Thiên tài cuồng phi - Trang 174

Chương 52: Lỗ Lạc khiếp sợ

Edit: Preiya

“Hả?”

Lỗ Lạc không khỏi sửng sốt một chút, nghe ý tứ lời này của nàng, luyện chế đan dược tăng lên Linh Hồn Lực rất là đơn giản? Hơn nữa nàng lại vẫn đang chỉ bảo cho mình? Này… Điều này sao có thể?

“Luyện chế loại đan dược này không quá khó, cái di chứng ngươi vừa mới nói kia, chắc hẳn ngươi dùng mấy dược liệu theo thứ tự là Hắc Hồn Thảo, Bồ Đề Diệp, Bạo Linh Quả, Thánh Huyết Tinh, Hắc Hồn Thảo là một trong những dược liệu chủ yếu luyện chế Hồn Linh Đan, nhưng lại bởi vì hàm chứa huyền lực hệ Hắc Ám cường đại, mới cần phải dùng Bồ Đề Diệp và Thánh Huyết Tinh để trung hòa, tuy nhiên, chỉ là những thứ này còn chưa đủ, luyện chế Hồn Linh Đan cần lực lượng vô cùng cuồng bạo, nhưng Bạo Linh Quả lại chỉ thích hợp cho huyền thú sử dụng, nếu nhân loại dùng Bạo Linh Quả thì thực lực sẽ trì trệ không tiến, đây cũng chính là vấn đề của ngươi.”

Thân thể thương lão đột nhiên run lên, trên cái mặt già nua của Lỗ Lạc thoáng qua một tia khiếp sợ.

Nha đầu này phân tích không sai, hơn nữa cũng rất rõ ràng dược liệu mà lão sử dụng, mà Lỗ Lạc lại rất là tự tin, mình cũng không tiết lộ ra đan phương, vậy cũng chính là nói… Nàng thật sự có thực lực này?

Chủ yếu hơn chính là lão chưa từng đặt tên cho đan phương này, sao nàng sẽ gọi là Hồn Linh Đan?

“Như vậy nên giải quyết như thế nào?”

Ngay cả Lỗ Lạc đều chưa từng phát hiện, trong giọng nói của mình lộ ra một tia cung kính.

“Rất đơn giản, ngươi không cần phải sử dụng Bạo Linh Quả nữa.”

“Không sử dụng Bạo Linh Quả nữa?” Khẽ nhíu mày, Lỗ Lạc không hiểu hỏi, “Trong tất cả dược liệu, chỉ có Bạo Linh Quả là lực lượng cường hãn nhất, sử dụng những dược liệu khác thì không thể đạt tới hiện quả Linh Hồn Lực tăng lên.”

Cuời nhàn nhạt một tiếng, ánh mắt Dạ Nhược Ly nhìn thẳng về phía trước: “Nếu một không đủ, vậy hai thì sao? Theo ta được biết, Cuồng Tâm Quả và Hùng Gai Thảo kết hợp với nhau thì sinh ra lực cuồng bạo không kém Bạo Linh Quả, hơn nữa không có di chứng như Bạo Linh Quả.”

Nghe vậy, Lỗ Lạc hoàn toàn ngơ ngác, dùng hai dược liệu tới thay thế một dược liệu, làm sao lão lại không nghĩ tới loại phương pháp này chứ?

“Ha ha, Nhược Ly nha đầu, tuổi ngươi còn trẻ liền có tài nghệ như thế, không biết sư phụ ngươi là ai?” Lỗ Lạc cười híp mắt nhìn Dạ Nhược Ly, xoa xoa bàn tay, vẻ mặt mong đợi hỏi.

Lão cũng muốn biết là lão biến thái nào, có thể dạy ra một tiểu biến thái này.

“Cái này…” Dạ Nhược Ly khẽ nhíu mày, giọng nói hơi do dự.

Sư phụ của nàng coi như có hai người, một hẳn là người sáng lập Thanh Minh Phủ, một chính là Phong Thần, nếu không phải là vị Luyện Dược Sư Thần Phẩm đỉnh phong Phong Thần, đã từng Thần Tôn cường giả, ban đầu nàng muốn nhập môn Thần Phẩm còn cần tốn chút hơi sức, hơn nữa trên con đường tu luyện, có Phong Thần chỉ điểm cũng ít đi rất nhiều đường vòng.

Nhưng nàng cũng không phải là vô cùng hiểu rõ Lỗ Lạc, cũng không biết có chút quan hệ nào với cừu địch của Phong Thần không, đương nhiên sẽ không để lộ ra sự tồn tại của sư phụ.

Ánh mắt chợt lóe lên, Dạ Nhược Ly trầm mặc trong chốc lát, mới nói: “Sư phụ ta thích lánh đời, đã nhiều năm không xuống núi, cho dù nói ra tên của người ngươi cũng sẽ không biết.”

Lỗ Lạc cũng chưa từng hoài nghi lời nói của Dạ Nhược Ly, chỉ vì lão hiểu được có một vài cường giả thích sống một mình ở trong rừng rậm, nói như vậy, thực lực của cường giả như thế cũng cực kỳ cường hãn, cũng không là người đời có thể biết đến, mà theo lời Mạc Nhiên nói, nữ tử này cũng mới nổi danh mấy năm gần đây, nói như thế còn nghe được.

Bất tri bất giác, hai người đi tới bên ngoài biệt viện.

Thiếu niên rướn cổ lên hết nhìn đông tới nhìn tây, trong tròng mắt trong suốt tinh khiết ẩn hàm một chút lo lắng, trong khoảnh khắc khi thấy Dạ Nhược Ly xuất hiện, trên khuôn mặt tuấn mỹ lập tức nhuộm lên mừng rỡ, sau đó tầm mắt của hắn rơi vào trên người Lỗ Lạc ở bên cạnh.

“Sư tổ, sao người tới đây?”

Sư tổ? Dạ Nhược Ly hơi sững sờ, Lỗ Lạc lại là sư tổ của Mạc Tịch Dương? Đây cũng là nằm ngoài dự đoán của nàng rồi.

“Ha ha, Tịch Dương, gia gia con nói cho ta biết con đã đến nơi này rồi, để ta đừng phóng túng con, cho nên đối với trận tranh tài của con thì ta sẽ phán xét dựa theo thực lực chân thật của con, đây cũng là lịch luyện gia gia con đưa cho con.”

Lỗ Lạc vuốt vuốt chòm râu dài, ánh mắt chậm rãi quét qua, dừng lại trên tòa biệt viện sau lưng Mạc Tịch Dương.

“Đây chính là chỗ ở Thiên Đấu Quốc an bài cho các ngươi sao?” Lỗ Lạc khẽ nhíu mày, vẻ mặt lập tức trầm xuống.

Mạc Tịch Dương liền coi như xong, dù thế nào đi nữa hắn là ra ngoài lịch luyện, hoàn cảnh có chút gian khổ cũng dễ dàng tôi luyện tâm trí, nhưng Dạ Nhược Ly thì khác, nàng chẳng những có tài nghệ luyện đan thâm hậu, sau lưng còn có một vị Luyện Đan Sư thần bí cường đại.

Thân là Luyện Đan Sư với thân phận tôn quý như thế, làm sao có thể ở tại loại địa phương này?

“Hừ, rốt cuộc là ai chưởng quản nơi này hả? Tại sao có thể dùng loại địa phương này cho khách nhân ở?”

Không biết có phải là do vận khí của người nào đó quá kém, Lỗ Lạc vừa dứt lời, ông ta hướng lỗ mũi lên trời thong thả đi đến, trên khuôn mặt già nua tràn đầy cao ngạo, một bộ dáng trong mắt không coi ai ra gì.

Đi tới trước mặt đám người Dạ Nhược Ly, trong lỗ mũi phát ra một tiếng hừ lạnh, khẽ hất cái cằm lên, kiêu ngạo nói: “Vừa rồi ta quên nói cho các ngươi biết một chuyện, ở trong Thiên Đấu Quốc có rất nhiều quyền quý và những thiên tài quốc gia khác, cho nên khuyên các ngươi một câu, thành thật ở tại nơi này một chút, tránh cho đắc tội với người không nên, lúc đó ngay cả chết thế nào cũng không biết!”

Đáng tiếc Trương tổng quản này nhắc nhở đã chậm, bởi vì mới vừa rồi Dạ Nhược Ly liền xảy ra tranh chấp với người của Tử Lăng Quốc, hơn nữa còn là lấy thắng lợi chấm dứt, nếu ông ta nhìn thấy màn này, đương nhiên là không dám nói chuyện cao ngạo như thế với Dạ Nhược Ly.

“Ngươi chính là người phụ trách Lạc Nguyệt Quốc lần này sao?”

Một tiếng nói lạnh nhạt uy nghiêm truyền vào trong tai, Trương tổng quản híp mắt lại, lúc này tầm mắt mới chuyển sang Lỗ Lạc ở một bên.

Với thân phận của Lỗ Lạc, cũng chỉ có Hoàng đế Thiên Đấu Quốc và những người có nhiều phân lượng ở Thiên Đấu Quốc mới có thể gặp mặt lão, tiểu nhân vật như Trương tổng quản lại có tư cách gì nhìn thấy cường giả như thế?

Hiện giờ thấy một lão đầu tử dám dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với mình, lúc này cơn giận bốc lên, lạnh giọng nói: “Không sai, bản tổng quản chính là người phụ trách Lạc Nguyệt Quốc lần này, cái này có liên quan gì tới ngươi? Thật là chẳng hiểu ra sao cả.”

“Tốt, rất tốt!” Lỗ Lạc giận quá hóa cười, trong mắt lại lóe ra hai ngọn lửa giận, “Ngươi lập tức đi thông báo cho Thường Thắng Tướng quân, nói hắn tới đây gặp ta.”

Các quốc gia đi tới Thiên Đấu Quốc đều có người phụ trách riêng, thế nhưng người tổng phụ trách là Thường Thắng Tướng quân nắm trong tay trăm vạn binh, cũng là người tâm phúc bên cạnh bệ hạ Thiên Đấu Quốc.

Cho nên, Lỗ Lạc mới có thể để cho Thường Thắng Tướng quân tới đây gặp mình.

Hừ lạnh một tiếng, Trương tổng quản khinh thường quan sát Lỗ Lạc, châm biếm trong mắt càng sâu, “Ngươi cho rằng ngươi là ai? Thường Thắng Tướng quân chúng ta há là nói gặp liền gặp được? Chỉ bằng ngươi còn chưa có tư cách gặp ngài ấy.”

Sắc mặt trầm xuống, Lỗ Lạc không nhiều lời nữa, trực tiếp giơ tay lên liền vỗ về phía Trương tổng quản.

“Ầm!”

Trương tổng quản còn chưa phản ứng lại kịp, liền bị một chưởng này đánh bay ra ngoài, hung hăng đụng vào trên một thân cây, lực xung kích cường đại khiến cho cây đại thụ kia ầm ầm sụp đổ.

Che lại cái mặt già nua đau đớn, Trương tổng quản nhếch nhác bò dậy, hung tợn nhìn chằm

loading