Thiên tài cuồng phi - Trang 165

Chương 43: Cữu cữu và chất tử gặp mặt nhưng không biết nhau

Edit: Preiya

“Ba!”

Mọi người mới phản ứng lại sau lời của tiểu nữ hài, lại bị một tràng tiếng tát chấn động đến choáng váng.

Lúc này, trên gò má của tiểu nữ hài nhiều thêm năm dấu bàn tay rất rõ ràng, sửng sốt hồi lâu, tiểu nữ hài mới phục hồi tinh thần lại, trong chốc lát hai mắt thật to hiện đầy hơi nước, một bộ dáng muốn khóc lên.

“Ô oa.”

Thế nhưng không đợi tiểu nữ hài khóc lên, trước mặt chợt vang lên một tiếng khóc lớn, dọa cho tiểu nữ hài sợ đến mức thu hồi toàn bộ nước mắt.

“Ô ô, da mặt của ngươi thật dày, đánh tay Diệu Nhi thật đau.”

Cung Dịch Diệu làm bộ thổi thổi bàn tay, đôi môi khả ái khẽ nhếch lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo tràn đầy uất ức, giống như tay của mình bị đánh đau đều là do lỗi của tiểu nữ hài.

Tiểu nữ hài sững sờ, rõ ràng người bị đánh là mình mà, vì sao cái tên xú tiểu tử kia lại khóc vang dội như vậy.

Tức thì tiểu nữ hài nghĩ cái tên khốn kiếp này vậy mà lại đuổi đánh mình, trong hai tròng mắt hàm chứa đầy lửa giận: “Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Không thấy bản tiểu thư bị người ta ức hiếp hả? Lập tức bắt xú tiểu tử này lại cho bản tiểu thư, bản tiểu thư muốn treo cái tên này ngược lên để quất mấy ngày, nếm thử đau đớn khi bị rút gân lột da, kế tiếp lại lăng trì xử tử cái tên này!”

Mọi người đều hít một hơi khí lạnh, tiểu nữ hài này còn nhỏ tuổi, vậy mà đã làm ra chuyện ác độc như thế, lớn lên thì thế nào đây? Chắc chắn sẽ thành một đại họa tại Lạc Lan Thành.

Ánh mắt chợt lóe lên, trong mắt to của Cung Dịch Diệu thoáng qua quang mang khác thường, tầm mắt đảo qua đám người một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Bắc Ảnh Phong.

Bắc Ảnh Phong còn chưa có phản ứng, liền bị một thân thể mềm mại nho nhỏ nhào vào trong lòng.

Trên khuôn mặt tuấn tú thoáng qua kinh ngạc, hắn rũ mắt nhìn chằm chằm vào tiểu nhân nhi xông vào trong ngực hắn, hắn có một loại cảm giác quen thuộc không nói ra được, để cho hắn không tự chủ được muốn thân cận.

“Cữu cữu, sao cữu cữu lại tới đây? Là tới cứu Diệu Nhi sao?”

Tâm đột nhiên khẽ động, nhìn chăm chú vào đôi mắt to sáng ngời trước mắt này, Bắc Ảnh Phong thiếu chút nữa thật coi tiểu nhân nhi này thành chất tử của mình, bất quá hắn biết, đây là tiểu nhân nhi muốn dùng hắn làm lá chắn.

Mà đây còn là lần đầu tiên Bắc Ảnh Phong bị người lợi dụng, thế nhưng hắn lại không có bất kỳ cảm giác bất mãn nào, ngược lại bị mềm mại trong ngực tác động.

“Diệu Nhi thật ngoan, yên tâm, có cữu cữu ở chỗ này, cữu cữu cũng muốn xem một chút, ai dám động đến chất nhi của ta!”

Khóe miệng Cung Dịch Diệu khe co rút, vừa rồi mình chỉ là tùy tiện kêu kêu, người này sẽ không thật sự coi bản thân là cữu cữu của mình chứ? Mặc dù Gia Nhi từng nói, mình có một cữu cữu, nhưng cữu cữu là không thể nào xuất hiện tại nơi này.

Nhưng nếu tiểu tử ngốc này nguyện ý ra mặt, hà có gì mà mình không làm chứ?

Nếu để cho Bắc Ảnh Phong biết, Cung Dịch Diệu vậy mà gọi mình là tiểu tử ngốc, nhất định sẽ xách tiểu nam hài này lên rồi hung hăng đánh cho một trận.

“Ngươi là cữu cữu của xú tiểu tử này?”

Hộ vệ sau lưng tiểu nữ hài tiến lên một bước, nâng trường kiếm lên, lạnh lùng nói: “Chất tử của ngươi đả thương tiểu thư nhà chúng ta, làm phiền ngươi theo chúng ta đi tới Đỗ gia một chuyến.”

Làm một cái mặt quỷ với hộ vệ, Cung Dịch Diệu trốn ra phía sau Bắc Ảnh Phong, vẻn vẹn lộ ra một cái đầu nhỏ khả ái.

“Cữu cữu, cữu cữu cần phải bảo vệ Diệu Nhi, những người này đều là người xấu, nhất là cái người xấu xí kia, lại nói muốn bắt Diệu Nhi về làm tướng công, Diệu Nhi mới không làm tướng công của tiểu nữ hài xấu xí đó, ngủ với người xấu xí đó Diệu Nhi sẽ gặp phải ác mộng.”

Người vây quanh nghe được lời Cung Dịch Diệu nói, đều là không nhịn được thở dài một hơi, bây giờ hài tử đều là trưởng thành sớm như vậy sao?

“Diệu Nhi đừng sợ, có cữu cữu ở chỗ này, bọn họ không thể đả thương cháu.”

Khóe miệng Bắc Ảnh Phong câu lên nụ cười cưng chìu, tựa hồ thật sự coi tiểu nam hài như chất tử của mình, bất quá nếu hắn thật sự có một chất tử khả ái như vậy thì tốt biết bao.

“Chúng ta lên.”

Hộ vệ phất phất tay, lập tức, mấy người đồng loạt bao vây Bắc Ảnh Phong và Cung Dịch Diệu vào giữa.

“Dừng tay!”

Một tiếng quát khẽ truyền đến từ phía sau, lúc mọi người xoay người lại, liền thấy La Phỉ xoay chuyển trong đám người ở phía sau, trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng mang theo nóng nảy không hề che giấu.

“Bắc Ảnh công tử là khách nhân của La gia ta, kính xin chư vị cho La gia chúng ta một chút thể diện.” Nắm chặt quả đấm, vẻ mặt La Phỉ lo âu, nhưng lại chỉ một mình đứng ở trước mặt hai người.

Những người này, đều là Thần Vương cường giả, sao Bắc Ảnh công tử có thể chống lại chứ?

“Lên cho ta!” Tiểu nữ hài đi lên trước hai bước, hai tròng mắt ác độc gắt gao nhìn chằm chằm vào Cung Dịch Diệu núp ở sau lưng Bắc Ảnh Phong sau lưng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lập tức bắt xú tiểu tử kia lại, xú tiểu kia kia lại dám đánh bản tiểu thư, bản tiểu thư sẽ khiến cho xú tiểu tử kia chết không nơi chôn thân! Hừ! Người mà bản tiểu thư muốn giết, ai cũng không thể che chở!”

Hất cái cằm lên, tiểu nữ hài nắm chặt quả đấm nhỏ, ánh mắt hận không thể giết Cung Dịch Diệu mấy trăm lần trong nháy mắt.

“Cữu cữu…”

Một giọng nói non nớt theo gió lọt vào tai, Bắc Ảnh Phong cảm giác tiểu nhân nhi sau lưng run rẩy kịch liệt, trái tim khẽ co rút, hai tròng mắt như tinh quang sáng chói lập tức lạnh xuống, ánh mắt băng lãnh rơi vào trên người tiểu nữ hài.

Vậy mà, Bắc Ảnh Phong chưa từng nhìn thấy, Cung Dịch Diệu núp ở sau lưng hắn đang cười vui vẻ, tay nhỏ bé nắm lấy y phục của hắn không ngừng run rẩy bởi vì ra sức nín cười.

Mọi người đều cho rằng, lần này hai người đó là không thoát khỏi bàn tay của Đỗ gia, không khỏi tiếc hận thở dài một hơi…

Bọn hộ vệ đồng thời rút trường kiếm ra, mủi kiếm chỉ vào trước mặt Bắc Ảnh Phong, nhìn thấy tình cảnh lần này, trên mặt La Phỉ lộ vẻ nóng nảy, nàng tuyệt đối không ngờ rằng, Đỗ gia không cho La gia nàng thể diện.

“Ha ha, các ngươi muốn đánh với ta?”

Tựa hồ như là gặp được chuyện rất buồn cười, Bắc Ảnh Phong nở nụ cười, đôi mắt đẹp khẽ cong lên, khóe miệng khẽ câu lên, hắn cũng không vội ra tay, mà là khoanh tay trước ngực, ý tốt dò hỏi: “Các ngươi nhất định phải làm như thế sao?”

“Hừ, phô trương thanh thế,” hộ vệ khinh thường quét mắt nhìn Bắc Ảnh Phong, cười lạnh một tiếng, “Ở tại Lạc Lan Thành

loading