Thiên tài cuồng phi - Trang 166

Chương 44: Tỷ đệ gặp nhau

Edit: Preiya

Trong sương phòng tĩnh mịch, làn gió từ từ thổi vào, màn cửa sổ khẽ múa mềm mại, làn khói lác đác, hai người một lớn một nhỏ ngồi ở hai bên bàn gỗ, hai người này mắt nhỏ trừng mắt to, ai cũng không có mở miệng nói trước.

“Hừ.”

Cuối cùng, vẫn là tiểu oa nhi tinh xảo giống như oa nhi bằng gốm sứ này chịu không nổi, hừ lạnh một tiếng, nói: “Khốn kiếp, ngươi cứ thích xen vào việc của người khác như vậy, tiểu gia đi đâu, lại có liên quan gì tới ngươi?”

Bắc Ảnh Phong mắt trợn trắng, nâng bắp đùi lên, một bộ dáng ngươi làm khó dễ được ta sao.

“Ta liền quản việc không liên quan tới mình này, cháu có thể làm gì ta? Còn nữa, một tiểu hài đồng, chớ suốt ngày tự xưng mình là tiểu gia, ta còn là đại gia cháu đấy.”

Vào thời khắc này, dường như Bắc Ảnh Phong đã quên, lúc hắn còn nhỏ, cũng đều tự xưng như thế…

“Ngươi…” Cung Dịch Diệu tức giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt, phồng má, hung hăng trợn mắt nhìn Bắc Ảnh Phong, “Ngươi đây là hành động bắt cóc, không thông qua sự tán thành của ta đã mạnh mẽ bắt ta, ta…”

“Ầm!”

Một quả đấm mãnh liệt rơi vào trên đầu Cung Dịch Diệu, tiểu nam hài vội vàng che lấy đầu nhỏ của mình, hai mắt đẫm lệ nhìn Bắc Ảnh Phong.

Bắc Ảnh Phong giơ quả đấm của mình lên, nhếch môi nói: “Tiểu tử, có phải cháu trưởng thành quá sớm một chút không? Ta cho cháu biết, cháu ngoan ngoãn ở bên cạnh ta, nếu không…”

Híp mắt lại, khóe miệng Bắc Ảnh Phong câu lên nụ cười uy hiếp.

“Ầm!”

Chợt, cửa phòng bị một nguồn sức mạnh đụng vào, nụ cười trên mặt Bắc Ảnh Phong đột nhiên ngừng lại, mắt bắn ra hàn quang, sau khi nhìn thấy hộ vệ La gia nhảy qua cửa tiến vào, trong tròng mắt càng bắn ra nồng nặc hàn ý.

“Có chuyện gì sao?”

Đi đầu là thống lĩnh hộ vệ, hắn ta giơ bàn tay lên, dùng sức vung lên, mặt không chút thay đổi phân phó nói: “Người tới, mau bắt bọn họ lại cho ta.”

Lập tức, rất nhiều hộ vệ đồng loạt tông cửa xông vào, bao vây Bắc Ảnh Phong và Cung Dịch Diệu vào chính giữa.

Sắc mặt trầm xuống, Bắc Ảnh Phong khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén giống như lợi kiếm, hung hăng bắn thẳng qua, mà ý thức được liền di động bước chân, ngăn Cung Dịch Diệu ở phía sau.

“Chỉ bằng đám phế vật các ngươi, cũng muốn bắt chúng ta? Diệu Nhi, cháu đứng sang một bên nhìn đi, kế tiếp ta liền giải quyết đám phế vật này.”

Cung Dịch Diệu trừng mắt nhìn, đôi mắt to khả ái nhìn chằm chằm Bắc Ảnh Phong trước mặt hộ vệ, lần này, ngược lại tiểu nam hài rất là nghe lời đứng ở một bên, không có phá rối gì với Bắc Ảnh Phong.

“Ầm!”

Cuồng phong cuốn lấy quanh thân, trong nháy mắt, vốn là sương phòng tĩnh mịch chợt bị phá hủy theo xu thế mục rửa.

Bắc Ảnh Phong đứng trong cuồng phong, mái tóc đen nhánh vũ điệu, rất khác biệt với hắn ngây ngô lại chưa trưởng thành của ngày thường, lúc này cả người Bắc Ảnh Phong cũng tản ra một cỗ khí tức sắc bén.

Khí thế như lợi kiếm, nhắm thẳng vào lồng ngực của kẻ địch.

Trong nháy mắt, hơn mười bóng dáng bị hung hăng ném ra ngoài cửa, vẩy ra huyết vũ đầy trời, tô vẽ cho trời xanh trong lành sau giữa trưa, sau đó, hơn mười người nặng nề té xuống đất, phát ra từng tiếng trầm đục.

Thất bại trong chớp mắt…

La Đình sớm đã biết thực lực của Bắc Ảnh Phong cường hãn, cố ý phái mấy chục Thần Vương tới đây, đáng tiếc, bất kể bao nhiêu vị Thần Vương tới đây, cũng không thoát khỏi vận mệnh thảm bại.

Phất phất ống tay áo, Bắc Ảnh Phong bước nhanh đến phía trước, một tay xách lên vạt áo của thống lĩnh hộ vệ, trong hai tròng mắt sáng chói như sao phát ra hàn quang lạnh thấu xương: “Dẫn ta đi gặp Gia chủ của các ngươi!”

Thống lĩnh hộ vệ gian nan nuốt một ngụm nước miếng, ở dưới ánh mắt của Bắc Ảnh Phong, lại có một cảm giác không thể nào hô hấp.

“Vâng, vâng, vị công tử này, ta đây liền dẫn ngươi đi gặp Gia chủ chúng ta.”

Buông lỏng bàn tay ra, Bắc Ảnh Phong cười lạnh phủi tay một cái: “Vậy chúng ta đi thôi! Diệu Nhi, cháu đi theo sau lưng ta, không cho rời đi nửa bước, ta sẽ bảo hộ an toàn của cháu thật tốt.”

Khẽ bĩu môi, Cung Dịch Diệu nhìn chăm chú vào bóng dáng thon dài cao lớn của Bắc Ảnh Phong, đáy lòng hiện lên một tia cảm giác khác thường.

Bên trong đại sảnh rộng rãi sáng ngời, khí tức uy nghiêm ngưng trọng tràn ngập ra, La Đình ngồi ngay ngắn ở trên vị trí cao nhất chính giữa, bên tay trái để một ly trà nóng, đang bốc lên làn khói nhẹ.

Phụ tử Đỗ gia cười lạnh nhìn ra ngoài cửa, trong mắt đều thẩm thấu ra sát khí băng lãnh.

Thời gian trôi qua cực kỳ chậm chạp, La Phỉ nắm chặt hai quả đấm tràn đầy mồ hôi lạnh, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt vô sắc, sự tuyệt vọng trong tròng mắt lại có vẻ rõ ràng như thế, khiến cho người nhìn thấy cũng sẽ không khỏi hơi chút tan nát cõi lòng.

Cuối cùng, trong lúc mọi người đang chờ đợi, hai người một lớn một nhỏ xuất hiện dưới ánh mặt trời ấm áp…

Cho dù hai người La Đình và Đỗ Phi thân là người ở địa vị cao đã lâu, nhìn thấy hai người đi vào, trong mắt cũng không tự chủ được xẹt qua một tia quang mang kinh diễm.

Khó trách La Phỉ sẽ bảo vệ cho hắn như thế, rất ít nữ tử có thể không động tâm trước dung mạo và khí thế bực này. Mà tiểu nam hài bên cạnh hắn, cũng dễ hiểu, đợi sau khi lớn lên chắc chắn sẽ hoa đào tràn lan, ngay tại lúc này, liền đã có tiểu nữ hài muốn cướp tiểu nam hài làm tướng công.

“Rốt cuộc các ngươi đã tới.”

Đỗ Phi đột nhiên đứng lên, cẩm y khẽ phất, ông ta khẽ siết chặt tay, ánh mắt ngoan lệ nói: “Hừ, đến bây giờ còn chưa có người nào tại Lạc Lan Thành dám đụng đến con cháu của Đỗ gia ta, mà các ngươi lại to gan lớn mật như thế, chẳng những động thủ, còn phế đi nữ nhi của bổn Gia chủ, bất quá từ trước đến giờ bổn Gia chủ luôn thiện tâm, ta sẽ cho các ngươi một cơ hội là tự sát ở trước mặt ta, nếu không thì ta nhất định sẽ khiến các ngươi sống không bằng chết!”

Vẻ mặt chợt biến đổi, La Phỉ không đợi Bắc Ảnh Phong mở miệng, vội vàng tiến lên, sắc mặt mang theo nôn nóng: “Đỗ Gia chủ, ngài đây cũng quá không nói đạo lý, rõ ràng là lệnh nữ muốn cướp lấy chất tử của Bắc Ảnh công tử, Bắc Ảnh công tử cũng là nóng lòng hộ chất tử, lỡ tay đả thương lệnh nữ, xét đến cùng, là do lệnh nữ cướp người.”

“Nói như vậy, vẫn là nữ nhi của ta sai sao?” Cười lạnh một tiếng, khuôn mặt Đỗ Phi hung ác dữ tợn, trong mắt lóe ra quang mang lãnh khốc, “Được nữ nhi của ta nhìn trúng đó là phúc

loading