Thiên tài cuồng phi - Trang 171

Chương 49: Tứ Quốc tụ hội

Edit: Preiya

“Ha ha, Y lão đầu, nói đi, rốt cuộc là lần này ngươi tới Thiên Lạc vương phủ ta là có chuyện gì, có phải bên Lạc Nguyệt Quốc xảy ra vấn đề gì không?”

Bên trong đại sảnh, Trịnh Thiên Nhiên thưởng thức uống ngụm trà, sau đó đặt ly trà xuống, tựa như không chút để ý quét về phía Y Ân Lạc, khẽ cười nói.

Y Ân Lạc vuốt vuốt chòm râu bạc, khóe miệng câu lên nụ cười thích ý: “Cuộc sống trong vương phủ thật không tệ, thoải mái nhàn nhã, chắc hẳn ngươi sống ở chỗ này rất tốt, cũng đều gọi đây là vương phủ các ngươi rồi, mà bệ hạ cho ngươi một quãng thời gian nghỉ ngơi, ngươi thì ở lại chính là năm năm, cũng nên trở về rồi chứ?”

Khóe miệng khẽ co giật, Trịnh Thiên Nhiên khinh bỉ liếc nhìn Y Ân Lạc, giọng nói rất là khinh thường: “Lão gia hỏa ngươi, đừng cho rằng ta không biết ngươi đang nói sang chuyện khác, hơn nữa ta ở nơi này rất tốt, không cần thiết phải trở về.”

Dù thế nào đi nữa mỗi tháng lão đều cung cấp đầy đủ đan dược cho Hoàng tộc, vì vậy mặc kệ ở nơi nào cũng không sao cả.

Khẽ mỉm cười, Y Ân Lạc chuyển mắt nhìn về ngoài đại sảnh, ngay tại lúc này, trong lúc lơ đãng bóng dáng của Dạ Nhược Ly đâm vào trong con ngươi của lão, thấy vậy, Y Ân Lạc vội vàng đứng lên, sải bước đi ra ngoài cửa.

“Ha ha, Nhược Ly Đại sư, từ biệt mấy năm, đã lâu không gặp.”

“Lúc nãy đã có người bẩm báo nói có người Y gia đến đây, chưa từng nghĩ là Y tiền bối tự mình đến, trong khoảng thời gian này ta có việc phải rời khỏi Thiên Lạc vương phủ, để cho ngươi chờ lâu.”

Dạ Nhược Ly bước nhanh vào nội đường, tùy ý khách sáo đôi câu liền ngồi xuống, mỉm cười chờ đợi Y Ân Lạc mở miệng.

“Ha ha, Nhược Ly Đại sư, thực không dám giấu diếm, lần này ta tới đây là có chuyện muốn nhờ,” chắp tay ôm quyền, trên mặt Y Ân Lạc mang theo nụ cười mỉm, đối mặt với Dạ Nhược Ly, lão không dám bày ra dáng vẻ cường giả chút nào.

Phải biết vị này chẳng những là một Thần Phẩm Luyện Đan Sư, càng là có thể giết rất nhiều Thần Hoàng trong nháy mắt, thực lực như vậy muốn diệt lão cũng dễ như trở bàn tay.

“Ba tháng sau, sẽ là Tứ Quốc tụ hội, trong lần tụ hội này chắc chắn sẽ tiến hành tỷ thí giữa những thanh niên trong Tứ Quốc và cả tỷ thí giữa những Luyện Đan Sư, ta muốn xin Nhược Ly Đại sư tham gia cuộc so đấu giữa các Luyện Đan Sư.”

Khẽ nhíu mày, khóe miệng Dạ Nhược Ly câu lên nụ cười xem thường: “Nói lợi ích đi, chuyện không có lợi, ta tuyệt sẽ không tham gia, dĩ nhiên, nếu như lợi ích kia có thể hấp dẫn ta, nói không chừng ta sẽ suy tính một chút.”

Cười khổ một tiếng, Y Ân Lạc bất đắc dĩ lắc đầu: “Đương nhiên là có lợi ích, tham gia trận Tứ Quốc tụ hội lần này, cũng sẽ lấy ra vật phẩm thưởng cho quán quân, nghe nói phần thưởng của quán quân Luyện Đan Sư chính là lệnh bài tiến vào Trung Châu, ha ha, với thực lực của Nhược Ly Đại sư, làm sao có thể ẩn cư ở trong Lạc Nguyệt Quốc? Mà nếu muốn tiến vào Trung Châu, nhất định phải có lệnh bài do các thế lực bên trong Trung Châu ban phát xuống.”

Nghe vậy, Trịnh Thiên Nhiên ở một bên không khỏi sững sờ, trong mắt xẹt qua kinh ngạc.

Ở trong toàn bộ Tứ Quốc cũng không có bao nhiêu lệnh bài tiến vào Trung Châu, vì sao lần này sẽ dùng để làm phần thưởng cho quán quân? Phải biết những thế lực đứng đầu Phong Vực đều ở Trung Châu, vì vậy cũng là định đoạt địa vị siêu nhiên của Trung Châu.

Chẳng qua nếu như Nhược Ly Đại sư có thể tiến vào Trung Châu, với nàng mà nói thì có rất nhiều ích lợi.

“Trung Châu?”

Trong lòng Dạ Nhược Ly đột nhiên khẽ động, bởi vì Lưu Phong Tông ngay tại Trung Châu, nếu như có thể lấy được lệnh bài, nàng liền có thể đạp lên con đường báo thù cho Phong Thần.

“Được, ta tham gia.”

Có lẽ là đoán trước được đáp án này, Y Ân Lạc khẽ mỉm cười: “Nhược Ly Đại sư, ta cần nhắc nhở ngài một việc, tỷ thí Luyện Đan Sư không giống với tỷ thí giữa những thiên tài, trong tỷ thí giữa những thiên tài thì lại hạn chế tuổi, người vượt qua bốn mươi tuổi thì không thể tham gia, nhưng cuộc tranh tài giữa các Luyện Đan Sư thì bất kỳ số tuổi hay đẳng cấp nào cũng có thể dự thi, cho nên trong đó không thiếu Thần Phẩm Luyện Đan Sư.”

“Ngoài ra…” Tiếng nói dừng lại một chút, Y Ân Lạc cười thần bí, “Trong tụ hội chắc chắn sẽ có thế lực các quốc gia lấy ra vật phẩm mình không cần hoặc không dùng đến để giao dịch với người khác, ngài có thể chuẩn bị nhiều đồ vật một chút, nói không chừng sẽ tìm được vật mà ngài cần, cũng không uổng phí chuyến này, mặt khác, lần này ta và Trịnh Thiên Nhiên cũng sẽ đi tới đấy, chẳng qua trong đó, thân phận của Đại sư ngài là cao nhất, liền do ngài dẫn dắt mọi người.”

Trịnh Thiên Nhiên hơi ngẩn ra, lão không ngờ tới Y Ân Lạc cũng tính cả mình vào, nhưng đi một chuyến cũng không có hại gì, huống chi với tình hình hiện giờ của vương phủ, cũng không cần mình thường xuyên ở lại chỗ này.

“Được, vậy khi nào chúng ta xuất phát?” Ngón tay khẽ gõ gõ trên mặt bàn, Dạ Nhược Ly nhàn nhạt hỏi.

“Một tháng sau, một tháng sau tất cả mọi người sẽ tới Thiên Lạc Thành, lúc đó chúng ta sẽ xuất phát từ Thiên Lạc Thành.”

Một tháng sao? Dạ Nhược Ly ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời xanh, thở dài một hơi, cũng là thời điểm nàng đi ra Lạc Nguyệt Quốc, dù sao Lạc Nguyệt Quốc nho nhỏ này cũng không phải là chỗ nàng ở lại lâu.

Vậy mà, chưa đến thời gian một tháng, bên trong vương phủ liền nghênh đón một vị khách không mời mà đến…

“Ha ha, Đại sư, vừa qua ta nghe nói các ngươi muốn đi tham gia Tứ Quốc tụ hội tại Thiên Đấu Quốc? Không bằng cũng mang theo tôn tử của ta như thế nào? Để cho tiểu tử này cũng quen với việc đời.”

Lúc này, bên trong đại đường, trên mặt Mạc Nhiên đầy ý cười nhìn chăm chú vào Dạ Nhược Ly, nói.

Mà đứng bên cạnh ông là một thiếu niên bạch y, chỉ thấy thiếu niên này mắt ngọc mày ngài, dung mạo tuấn mỹ, ngũ quan tinh xảo khéo léo, một đầu tóc đen như mực được buộc lên đơn giản, mà có một khối ngọc bội óng ánh trong suốt đeo bên hông, lay động theo gió.

Lúc Dạ Nhược Ly quan sát thiếu niên, thiếu niên cũng đang quan sát nàng.

Đây chính là Thiên Lạc Vương Phi thanh danh lan xa năm năm qua? Chính là nhân vật khiến cho gia gia cũng vô cùng sùng bái? Thì ra dáng dấp của nàng lại xinh

loading