Thiên tài cuồng phi - Trang 170

Chương 48: Giải độc

Edit: Preiya

Nhóm Dạ Nhược Ly đi theo Lam Nguyệt đến chỗ của lão tộc trưởng, dọc theo đường đi ai cũng im lặng, chỉ có Cung Dịch Diệu ôm lòng hiếu kì, mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn xung quanh.

“Nhược Ly, đây chính là chỗ ở của cha ta.”

Đột nhiên, Lam Nguyệt đứng lại, quay đầu nhìn cô gái đằng sau, trong đôi mắt xanh nhạt có ý cười dịu dàng, nhưng sâu trong đáy mắt lại lộ ra vẻ lo lắng.

“Ta vào trước xem tình hình nhé.”

Dứt lời, nàng ra hiệu bằng mắt cho Lam Thần Nhược, hiểu được ẩn ý sau ánh mắt của Dạ Nhược Ly, Lam Thần Nhược khẽ gật đầu, đưa tay đẩy cửa phòng đóng chặt ra. Lúc cửa bị đẩy, mùi mục nát liền xông thẳng ra ngoài, khiến ai nấy đều buồn nôn.

Sau khi Lam Thần Nhược và Dạ Nhược Ly cất bước vào, Lam Nguyệt vốn định nén cảm giác muốn nôn hết phèo phổi ra mà vào phòng thì ngay lúc đó, một vóc dáng nho nhỏ đoạt mất cơ hội vào trước.

Bé mở to mắt ngắm nhìn thế giới xung quanh, gương mặt non nớt đáng yêu trong như ngọc, đối với hơi thở tử vong như thế cũng chẳng thay đổi vẻ mặt, kì lạ khiến Lam Nguyệt lấy làm tò mò.

Tiểu tử nọ cũng chẳng đơn giản gì, nó là người thứ hai bình tĩnh đối diện với mùi hương này đấy, còn người thứ nhất, dĩ nhiên là Dạ Nhược Ly…

“Hửm?”

Cảm nhận được hơi thở trên giường, Dạ Nhược Ly nhíu mày, vẻ mặt hơi trầm trọng.

Kiếp trước, Lam Thần Nhược gần như chưa bao giờ thấy vẻ mặt này của nàng, tâm trạng căng thẳng, nắm chặt hai nắm đấm, khẩn trương hỏi: “Chủ nhân, gia gia ta…”

Mọi người vào cùng nghe thấy xưng hô của Lam Thần Nhược đều nhăn mặt, nhưng trong giờ phút này, tộc trưởng chưa lên tiếng, dĩ nhiên họ chẳng thể lắm lời.

“Tuy có hơi phiền, nhưng ta vẫn nắm chắc chữa bệnh.”

Gì cơ? Nghe nói thế, chúng trưởng lão Kỳ Lân tộc đều trừng mắt hết cỡ, tỏ ra không tài nào tin được.

Bọn họ luôn ngờ vực loài người tiểu thư mang đến, nhưng giờ nàng ta có thể tự tin tuyên bố sẽ giải độc cho tộc trưởng… Là thật ư?

Ai cũng không tin lời Dạ Nhược Ly, trừ khi nàng tự chứng minh thực lực của mình.

“Hừ.” Hỏa trưởng lão hừ lạnh, khinh thường liếc Dạ Nhược Ly, nhếch mép trào phúng.

Ông ta không tin nàng ta có bản lĩnh thật, chẳng qua ngại có tộc trưởng ở đây, mới không châm chọc trực tiếp, nhưng tiếng hừ lạnh này, đã tỏ rõ khinh thường trong nội tâm ông ta.

Cung Dịch Diệu giận dữ lườm hỏa trưởng lão, hai tròng mắt sáng ngời như sắp phun ra lửa giận: “Lão già, ông hừ cái gì? Chẳng lẽ ông là lợn à? Nữ nhân của ta nói nàng nắm chắc thì sẽ làm được, mà ngoài nàng, chắc chắn không ai cứu nổi ông già này!”

“Ngươi…” Hỏa trưởng lão không thở nổi, run run vươn tay chỉ vào gương mặt nhỏ nhắn non nớt đáng yêu của Cung Dịch Diệu, tức giận quát: “Tên nhóc thối, gia giáo của ngươi đâu? Đây là thái độ cư xử với trưởng bối à?”

“Trưởng bối á?” Cung Dịch Diệu đảo cặp mắt trắng dã, gương mặt lại vẫn tỏ ra ngây thơ, “Từ nhỏ mẫu thân đã dạy Diệu Nhi phải hiếu thuận với trưởng bối, nhưng ông có phải trưởng bối của Diệu Nhi đâu, sao Diệu Nhi phải tôn kính ông?”

Mặt hỏa trưởng lão chuyển từ xanh đến trắng, rồi lại đổi từ trắng về xanh, giận dữ cực độ khiến ông ta run cả người, hằn học nhìn Cung Dịch Diệu: “Bản trưởng lão không thèm so đo với một đứa bé, nhưng ngươi đừng có đắc ý, ỷ vào tiểu thư muốn làm gì thì làm, nếu nương ngươi luyện chế thất bại, tộc Kỳ Lân ta cũng không dễ bắt nạt đâu.”

Cung Dịch Diệu làm mặt quỷ, chợt hiện ra sau Bắc Ảnh Phong, rồi thò đầu, cợt nhả đáp: “Mẫu thân còn lâu mới thất bại, lão đầu ông cứ mở mắt to ra mà xem.”

Hừ lạnh một tiếng, hỏa trưởng lão không nói tiếp, song cặp mắt bén nhọn vẫn đầy khinh thường.

Đối thoại ở đó đều truyền vào tai Dạ Nhược Ly, nàng lạnh lùng quét mắt nhìn hỏa trưởng lão, trong con ngươi mang cái lạnh thấu xương, sau đó mới đảo mắt nhìn Lam Nguyệt.

“Nếu ta đoán không sai, độc lão tộc trưởng trúng phải là một loại độc tố tên là Tàng Xà độc, loại độc này được chế từ nội đan tàng xà mà thành, chỉ cần rót vài giọt vào cơ thể người trúng độc, thì khắp người sẽ lan tràn một làn tử khí thâm trầm, hơn nữa, trúng độc trong vòng một năm ắt sẽ mất mạng, bởi vì lão tộc trưởng thân là cường giả Thần Tôn, cho nên nhờ vào nghị lực sống được năm năm, giờ tuy hôn mê bất tỉnh, nhưng ý thức vẫn tồn tại, nhưng, giờ ông chỉ chống đỡ được nhiều nhất là nửa tháng…”

Nghe vậy, mọi người không khỏi cân nhắc kĩ hơn, họ cũng cảm nhận được sinh mệnh của lão tộc trưởng đang trôi đi, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến, ông chỉ có thể sống thêm được nửa tháng.

“Vậy cô nương có cách gì để chữa bệnh cho lão tộc trưởng.” Thủy trưởng lão nhìn lão giả hôn mê bất tỉnh, lo lắng trùng trùng hỏi.

“Cách thì không phải không có, chỉ là vật liệu hơi khó kiếm, các ngươi phải đưa đủ vật liệu trước nửa tháng, không thì, chỉ e Chí Tôn giáng thế cũng không cứu được.”

Nói rồi, Dạ Nhược Ly báo toàn bộ dược liệu cần để điều chế giải độc đan, cũng may kho chứa của Kỳ Lân tộc tương đối phong phú, hơn nữa còn có sức mạnh cường hãn, trong nửa tháng góp đủ dược liệu không quá khó khăn.

Sau đó, Lam Nguyệt liền sắp xếp nhóm Dạ Nhược Ly đi nghỉ ngơi, rồi mới sai người đi góp dược liệu.

Đêm. Trăng sáng, sao thưa. Dạ Nhược Ly cực nhọc lắm mới dỗ Cung Dịch Diệu ngủ, một mình ngồi trên mái nhà, ngẩng đầu ngắm bầu trời đêm thâm thúy ngẩn người.

“Yêu nghiệt à….”

Siết chặt tay, nàng nở nụ cười khổ, nhu tình trong mắt không tự chủ hiện lên: “Năm năm, Diệu Nhi cũng bốn tuổi rồi, tới bao giờ chàng mới trở về?”

Nếu không phải vì Diệu Nhi, nàng đã sớm vào Cửu U giới tìm hắn, mà khoảng thời gian chờ đợi này bao giờ mới kết thúc đây?

“Tối nay trăng đẹp thật, Nhược Ly, ta ngồi đây được chứ?”

Giọng nói tao nhã dịu dàng truyền tới ở bên cạnh, Dạ Nhược Ly cũng chẳng trả lời, hai tay nàng choàng qua đầu gối, tầm mắt vẫn dừng lại ở bầu trời đêm, dường như có thể nhìn xuyên qua đêm tối để ngắm gương mặt quen thuộc ấy.

Lam Nguyệt mỉm cười, không hỏi ý Dạ

loading