Thiên tài cuồng phi - Trang 167

Chương 45: Ngu ngốc là phải trả giá thật lớn

Edit: Preiya

Đại tỷ?

Trong hư không, bước chân của Dạ Nhược Ly hơi chậm lại, thân thể cũng ở cứng đờ tại chỗ, tầm mắt của nàng quét qua đám người, cuối cùng dừng lại ở trên một thân thanh sam.

Chỉ thấy khuôn mặt thanh niên kia tuấn mỹ, góc cạnh rõ ràng, đôi môi mím chặt, trong đôi mắt to tròn trong suốt hàm chứa quang mang kích động.

Trong khoảnh khắc mắt nhìn mắt, một cỗ cảm giác huyết mạch tương liên truyền đến, mà khuôn mặt thanh niên trước mặt cũng trùng khớp với khuôn mặt phấn nộn và thân thể nho nhỏ mềm mại trong trí nhớ, nàng không kiềm được đưa tay lên che môi, trong mắt chợt lóe lên quang mang kích động.

Phong Nhi… Là Tiểu Phong Nhi sao?

Thời gian sáu năm rưỡi ngắn ngủn, dáng dấp của Tiểu Phong Nhi vậy mà lại lớn như thế rồi, cũng phải, mặc dù ở Phong Vực chỉ qua sáu năm rưỡi, nhưng thời gian ở Huyền Vũ Đại lục và Thần Chi Đại lục cũng đã trôi qua mấy chục năm.

Lúc trước Tiểu Bao Tử này vẫn luôn đi theo sau lưng gọi mình là tỷ tỷ, hiện giờ rốt cuộc đã trưởng thành rồi, ở trên con đường hắn trưởng thành, mình là tỷ tỷ của hắn nhưng lại không thể đi theo bên cạnh hắn nhìn hắn trưởng thành.

“Tỷ…”

Mấy máy đôi môi, Bắc Ảnh Phong lại khẽ gọi một tiếng lần nữa, chợt trên mặt của hắn lộ ra nụ cười ngây ngô, nhẹ giọng nói: “Tỷ, Phong Nhi tới gặp tỷ…”

Hắn, rốt cuộc lại được nhìn thấy Đại tỷ hắn thích nhất lần nữa, với hắn mà nói, là người quan trọng nhất cuộc đời này…

“Phong Nhi!”

Thân thể giống như mũi tên nhọn, nhanh chóng xông về phía mặt đất, bởi vì tốc độ quá nhanh, dường như Dạ Nhược Ly biến thành một đạo quang mang, không khí chung quanh nàng đều bị thiêu đốt.

Rơi xuống đất, phát ra một tiếng nổ vang, Dạ Nhược Ly áp chế kích động tràn đầy trong lòng, khẽ nâng bàn tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của thanh niên trước mặt, khóe miệng câu lên nụ cười ôn nhu: “Phong Nhi, đệ trưởng thành, tỷ tỷ cũng thiếu chút nữa không nhận ra đệ rồi.”

“Đại tỷ!”

Bắc Ảnh Phong duỗi hai cánh tay ra, ôm lấy thân thể của Dạ Nhược Ly, vào lúc này, hắn lại giống như một tiểu hài tử khóc lớn lên.

“Tỷ, đệ rất nhớ tỷ, Phong Nhi thật sự rất nhớ rất nhớ tỷ, mỗi ngày mỗi đêm đều nhớ tỷ, Đại tỷ, về sau chúng ta không bao giờ tách ra nữa, Phong Nhi không muốn rời khỏi tỷ.”

Dứt lời, Bắc Ảnh Phong ngước mặt lên, đôi mắt to tròn trong suốt nhìn chằm chằm vào Dạ Nhược Ly, bên trong hàm chứa đầy nước mắt.

“Phong Nhi,” Dạ Nhược Ly hơi ngẩn ra, nàng giơ tay lên giúp Bắc Ảnh Phong lau đi nước mắt trên khuôn mặt, bờ môi giương lên nụ cười cưng chìu, “Đệ nha, cũng đã lớn như vậy rồi, sao vẫn còn giống như tiểu hài tử chứ?”

“Nhưng…” Khẽ bĩu môi, Bắc Ảnh Phong lôi kéo tay Dạ Nhược Ly thật chặt, nói, “Đệ mới chỉ có bộ dáng thế này ở trước mặt Đại tỷ thôi, bởi vì đệ muốn mãi mãi được Đại tỷ cưng chiều và yêu thương giống như trước đây, đệ cũng tình nguyện mãi mãi không lớn lên.”

Bất đắc dĩ thở dài một hơi, theo lẽ thường, số tuổi của Bắc Ảnh Phong hiện giờ còn lớn hơn nàng, nhưng vẫn là thích dính lấy nàng giống như trước đây.

“Còn nữa,” Bắc Ảnh Phong trấn định nhìn chằm chằm vào Dạ Nhược Ly, trong đôi mắt trong suốt lóe ra quang mang kiên định, “Đệ đã từng nói đệ phải bảo vệ Đại tỷ, lúc trước đệ còn quá nhỏ không có năng lực này, hiện giờ, đệ lại có đủ thực lực bảo vệ hộ tống tỷ, Đại tỷ, từ giờ về sau, bất kể xảy ra chuyện gì, không cần một thân một mình chống đỡ nữa, bởi vì tỷ có đệ, có thân nhân quan tâm tỷ…”

Nếu không phải là không muốn kéo Dạ Nhược Ly về phía sau, hắn cũng sẽ không chờ tới thời khắc này mới đến Phong Vực. Chính là bởi vì ngay từ đầu thực lực đã không đủ, cho nên hắn đi đến Thần Chi Đại lục trước, chờ sau khi tăng lên tới đủ lực lượng, mới lên đường đến đây tìm Đại tỷ.

Vì vậy, hiện giờ, chẳng những hắn sẽ không kéo Đại tỷ về phía sau, còn có thể giúp nàng phân ưu giải quyết khó khăn, để một mình Đại tỷ không cần khổ cực như vậy.

“Phong Nhi, đệ thật sự trưởng thành rồi…” Vỗ vỗ bả vai Bắc Ảnh Phong, trong mắt Dạ Nhược Ly hàm chứa vui mừng.

Cung Dịch Diệu khẽ bĩu đôi môi đỏ mọng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy bất mãn, tiểu hài tử hung hăng trợn mắt nhìn Bắc Ảnh Phong, lôi kéo ống tay áo của Dạ Nhược Ly, mềm mại nhẹ giọng kêu một câu: “Mẫu thân.”

Lần này, Dạ Nhược Ly mới nhớ tới Cung Dịch Diệu bị mình sao lãng, nàng cúi đầu, có chút áy náy xoa xoa đầu của tiểu tử này, khẽ giương môi: “Diệu Nhi, đây là cữu cữu của con, cũng chính là thân đệ đệ của mẫu thân.”

Miết miết môi, cả người tiểu tử kia cũng vùi sâu vào trong ngực Dạ Nhược Ly, trong mắt to mang theo cảnh giác: “Tiểu tử, tiểu gia nói cho ngươi biết, đây là nữ nhân của tiểu gia, ngươi tốt nhất cách xa mẫu thân một chú, nếu không…”

Tiểu hài tử mới mặc kệ hắn có phải là cữu cữu của mình không, dù sao bất luận kẻ nào đều không cho giành mẫu thân với mình, cho dù là Gia Nhi cũng không được.

Dạ Nhược Ly giơ bàn tay lên, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Cung Dịch Diệu, nói: “Diệu Nhi, con chính là nói chuyện với cữu cữu con như vậy sao? Mau gọi cữu cữu, nếu không mẫu thân sẽ tức giận.”

Nghe thấy lời này, Cung Dịch Diệu giật thót mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức treo lên nụ cười khả ái, nhu thuận gọi một tiếng: “Cữu cữu.”

Bắc Ảnh Phong trợn trắng mắt, tiểu tử này, quả thật là trở mặt còn nhanh hơn lật sách, nhưng hắn không ngờ tới, bọn họ lại có duyên như vậy, vậy mà thật sự là quan hệ cữu cữu và chất tử, đây có tính là đánh bừa mà trúng không.

Bỗng nhiên, khuôn mặt nhỏ nhắn của Cung Dịch Diệu chợt biến đổi: “Hỏng rồi.”

Xoa xoa cái đầu của tiểu tử này, Dạ Nhược Ly khẽ cau mày: “Diệu Nhi, sao vậy?”

Liếc nhìn Bắc Ảnh Phong, giọng nói Cung Dịch Diệu yếu ớt, nhỏ đến không thể nghe: “Lúc nãy tiểu tử… Cữu cữu mạnh mẽ bắt con, con vẫn còn thề ở trong lòng, nếu như sau này cữu cữu có cháu

loading