện chủ cũng đã biết được thực lực của những người khác, đều mất mạng dưới một chiêu.”

Điện chủ phân điện nhìn lướt qua người trên mặt đất: “Người này, chính là nam nhân trong nhiệm vụ sao?”

“Không sai, ta đã kiểm tra cẩn thận, khuôn mặt này đúng là nam nhân trên nhiệm vụ kia.” Vân Phong nói mà không thở mạnh một tiếng, cho dù có nói dối đến đây, mặt nàng cũng không có chút biến hoá nào.

Điện chủ phân điện đứng dậy đi đến bên cạnh thì thể của nam nhân kia, quả nhiên là giống hệt bức hoạ nam nhân trong nhiệm vụ: “Ngươi tìm được nam nhân này ở đâu?”

“Ở một xó xỉnh hẻo lánh, cách nơi chúng ta gặp được Ngu Hưu khá gần. Nếu không trải qua đợt giao chiến với Ngu Hưu thì rất khó phát hiện ra hắn. Lúc phát hiện thì hắn đã chết rồi.

Điện chủ phân điện nghe xong, không tỏ vẻ gì. chỉ trở lại trên ghế, trầm giọng dặn dò người bên cạnh: “Báo cho những đội khác trở bề, đã tìm được người trong nhiệm vụ kia.”

Sắp xếp xong hết tất cả, điện chủ phân điện lại hỏi kĩ hơn về địa điểm cũng như tình huống khi gặp phải Ngu Hưu, Vân Phong đều trả lời rõ ràng. Điện chủ phân điện nghe thấy thì sắc mặt càng thêm âm trầm, vì nếu dựa theo cách nói của Vân Phong, chuyến đi này do Minh Tuyên đi phía trước. đầu sỏ gây nên chuyện này là Minh Tuyên, là hộ pháp phân điện này của bọn họ.

“Ma thú của các hạ đâu?” Điện chủ phân điện tò mò nhìn Vân Phong, giờ phút này ngoại trừ Khúc Lam Y bên ngoài cũng chỉ có Yêu Yêu đứng cạnh Vân Phong. Vân Phong cười lạnh: “Tất nhiên là bị thương rồi, đa tạ Minh Tuyên hộ pháp ban tặng.”

Điện chủ phân điện xấu hổ, không phải là ông ta không biết về Ngu Hưu, ma thú cường đại như vậy, Vân Phong có thể thoát được cũng là chuyện không dễ dàng. Huống hồ dáng vẻ của nàng chật vật như vậy, ma thú bị thương cũng là chuyện đương nhiên.

Vẻ mặt của điện chủ phân điện vô cùng căng thẳng: “Chuyện có phải như vậy hau không, tất nhiên ta sẽ tự đi kiểm tra. Nếu như chuyện không giống như ngươi nói, Hạo Nguyệt điện sẽ không bỏ qua!” Một ánh mắt sắc bén quét về phía Vân Phong, trên mặt Vân Phong đều là ý lạnh: “Một khi đã như vậy thì ta xin cáo từ. Về phần thù lao của nhiệm vụ, mấy ngày nữa ta sẽ tới nhận.” Vân Phong nói xong thì xoay người rời đi. Điện chủ phân điện híp mắt nhìn bóng lưng của Vân Phong, sau khi bóng dáng của nàng biến mất, đột nhiên điện chủ phân điện đứng lên: “Coi chừng nàng ta cho tốt, giám thị từng nhất cử nhất động một, trước khi ta về không được để nàng ta rời khỏi thành Phong Nguyệt!” Điện chủ phân điện nói xong thì bóng người đã chớp nhoáng, biến mất vào bên trong không gian.

Về tới khách điếm, Vân Phong cũng không trả phòng. Khi bọn họ vừa vào trong, Tiểu Hoả và Lam Dực đã xuất hiện từ trong nhẫn khế ước. Trong lòng hai người cũng có chút rung động, việc chủ nhân bị nổ tung đúng là không thể ngờ, Vân Phong miễn cưỡng nói vài cây, cả người lại mềm oặt mà ngã xuống. Khúc Lam Y vội vàng xem xét. lại là tinh thần lực tiêu hao quá độ. Lần này Vân Phong không chỉ dung hợp hai loại nguyên tố mà là ba loại. Hiện giờ dung hợp cả ba loại nguyên tố với Vân Phong mà nói thì đúng là tiêu hao quá độ, hơn nữa muốn Ngu Hưu hoàn toàn nổ tung, Vân Phong cũng không giữ lại gì nhiều. Có thể chống đỡ đến lúc này thì đã là cực hạn rồi.

Mấy ngày Vân Phong hôn mê, mọi người ai nấy đều không đi ra ngoài, đều làm bạn bên người Vân Phong. Nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của Vân Phong, Khúc Lam Y lại cười bất đắc dĩ. Quang nguyên tố chậm rãi chạy dọc theo thân thể Vân Phong tiến hành chữa trị.

“Dung hợp ba loại nguyên tố, có phải là nàng đã miễn cưỡng bản thân mình quá rồi không?” Khúc Lam Y nhẹ giọng hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào Vân Phong, nhìn sắc mặt nàng có chút tái nhợt, vô cùng đau lòng. Tinh thần lực bị tiêu hao sẽ tổn thương đến thân thể, nếu mỗi lần đều rơi vào trạng thái khô kiệt như vậy thì đúng là một loại tổn thương lớn.

Dù sao tinh thần lực tiêu hao quá nhanh đối với một ma pháp sư nào mà nói thì đúng là không thể chịu được.

Lúc Khúc Lam Y đang có chút ngẩn người thì đột nhiên ngọc bội truyền âm lại loé lên vài cái. Lấy nó ra, sau khi ngọc bội truyền âm loé lên vài cái nữa thì giọng nói đầy sốt ruột của Vân Thăng vang lên: “Khúc Lam Y! Muội muội của ta có chuyện gì rồi? Tại sao Phong nhi không trả lời ta?”

Dường như Vân Thăng đang dùng sức mà rống lên, mang theo rất nhiều sự lo lắng, chỉ hận không thể chui từ đầu ngọc bội này sang đầu ngọc bội kia. Khúc Lam Y đẩy ngọc bội ra hơi xa một chút, nhìn chằm chằm vào Vân Phong vẫn ngủ say trên giường, mở miệng trên giường: “Đánh thức người khác khi đang ngủ là một việc rất thất lễ. Cho dù huynh có là đại ca của Vân Phong cũng không được.”

Bỗng nhiên ngọc bội bên kia lại im lặng hẳn, tiếp theo lại là một tiếng hét điên loạn: “Khúc Lam Y ngươi cũng dám chạm vào muội muội bảo bối của ta sao!!!”

Tiểu Hoả và Lam Dực ở bên cạnh im lặng không lên tiếng,Die nd da nl e q uu ydo n hai người đều mang vẻ mặt ta không nghe thấy gì. Yêu Yêu ngồi bên giường Vân Phong, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Vân Phong mà không còn bất kì hành động nào khác. Nhục Cầu ngồi trên đầu Tiểu Hoả cũng nhàm chán mà ngáp một cái.

Khúc Lam Y nhếch môi: “Đại ca, ta đã chạm vào từ sớm rồi. Thật sự là đã chạm vào nàng rồi, hơn nữa chỗ nào cũng đã chạm qua.”

“Ngươi… Đáng giận! Sao Phong nhi có thể thích ngươi! Ta không cho phép, tuyệt đối không cho phép!” Phỏng chừng Vân Thăng ở bên kia đã muốn giơ chân lên rồi, nhưng lại không có cách nào. Ngọc bội truyền âm truyền đến giọng nói dịu dàng của Mộc Tiểu Cẩm, dường như đang muốn trấn an Vân Thăng không cần kích động quá mức như vậy.