Thiên tài cuồng phi - Trang 162

Chương 40: Cánh cửa thứ ba

Edit: Preiya

Ánh mặt trời ít ỏi xuyên qua bầu trời u tối, rơi vào trên thân thể nữ tử, một bộ bạch y khẽ giương nhẹ trong gió mát, trên dung nhan nữ tử nằm trên mặt đất có tái nhợt nhìn thấy mà hoảng.

Ngay tại thời khắc này, lông mi nữ tử hơi run lên một chút, từ đầu đến cuối mọi người đều nhìn chăm chú vào nàng, trước tiên phát hiện ra điểm ấy, tất cả đều ngừng thở, vẻ mặt khẩn trương ngưng mắt nhìn nàng.

Nữ tử chậm rãi mở hai mắt ra, hai tròng mắt mê mang ngơ ngác, trong nháy mắt khôi phục sáng rõ.

“Yêu nghiệt!”

Bàn tay nắm chặt lại, bốc lên một nắm bùn đất xốp, trên dung nhan hoàn mỹ tinh xảo như ngọc của nữ tử, hiển lộ ra đau đớn thật sâu, đau đớn trong lòng khiến cho sắc mặt của nàng càng lúc càng trắng bệch.

Tình cảnh đêm đó lướt qua ở trước mắt, bóng dáng nam tử bị cưỡng ép mang đi, trở thành ác mộng vĩnh viễn không qua được của nàng…

“Tiểu thư, rốt cuộc người cũng tỉnh lại, ô ô!”

Còn chưa hoàn hồn, một thân thể mềm mại đụng vào trong ngực Dạ Nhược Ly, Gia Nhi ngước đôi mắt to đẫm nước mắt lên, giữa lông mày tràn ngập lo lắng: “Tiểu thư, chúng ta rất lo lắng cho người, tuy là cô gia đã đi rồi, nhưng ngài ấy nhất định sẽ trở về.”

Thân thể run lên bần bật, trong đầu Dạ Nhược Ly nhớ tới lời hứa cam đoan đêm đó của nam tử, khóe miệng câu lên nụ cười nhàn nhạt…

Yêu nghiệt, chàng sẽ còn trở lại? Có phải không? Ta tin tưởng chàng, cho nên ta sẽ chờ chàng, mà nếu như chàng chưa từng trở về, như vậy cho dù là chân trời góc biển, ta cũng phải truy tìm chàng.

Thu hồi đau đớn trong mắt, tầm mắt Dạ Nhược Ly quét qua từng người một trước mắt, giọng nói của nàng vẫn lộ ra một chút suy yếu như cũ: “Các ngươi yên tâm, ta không có việc gì.”

Bởi vì, nàng tin tưởng, nam nhân yêu nàng như mạng kia, nhất định sẽ bất chấp tất cả trở lại bên cạnh nàng.

“Ha ha, đồ nhi, con có thể nghĩ như vậy, sư phụ ta cảm thấy rất vui mừng.”

Phong Thần thở phào nhẹ nhõm một hơi, trên khuôn mặt tuyệt thế treo lên nụ cười vui vẻ, nàng sợ nhất chính là sau khi Dạ Nhược Ly tỉnh lại sẽ nổi điên đi tìm Cung Vô Y, thế nhưng nàng vẫn là coi nhẹ sự kiên cường của đồ nhi rồi.

Chẳng qua Phong Thần biết, đồ nhi không muốn để cho người bên cạnh lo lắng cho nó, vì vậy, ẩn giấu toàn bộ khổ sở ở trong lòng, một thân một mình nhấm nháp. Mà đồ nhi như thế, không khỏi làm cho người ta cảm thấy đau lòng.

Dạ Nhược Ly khẽ nhíu mày, tựa hồ như nghĩ đến cái gì đó, ánh mắt chuyển sang Phong Thần, hỏi “Với hiểu biết của người, có từng nghe nói qua Cửu U Ma Long kia không? Nó… rốt cuộc có lai lịch gì?”

Hơi ngẩn ra, Phong Thần cười khổ một tiếng, cuối cùng đồ nhi vẫn còn hỏi vấn đề này.

“Ta từng nghe qua về chuyện của Cửu U Ma Long, nhưng không có nghĩ đến, Cửu U Ma Long và Cửu U bộ tộc thật sự tồn tại.”

“Cửu U bộ tộc?”

“Đúng vậy, nghe nói Cửu U bộ tộc sống ở trong Cửu U giới, mặc dù Cửu U giới ở trong Phong Vực, nhưng không ai biết con đường đi thông Cửu U giới, cũng không có ai may mắn gặp qua người Cửu U bộ tộc, ta vẫn coi Cửu U giới là truyền thuyết, không ngờ tới, truyền thuyết này thật sự tồn tại…”

Thở dài một hơi, nghĩ nghĩ lại, trong mắt Phong Thần lộ ra một tia sầu lo.

“Cửu U giới? Yêu nghiệt là gặp được Cửu U Ma Long vào lúc đó, chẳng lẽ…” trong mắt xẹt qua tia sáng kỳ dị, Dạ Nhược Ly chậm rãi đứng dậy, lại nắm thành hai quả đấm lần nữa, mặt lộ vẻ kiên định, “Ta biết Cửu U bộ tộc ở đâu.”

Cái khe nứt… Không sai, cái khe nứt đó, nhất định đi thông Cửu U giới!

“Ngươi muốn đi Cửu U giới? Không, đây tuyệt đối không thể!” Tâm đột nhiên cả kinh, Phong Thần vội vàng kéo tay Dạ Nhược Ly lại, chỉ sợ dưới sự kích động đồ nhi sẽ xông vào Cửu U giới.

“Nhược Ly nha đầu, Cửu U giới, không phải là nhân loại chúng ta có thể đi vào, nếu không có người Cửu U bộ tộc dẫn dắt, cho dù là một Thần Tôn đi tới đó, cũng chỉ có một con đường chết.”

Dạ Nhược Ly không nói gì, nàng ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời màu xám tro, trên mặt mang theo vẻ kiên định, một lúc lâu sau, mới chậm rãi mở miệng nói: “Cao ngạo như hắn, cuồng mị như hắn, sao có thể trở thành nô lệ của người khác, bị người khác sai khiến cả đời? Hắn hẳn là phải luôn cao cao tại thượng, mà không phải…”

Nắm chặt quả đấm, cảm giác đau lòng tràn khắp toàn thân, Dạ Nhược Ly hít sâu một hơi, mới át chế được phần đau đớn kia.

Nếu như nàng không biết liền thôi, hiện giờ đã biết, làm sao có thể bỏ lại một mình yêu nghiệt chứ? Sao nàng có thể cam lòng hắn thật sự trở thành cái xác không hồn chứ? Huống chi, nàng sớm thành thói quen yêu nghiệt đứng ở bên cạnh.

“Nhược Ly nha đầu, ta hiểu nỗi khổ sở của con, nhưng mà ta lại không thể trơ mắt nhìn con đi chịu chết, con có biết thực lực của Cửu U Ma Long không? Dù là ta còn ở đỉnh phong, cũng không địch được một chiêu của nó, nghe nói, nó là tồn tại tiếp cận Chí Tôn nhất, đã trở thành nửa bước Chí Tôn, với thực lực của con, hoàn toàn sẽ không là đối thủ của nó.”

Thân thể hơi ngẩn

loading