Thiên tài cuồng phi - Trang 168

Chương 46: Điều khó khăn của Kỳ Lân bộ tộc

Edit: Preiya

Cái gì? Nữ tử này lại là vị Thiên Lạc Vương Phi danh chấn Lạc Nguyệt Quốc kia?

Giống như sấm sét giữa trời quang, trong nháy mắt mọi người thi nhau cùng sững sờ, trợn mắt há hốc mồm nhìn chăm chú vào bạch y tung bay trong gió, trong mắt trừ kinh diễm ra còn có rung động thật sâu.

“Không! Không thể nào!” Đỗ Phi hung hăng lắc đầu một cái, bước chân lui về phía sau, thân thể không cẩn thận đụng vào cái bàn gỗ, đụng ngã ly trà trên bàn, nước trà nóng hổi chảy xuống mu bàn tay, thế nhưng ông ta lại không cảm giác được chút nào.

Thiên Lạc Vương Phi… Làm sao nàng có thể là Thiên Lạc Vương Phi? Nếu nàng là Thiên Lạc Vương Phi, chẳng phải là mình nâng tảng đá lên đập chân sao?

“Biết thân phận của mẫu thân tiểu gia rồi chứ?” Cung Dịch Diệu rời khỏi sau lưng Dạ Nhược Ly, hai tay chống nạnh, phồng má, trong đôi mắt sáng tràn đầy giễu cợt, “Chỉ bằng cái người xấu xí của Đỗ gia các ngươi kia, cũng muốn để cho tiểu gia làm tướng công của người xấu xí đó? Tiểu gia liếc nhìn người xấu xí kia một cái cũng cảm thấy ghê tởm, dáng dấp xấu như vậy, còn dám rêu rao khắp nơi.”

Khóe miệng Bắc Ảnh Phong co giật, im lặng quét mắt nhìn Cung Dịch Diệu, tiểu nam hài không hổ là hài tử của hai người này, còn nhỏ tuổi miệng mồm đã độc địa như thế, bất quá thật sự không cần phải khách khí đối với những người này.

Huống chi phế vật Đỗ gia dám cả gan lên tiếng vũ nhục Đại tỷ, chết một ngàn lần cũng không đủ!

Mà sau khi Đỗ Ninh nghe được lời nói kia của thống lĩnh hộ vệ, dung nhan vốn là tái nhợt lại càng lúc càng trắng bệch hơn, trợn mắt thật to giống như chuông đồng, khóe miệng không ngừng run lẩy bẩy.

Người đồ quê mùa muốn tìm chính là Thiên Lạc Vương Phi? Hắn ta vốn còn tưởng rằng chỉ là cùng tên thôi, ai có thể nghĩ tới thế nhưng hắn lại quen biết với Thiên Lạc Vương Phi, hơn nữa còn là quan hệ thân tỷ đệ, này… Điều này sao có thể?

Trời ạ, hắn ta nhất định là tại nằm mơ, đúng vậy, đây nhất định là giấc mơ…

Vào thời khắc này, Đỗ Ninh hận không thể ngất đi, như thế cũng không cần phải đối mặt với chuyện kế tiếp.

“Vương Phi,” La Đình chậm rãi đứng dậy, kiềm chế rung động trong nội tâm, ánh mắt chợt lóe lên, chần chừ một lúc lâu sau mới mở miệng nói, “Vừa rồi tất cả đều là hiểu lầm, chỉ vì tiểu nữ ái mộ lệnh đệ, đã đến mức không phải quân không xuất giá, đến nỗi Đỗ gia phải tìm tới cửa, còn không tiếc lên tiếng bảo vệ lệnh đệ, xin Vương Phi xem ở tình cảnh tiểu nữ một lòng cuồng dại, thành toàn tâm nguyện của tiểu nữ, cho dù là trở thành thiếp của lệnh đệ, tiểu nữ cũng sẽ không cảm thấy uất ức.”

Thân thể mềm mại khẽ run lên, La Phỉ không dám tin ngẩng đầu lên, nhìn về phía phụ thân trên danh nghĩa này của mình.

Nàng vốn cho rằng đã quá hiểu rõ phụ thân vô sỉ này rồi, nhưng rốt cuộc vẫn là coi nhẹ mực độ ông ta có thể làm được? Đây được coi là cái gì? Bán nữ nhi cầu vinh? Nhưng sao ông ta chưa từng suy nghĩ đến cảm thụ của nàng? Hiện giờ những lời này của ông ta lại khiến người khác đối đãi với nàng như thế nào đây?

Trên khuôn mặt xinh đẹp thoáng qua xấu hổ, La Phỉ cười khổ một tiếng, nàng sớm phải biết người nam nhân này từ trước đến giờ vì đạt tới mục đích mà không ngại dùng bất cứ thủ đoạn nào, hy sinh chính mình lại có làm sao?

“Ta chưa bao giờ từng nói qua không phải là Bắc Ảnh công tử thì không xuất giá,” khẽ ngẩng đầu lên, trong mắt La Phỉ lóe ra quang mang kiên định, “Bắc Ảnh công tử có ân với ta, quả thật ta cũng có chút hảo cảm với hắn, nhưng, ta sẽ không gả cho hắn, cũng sẽ không làm thiếp của hắn.”

Mà tất cả chuyện này đều do La Đình tự làm ra, dù là nàng thích Bắc Ảnh Phong cũng không có tư cách ở cùng với hắn.

Bắc Ảnh Phong hơi ngẩn ra, dường như không ngờ đến La Phỉ sẽ nói ra những lời này.

“Ba!”

Bàn tay rơi vào trên khuôn mặt của La Phỉ thật mạnh, La Đình hung hăng phất phất tay áo, sắc mặt tái xanh nói: “Nghịch nữ, con có biết con đang nói cái gì không?”

Khóe môi tràn ra một vệt máu, La Phỉ che gò má đỏ bừng, cắn cắn môi, tầm mắt lại rơi vào trên mặt La Đình lần nữa.

“Ta hiểu, nhưng ta không hối hận.”

Giọng nói nhàn nhạt mang theo một tia chua xót, phảng phất như nói ra kiên quyết trong nội tâm của nàng.

“Con…”

La Đình lại giơ bàn tay lên lần nữa, thế nhưng ngay tại lúc này, một bàn tay mạnh mẽ có lực cầm lấy cổ tay của ông ta, ngăn trở bàn tay ông ta rơi xuống.

Thanh sam tung bay trong gió, Bắc Ảnh Phong tóm chặt lấy tay La Đình, trên tuấn nhan góc cạnh rõ ràng lộ ra một tia hàn ý.

“Ầm ầm!”

Khí thế cường đại lan tràn ra, giống như cơn lốc thổi quét về phía La Đình.

Công kích ở khoảng cách gần như vậy, La Đình không chút hoang mang giơ tay lên ngăn cản, một đạo chưởng phong mãnh liệt bắn ra từ bàn tay đầy vết chai, phảng phất như có chứa khí thế có thể phá hủy tất cả.

“Rầm!”

Trong khoảnh khắc hai luồng gió mạnh đụng vào nhau, gió lớn lập tức khuếch tán ra, cuốn lấy bàn ghế chung quanh lên rồi ầm ầm hóa thành mảnh vụn, mà hai người chỉ đều thối lui một bước, vẻ mặt đều không sinh ra biến hóa.

Nhưng nếu người tinh mắt liền có thể phát hiện, hai phe chiến đấu, La Đình khẽ rơi xuống hạ phong.

Phải biết, tu vi của La Đình đã là Thần Hoàng cấp thấp, có thể khiến ông ta rơi xuống hạ phong, chắc chắn thực lực của nam tử này cũng là Thần Hoàng cấp thấp, hơn nữa đối với nắm trong tay lực lượng Thần Hoàng còn vượt qua La Đình.

Trong nháy mắt, La Đình thật sự ruột gan đều hỏng, nếu để cho nữ nhi mình và Bắc Ảnh Phong tiếp tục, nói không chừng hắn liền sẽ trở thành nữ tế của La gia, còn có thể đáp lên cái thuyền lớn Thiên Lạc vương phủ này.

Đáng tiếc, hối hận thì đã muộn.

“Phong Nhi, tiếp lấy.”

Tiếng quát trong trẻo lạnh lùng truyền đến từ phía sau, Bắc Ảnh Phong lộ vẻ sững sờ, chợt một thanh đại kiếm xẹt qua bầu trời, đứng lặng trong hư không ở trước mặt hắn.

Đại kiếm tản ra quang mang thanh sắc, tựa hồ như nhuộm toàn bộ bầu trời thành màu xanh, mà trên thân kiếm có vẽ một con trường long màu xanh, Thần Long hiện ra như thật, phảng phất như có thể nhảy ra từ trong kiếm.

Chỉ là đứng ở trước đại kiếm, Bắc Ảnh Phong liền cảm nhận được gió lạnh đập vào mặt, sảng khoái tinh thần, chỉ cần liếc mắt một cái, hắn liền yêu thích thanh đại kiếm không biết tên này.

“Kiếm này tên là Thanh Dương Kiếm, khế ước với nó, ta tin tưởng nó sẽ đi theo đệ trên con đường lớn hướng về ánh mặt trời.”

Ngưng mắt nhìn đại kiếm màu xanh trước mặt, Bắc Ảnh Phong cảm nhận được dụng tâm lương khổ của Dạ Nhược Ly, khóe miệng câu lên nụ cười, trong tròng mắt còn sáng chói hơn cả ánh sao kia xẹt qua một tia cảm kích.

“Đệ hiểu được, Đại tỷ, Phong Nhi sẽ không để cho tỷ thất vọng, một ngày nào đó, ta sẽ để cho hai cái danh tự Bắc Ảnh Phong và Thanh Dương Kiếm vang vọng toàn bộ Phong Vực, chỉ có như thế, Phong Nhi mới xứng làm đệ đệ của tỷ.”

Một giọt máu bức ra từ đầu ngón tay, chìm vào bên trong thân kiếm, Bắc Ảnh Phong loáng thoáng tựa như nghe được một tiếng rồng ngâm, sau đó thanh quang đại thịnh, tràn ngập trong đại sảnh, che phủ kín luôn khiếp sợ trong cặp mắt kia.

Thần kiếm… Thanh đại kiếm này vậy mà là thần kiếm, truyền thuyết kể rằng Thiên Lạc vương phủ có được vài thanh thần kiếm, chuyện này quả nhiên là thật, nếu như La gia có thể kết thành thân gia với Thiên Lạc vương phủ, phải chăng bọn họ cũng sẽ có được thần kiếm không?

Đáng tiếc, bất kể La Đình có hối hận thế nào, cũng đã

loading