Thiên tài cuồng phi - Trang 5

Chương 5: Người Thương gia tới.

Edit: aries mai

Beta: Preiya

“Ơ, đây không phải là Gia Nhi sao? Ngươi vẫn chưa chết à? Bị đại tiểu thư đánh như thế, chúng ta đều nghĩ ngươi sắp chết, đang định đưa tiễn ngươi một đoạn đường đây.” Giọng nói đầy trào phúng truyền vào cửa phòng, sau đó một người kiêu ngạo bước vào: “Nếu như ngươi theo hầu đại tiểu thư, chúng ta đã có thể cùng nhau hưởng vinh hoa phú quý, ngươi cần gì phải quật cường như thế?”

Nghe những lời như thế, Dạ Nhược Ly khẽ nhíu mày, đi về phía cửa nghe thấy giọng nói tức giận của Gia Nhi: “Các ngươi đều là loại vong ân phụ nghĩa, các ngươi quên rằng phu nhân đối xử với các ngươi thế nào rồi sao? Nhất là ngươi Thanh Linh, nếu không phải lúc trước phu nhân cứu ngươi từ tay đại tiểu thư thì có lẽ ngươi đã bị đánh chết rồi, bây giờ phu nhân gặp khó khăn các ngươi lại đi theo làm cẩu cho đại tiểu thư, các ngươi không sợ phụ lòng phu nhân sao?”

“Làm càn!” Sắc mặt Thanh Linh lạnh lẽo, híp híp mắt, hừ lạnh một tiếng: “Tiện nhân, ngươi vừa nói ai là cẩu hae? Hôm nay ta thay mặt đại tiểu thư sẽ giáo huấn ngươi thật tốt.”

Dứt lời, bàn tay giơ lên, đánh về phía Gia Nhi, trong chớp mắt có một bàn tay nắm lấy tay Thanh Linh, sau đó bàn tay bé nhỏ rơi vào má Thanh Linh phát ra một tiếng thanh thúy.

“Ba!”

Dạ Nhược Ly sẵng giọng, gạt tay Thanh Linh: “Người của ta, không đến phiên ngươi giáo huấn!”

Nhất thời, tất cả mọi người dùng ánh mắt lạ lẫm nhìn Dạ Nhược Ly, đó là Nhị tiểu thư yếu đuối sao? Vì sao nàng lại thay đổi hoàn toàn như thế?

“Ngươi…” Thanh Linh bụm lấy gương mặt đỏ bừng, cắn chặt răng, không cam lòng gào thét: “Ngươi còn tưởng ngươi là Nhị tiểu thư của phủ tướng quân sao? Thừa tướng đã chết, hoàng hậu và thái tử đã bị phế, bây giờ ngươi cái gì cũng không phải, ngươi dám đánh người của đại tiểu thư sao?”

Đôi mắt sắc lạnh đảo qua Thanh Linh, Dạ Nhược Ly giơ chân, đạp vào bụng Thanh Linh một cái thật mạnh.

“Phanh!”

Ngay lập tức Thanh Linh bay ra phía ngoài, nằm trên mặt đất ôm bụng lăn qua lăn lại, mồ hôi lạnh ứa đầy trán, đôi mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào Dạ Nhược Ly. Những người còn lại sợ choáng váng, đứng ngây người nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kia.

“Có bản lĩnh thì ngươi mời Vân Tâm Vũ và Vân Lan tới tìm ta.” Dạ Nhược Ly cười lạnh một tiếng, y phục tung bay trong gió, toàn thân phát ra một cỗ khí thế cường hãn, nghiêm nghị quát: “Bây giờ lập tức cút hết cho ta!”

Nói xong, mọi người chạy như bay, giống như phía sau có quỷ đuổi theo, Thanh Linh nâng bước đi, con ngươi mang theo tia hung ác đảo qua Dạ Nhược Ly, đôi tay trắng như phấn nắm chặt mang theo tức giận rời khỏi, trong lòng thầm nghĩ nỗi nhục ngày hôm nay ả nhất định phải đòi lại.

“Tiểu thư…” Sau khi mọi người đi khỏi, Gia Nhi nhìn Dạ Nhược Ly, cảm thấy động tác của tiểu thư quá khốc liệt, nàng sùng bái tiểu thư nhà nàng mất rồi.

“Gia Nhi, ngươi đã thay ta canh chừng một đêm rồi, nên về nghỉ ngơi đi!”

“Vâng, tiểu thư.” Gia Nhi chớp mắt, trong lòng lộ vẻ nghi hoặc: “Thật kì lạ, đan dược ngày hôm qua tiểu thư cho khiến trong thân thể cảm thấy vô cùng dồi dào sức lực, rõ ràng là cả đêm không ngủ nhưng lại không thấy mệt mỏi…”

Đọc FULL truyện tại đây

Dạ Nhược Ly cười nhạt không trả lời, nàng biết rõ nàng đã lộ tài năng, chỉ là Dạ Nhược Ly không thể để bản thân chịu ủy khuất, nếu cho nàng cơ hội lần nữa, nàng cũng sẽ làm như thế. Nàng cũng không thể chính thức trở thành Vân Vãn Ca, dù lúc trước Vân Vãn Ca có tính cách thế nào thì nàng – Dạ Nhược Ly cũng chỉ là Dạ Nhược Ly mà thôi, nàng cũng không thể vì sợ người khác có nghi ngờ mà thay đổi tính cách của mình.

Dạ Nhược Ly nhìn trời xanh thở dài, cũng đến lúc nghĩ cách rời khỏi phủ tướng quân rồi…

Đại sảnh.

Vân Lan bưng chén trà trên bàn lên, nhẹ nhàng thổi tan khí nóng bốc lên, uống một ngụm, chậm rãi để lại chỗ cũ, ngẩng đầu lên, trên môi nở nụ cười: “Không biết gia chủ các ngươi đem theo bao nhiêu bạc?”

Nam tử trung niên vuốt vuốt chiếc nhẫn trên tay, bờ môi nở nụ cười yếu ớt: “Ngân phiếu ta đã mang tới, hôm nay sẽ trao đổi nhưng gia chủ nói lần này mua bán không chỉ tôn phu nhân mà còn cả Vân Vãn Ca phấn điêu mài ngọc vô cùng đáng yêu, lớn lên nhất định sẽ trở thành mỹ nhân khuynh thành, cho nên…”

Trong vạt áo móc ra một đống ngân phiếu đặt lên bàn, câu sau của hắn Vân Lan hiểu rõ.

“Chỉ cần ngươi giao tôn phu nhân và tiểu thư cho chúng ta, Thương gia sẽ giúp ngươi trong chuyện đấu giá viên đan dược của gia tộc Nam Cung.”

Nhìn thấy vẻ do dự của Vân Lan, nam tử trung niên thêm động lực để hắn quyết định, vì đang phân vân nên Vân Lan không hề nhìn thấy sự khinh thường và lãnh ý của đối phương.

“Được, thành giao!” Vỗ bàn một cái, Vân Lan đi về phía nam tử trung niên, xòe bàn tay ra, cười lớn tiếng: “Ha ha, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ!”

“Hợp tác vui vẻ!” Nam tử trung niên cầm lấy tay hắn ta, trong ánh mắt lộ vẻ thâm thúy rét lạnh, đáng tiếc Vân Lan đang hưng phấn nên không hề để ý đến sự khác thường này: “Bây giờ nên đưa ta đi gặp tôn phu nhân rồi chứ? Gia chủ ta đang chờ phu nhân về, ta muốn nhìn một chút đệ nhất mỹ nhân có hình dáng như thế nào.”

Vân Lan thu hồi vẻ vui mừng, làm động tác mời, dẫn nam tử trung niên bước về phía hậu viện. Hậu viện là nơi ở của phu nhân, nhìn thấy nam tử không rõ thân phận ở đây ai cũng hết sức ngạc nhiên.

Lúc này, ở Tây Sương phòng có một nữ tử ngồi bên cửa sổ nhìn trời xanh. Chỉ thấy làn da nữ tử trắng nõn nà, lông mày lá liễu, mặc áo tơ màu trắng, trên chiếc cổ trắng noãn có đeo một miếng ngọc bội, ánh nắng ban mai lọt vào, nàng ngồi đó như tiên tử giáng trần, chỉ là đôi lông mày lộ vẻ ưu thương, làm lòng người thương tiếc không thôi.

Vân Lan đẩy cửa bước vào, nhìn thoáng qua mỹ nữ tuyệt sắc, vẻ lãnh khốc xoẹt qua tia hoảng hốt. Nữ nhân này không hổ danh là đệ nhất mỹ nhân, chỉ là ngoại trừ đêm hôm đó hắn ta không thể chạm vào người nàng, không phải là hắn ta không muốn, mỹ nhân như thế ai có thể khống chế được dục vọng? Căn bản là Lam Hinh không cho hắn ta đụng vào.

Nếu Lam Hinh không phải là nữ nhi của Lam thừa tướng, hắn ta sẽ không bán nữ tử tuyệt sắc này, đáng tiếc chỉ cần nhìn thấy nàng hắn ta sẽ nhớ tới đêm đó mưu kế hắn ta đã thực hiện thế nào để có được vị trí hiện tại, sự tồn tại của nàng lại mang đến sự sỉ nhục cho hắn ta, nên từ nay về sau Lam Hinh phải biến mất.