Thiên tài cuồng phi - Trang 60

Chương 21: xé rách ngụy trang.

editor: aries mai.

Nữ tử kia nói lời thật khó nghe, sắc mặt Cung Vân Phi hơi đổi sau đó khôi phục vẻ bình thường, ánh trăng bao phủ gương mặt nàng ấy cũng không che giấu được dáng vẻ nhợt nhạt, nở nụ cười nhạt, nàng ấy nói: “Công chúa, điện hạ có hưu ta hay không cũng không tới phiên ngươi làm chủ, dù sao thì bây giờ ta vẫn là hoàng tẩu của ngươi, cũng chính là trưởng bối của ngươi, đây là thái độ ngươi nói chuyện với trưởng bối sao? Hơn nữa nếu ngươi thật sự có thể khiến điện hạ hưu ta, nói không chừng ta sẽ cảm tạ ngươi đấy.”

Sống ở đây nàng đã sớm đâu đến thấu tim, cùng hắn và bọn họ chàng chàng thiếp thiếp, cũng không bằng rời đi, nhưng người kia sẽ cho nàng đi sao? Cười khổ, Cung Vân Phi lắc đầu, nếu nàng xin Thiên Huyền gia gia nhất định sẽ giải quyết được chuyện này, nhưng Thiên Huyền gia gia đã giúp nàng một lần rồi, nàng không muốn gây thêm phiền toái cho ông…

“To gan!” khuôn mặt Hoàng Phủ Điệp trở nên lạnh lùng, hung dữ trừng mắt nhìn Cung Vân Phi: “Ngươi tính toán cũng hay thật, dám nói như vậy với bổn công chúa? Chẳng biết vì sao Thiên Huyền đại sư lại nhận ngươi là cháu gái, đoán chừng ngươi chắc sử dụng không ít thủ đoạn gì đó, sớm muộn gì cũng có một ngày Thiên Huyền đại sư sẽ nhìn thấy rõ bản tính độc ác của ngươi, may mắn là hoàng huynh của bổn công chúa sớm đã nhìn rõ, lúc trước sao huynh ấy lại không đánh chết ngươi nhỉ? Loại người như ngươi chỉ biết chia rẽ ân ái vợ chồng người khác, nếu không phải tại ngươi Hân Nguyệt tỷ tỷ sao có thể làm trắc phi?”

Nghe thấy lời Hoàng Phủ Điệp nói, trong lòng Lâm Hân Nguyệt cười lạnh một tiếng, nữ nhân này đơn thuần lại rất dễ lừa, ả nói cái gì cũng tin là sự thật, ả ở trước mặt nàng ta nói mấy câu mà nàng ta lại dám tới đây chặn đường Cung Vân Phi, đến lúc Thiên Huyền đại sư biết chuyện, ả có thể đưa chuyện này đổ lên đầu nữ nhân ngu ngốc này rồi.

“Ta nói đêm hôm khuya khoắt thế này lại có chuyện gì nhao nhao thế nhỉ? Thì ra là một con cái cái đang động dục nên sủa bậy, khó trách, khó trách…”

Âm thanh trào phúng truyền từ phía sau lưng Cung Vân Phi, nghe thấy lời đó, sắc mặt Hoàng Phủ Điệp đại biến, cắn chặt răng, nổi giận nói: “Người nào dám mắng bổn công chúa? Mau lăn ra đây!”

Dưới ánh trăng màu bạc, một bộ xiêm y trắng như tuyết nhẹ nhàng đi trong bầu trời đêm, bóng dáng thiếu nữ dưới ánh trăng dần dần kéo dài, dung mạo tuyệt sắc khuynh thành, dù là Hoàng Phủ Điệp hay Lâm Hân Nguyệt đều là nữ tử cũng thất thần trong phút chốc, bọn hắn chưa từng nhìn thấy nữ tử nào đẹp như vậy, đoán chừng xưng là thiên hạ đệ nhất mỹ nữ cũng không đủ để hình dung.

Khôi phục lại tâm trạng, Hoàng Phủ Điệp cắn cắn môi, tràn đầy ganh ghét nó: “Ngươi là ai? Ai cho ngươi lá gan lớn như vậy, nhìn thấy bổn công chúa mà không quỳ?”

Lông mày nhướng lên, Dạ Nhược Ly chậm rãi bước tới, nâng chân thon dài, hung hăng đạp một cái, “Phanh” một tiếng, Hoàng Phủ Điệp liền quỳ xuống đất, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn hiện tia khuất nhục (áp bức và lăng nhục) , nắm chặt nắm đấm, hận ý tản ra nồng đượm.

“Công chúa, công chúa, muội không sao chứ?” Lâm Hân Nguyệt vội vàng nâng Hoàng Phủ Điệp dậy, dung nhan trang nhã xinh đẹp có chút lo lắng, bất quá trong ánh mắt cũng không có sự khẩn trương, đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía Dạ Nhược Ly, có tia khác thường nói: “Ngươi là…người của Huyền lực gia tộc?”

Ả không ngu ngốc giống Hoàng Phủ Điệp, không hiểu tình hình lại đi ức hiếp người khác, ả cũng biết tối nay trong cung mở tiệc chiêu đãi người trong Huyền giả gia tộc, thiếu nữ này thoạt nhìn không tầm thường, ai có thể biết được nàng có phải người của thế lực cường đại hay không chứ?

Quét mắt nhìn Lâm Hân Nguyệt, thần sắc Dạ Nhược Ly lạnh lùng: “Không phải.”

Nghe vậy Lâm Hân Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, đã không phải là người của Huyền lực gia tộc thì không sao rồi, chính là nàng chết đi cũng không biết ai là thủ phạm.”

“Ngươi là tiểu thư của nhà nào? Sao bản phi chưa từng thấy ngươi?” Lâm Hân Nguyệt ngẩng cao đầu, cung trang vàng nhạt càng làm ả phát huy được ưu thế ưu nhã cao quý, trên đầu có cài một cây trâm phối hợp với cung trang ngược lại không hề lộ vẻ tục tằng, cách trang điểm cũng khác với nữ tử bình thường chỉ phủ một lớp phấn mỏng, khó trách Hoàng Phủ Quân lại sủng ái ả như vậy.

Dạ Nhược Ly không trả lời câu hỏi của ả, hai tay Lâm Hân Nguyệt không khỏi nắm chặt lại, thần sắc không thay đổi nói: “Không biết phụ thân ngươi có dạy ngươi lễ nghi hay không, thái độ của ngươi như vậy là bất kính đấy, nếu điện hạ biết ngươi cho rằng ngươi có thể thoát được sao?”

Chậm rãi bước đến, Dạ Nhược Ly cười trào phúng, nàng cũng không muốn nói nhảm với Lâm Hân Nguyệt, trực tiếp đá ả một phát, ả ta bay xuống hồ nước cạnh đó. Thời tiết mùa này lạnh thấu xương, nước hồ đã sớm đóng băng, nhưng Lâm Hân Nguyệt ngã xuống cũng đủ chịu đựng cái lạnh này.

“Lần này chỉ là cảnh cáo, nếu còn lần sau ta sẽ cho ngươi hối hận khi đã sống trên đời này, Cung Vân Phi, theo ta.” Dứt lời, Dạ Nhược Ly thu hồi tầm mắt, nắm lấy bàn tay Cung Vân phi đang ngây ngốc đứng đó đi về phía cung điện.

Cung Vân Phi sững sờ để Dạ Nhược Ly kéo về phía trước, đến lúc này nàng cũng không biết người thiếu nữ này là ai? Vì sao lại giúp nàng?

“Vị cô nương này…” Bỗng nhiên Cung Vân Phi dừng lại, không chịu đi nữa, đôi mắt thanh tịnh như nước có tia nghi hoặc: “Chúng ta quen biết nhau sao? Ngươi muốn đưa ta đi đâu? Ta rất cảm tạ ngươi đã giúp ta nhưng…”

“Cung Vân Phi, xa cách tám năm, ngươi đã quên ta rồi sao?”

Phiêu diêu quay người lại, áo trắng như tuyết cùng hài hòa với nền tuyết trắng trong đêm, Dạ Nhược Ly nhìn Cung Vân Phi nói: “Tám năm trước, ta đã rất cảm kích khi ngươi tới Vân gia thăm ta, lúc ấy không thể nói với ngươi được một câu thật đáng tiếc, không nghĩ tám năm sau chúng ta lại có thể gặp lại nhau ở Thiên Vũ quốc.”

Lời nói của thiếu nữ vang vảng thật lâu bên tai Cung Vân Phi, nàng vẫn đang ngây ngốc cả người, sau đó thăm dò thử một câu: “Ngươi là Vân Vãn Ca?”

Dạ Nhược Ly nhẹ gật đầu, Cung Vân Phi đột nhiên nhào về phía Dạ Nhược Ly giống như hài tử khóc thật to, giống như đem mấy năm uất ức này xả ra cho bằng hết.

Dạ Nhược Ly cũng biết nổi khổ tâm trong lòng Cung Vân Phi nên để tùy nàng ấy khóc lóc, vỗ nhẹ lưng nàng ấy, lời nói nhẹ nhàng: “Cung Vân Phi, không phải nữ tử nào cũng phụ thuộc vào nam nhân, từ xưa đến nay nữ trung hào kiệt không hề thiếu, những gì mình muốn đều phải dựa vào sức của bản thân, thái tử kia thật sự quá vô dụng, ngươi hãy bỏ đi, loại nam nhân này không đáng để ngươi rơi nước mắt.”

Cung Vân Phi lau lệ rơi, nhẹ nhàng gật đầu một cái, dung nhan trắng bệch có ý cười. Bởi gặp Dạ Nhược Ly mới khiến tâm trạng của Cung Vân Phi thay đổi, thế nên về sau nàng ấy sẽ vứt bỏ nội tâm u ám bắt đầu sự nghiệp của bản thân…

Trong đại điện, thấy Dạ Nhược Ly kéo Cung Vân Phi vào, tất cả đều yên lặng, ánh mắt đồng loạt nhìn chằm chằm vào hai nàng, ai cũng thắc mắc vị thiếu nữ thiên tài trên võ đài này với thái tử phi Thiên Vũ quốc có quan hệ gì?

Con mắt màu đen lưu chuyển, khuôn mặt Hoàng Phủ Sài càng thêm vui vẻ, hắn cười sang sảng hai tiếng, từ long ỷ (ghế rồng) đứng dậy, nói: “Vân Phi thì ra có quen biết với Dạ cô nương, đúng rồi Quân nhi lần trước Lâm Hân Nguyệt khi dễ Vân phi, loại nữ nhân như vậy không xứng với vị trí trắc phi thái tử, làm thiếp vẫn hơn!”

Ngữ khí quyết đoán, căn bản không cho Hoàng Phủ Quân phản đối.

Khóe miệng chợt thấy đắng ngắc, Hoàng Phủ Quân bất đắc dĩ gật đầu sau đó tầm mắt hắn nhìn về phía Cung Vân Phi không nói rõ được cảm xúc, nhưng khi thấy ánh mắt của hắn, Cung Vân Phi nắm chặt tay Dạ Nhược Ly, ánh mắt đạm mạc, tựa như trong mắt nàng, hắn không hề tồn tại.

Thời khắc này Hoàng Phủ Quân đột nhiên có cảm giác nữ tử này muốn rời xa hắn vĩnh viễn. Trước đây Cung Vân Phi không có chỗ dựa, cho dù hắn có tổn thương nàng đến đâu nàng cũng chỉ có thể nhịn, nhưng bây giờ nàng đã có người để dựa vào, không chỉ Thiên Huyền đại sư mà còn có Dạ Nhược Ly. Chẳng biết tại sao nội tâm hắn co rút đau đớn trong nháy mắt…

Người trong điện đều biết đến Cung Vô y và Dạ Nhược Ly, đáng tiếc không khí bên cạnh hai người quá cường đại khiến cho đám quyền quý hoàng tộc Thiên Vũ quốc không dám lại gần, chỉ có thể bám theo đám người của Tứ đại huyền lực gia tộc nói chuyện phiếm, về phần gia tộc Bắc Ảnh và tương trợ, trừ huynh muội Hỏa Vũ Sa thì không có ai ở đây.

Cung Vân Phi nghi hoặc nhìn Dạ Nhược Ly, trừng mắt nhìn, nàng cũng cảm nhận được ánh mắt Hoàng Phủ Sài nhìn Vân Vãn Ca rất đặc biệt, hơn nữa nàng ấy không phải tên Vân Vãn Ca sao? Hoàng thượng sao lại gọi nàng ấy là Dạ cô nương?”

“Sau khi rời khỏi Vân gia, ta đã đổi tên thành Dạ Nhược Ly rồi.” nhún vai, Dạ Nhược Ly cười nói.

Vừa dứt lời một bộ hồng sắc áo đỏ bay tới bên cạnh, Cung Vân Phi kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn thấy Cung Vô Y, thân thể không khỏi run lên, vội vàng cúi thấp đầu, sợ hãi nói: “Tứ…Tứ hoàng huynh, thì ra huynh cũng ở đây.”

Trong các vị hoàng huynh, người mà Cung Vân Phi sợ nhất không nghi ngờ gì đó chính là Cung Vô Y tâm ngoan thủ lạt (thủ đoạn độc ác), nhất là khi hắn đối xử với nữ tử đúng là làm người ta vô cùng căm phẫn.

Cung Vô Y liếc nhìn nàng một cái, chỉ gật đầu, ánh mắt liền phóng đến phía bên trái không có người ngồi bên cạnh Dạ Nhược Ly đang định đi tới thì một bóng dáng áo đen đã lao tới an vị trước, không đạt được ý nguyện, khuôn mặt tuấn mỹ tối sầm, nắm chặt tay nhìn thằng người ngồi phía trước.

Chu Tước không hề sợ hãi liếc nhìn hắn, vị trí bên cạnh chủ nhân là lão tử, ai cũng không cho đoạt.

“Tứ hoàng huynh, huynh ngồi ở đây đi.” Cung Vân Phi lau mồ hôi lạnh trên trán, nhường chỗ ngồi của mình cho Cung Vô Y, Cung Vô Y cũng không có chút khí phách ngồi thẳng xuống, mắt phượng mê người đến nháy mắt cũng không có nhìn chăm chú vào Dạ Nhược Ly, môi đỏ nở nụ cười yêu nghiệt.

“Tiểu Dạ…”

“Trắc phi thái tử đến, Lục công chúa đến…”

Lời còn chưa nói xong đã bị một âm thanh eo éo chen ngang, Cung Vô Y khẽ nhíu mày, khuôn mặt tuấn mỹ không chút kiên nhẫn, ánh mắt âm trầm nhìn về phía ngoài điện, sắc mặt của hắn cho biết hiện giờ hắn đang cực kì bất mãn, lại không để ý đến Hoàng Phủ Sài đang chảy mồ hôi lạnh ròng ròng.

Thái giám vừa nói xong, một bộ cung trang vàng nhạt Lâm Hân Nguyệt xinh đẹp và Hoàng Phủ Điệp đáng yêu sánh vai nhau bước vào.

Vừa mới bước vào cung điện, ánh mắt Hoàng Phủ Điệp đã rơi trên người Dạ Nhược Ly, nàng ta không ngừng nghiến răng, hận ý cũng nảy sinh: “Đám dân thường chết tiệt còn dám ở đây? Phụ hoàng, tại sao lại để loại người này đến tham gia yến hội? Phụ hoàng hãy đánh nàng ta một trăm trượng, sau đó đuổi ra hoàng cung.”

Cung điện đang huyên náo nghe thấy lời của Hoàng Phủ Điệp trở nên yên tĩnh lạ thường, mọi người há hốc miệng, ánh mắt đồng loạt nhìn nàng ta.

“BA~”

Tiếng bạt tai vang lên thanh thúy trong không gian yên tĩnh, Hoàng Phủ Điệp ngạc nhiên ngẩng đầu, lông mi run nhẹ, không dám tin phụ hoàng trước nay luôn sủng ái nàng ta lại đánh nàng ta như vậy, âm thanh nghẹn ngào: “Phụ hoàng, con đã làm sai chuyện gì mà người lại đánh con?”

“Làm càn!” Hoảng Phủ Sài lắc lắc tay áo, khuôn mặt anh tuấn lộ vẻ tàn khốc: “Lập tức xin lỗi Dạ cô nương.”

“Cái gì?” Thân thể mềm mại run lên, Hoàng Phủ Điệp cắn chặt bờ môi đỏ mọng, trừng mắt đầy oán hận nhìn Dạ Nhược Ly: “Phụ hoàng muốn con xin lỗi nữ nhân này? Vì cái gì? Rõ ràng là nàng…Con biết rồi, nhất định là phụ hoàng đã bị sắc đẹp này mê hoặc, nàng căn bản không đáng, chẳng lẽ trong lòng phụ hoàng nàng quan trọng hơn hoàng nhi sao?”