Thiên tài cuồng phi - Trang 161

Chương 39: Một năm, chính là cả đời

Edit: Preiya

“Rống!”

Lại là một tiếng rồng ngâm âm trầm u ám, chấn động màng nhĩ của mọi người thiếu chút nữa vỡ vụn, mà ở dưới tiếng này, phòng ốc Tần gia chợt sụp đổ, dưới ánh trăng trong trẻo lạnh lùng, kích khởi lên trận trận bụi đất.

Một vùng mây đen che phủ kín cả bầu trời, che giấu đi trăng sáng trong trẻo lạnh lùng này ở bên trong mây đen.

Bầu trời tối đen làm cho người ta sợ hãi, tất cả mọi người không biết xảy ra chuyện gì, tất cả đều khiếp sợ ngưng mắt nhìn đêm tối thâm trầm.

Đột nhiên, nơi xa một bóng dáng khổng lồ lướt đến, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta không cách nào phản ứng, chỉ là trong vòng mấy hơi thở, bóng dáng khổng lồ này đã hiện ra trong con ngươi của bọn họ.

Ngưng mắt nhìn bóng đen cực lớn trong không trung, mọi người đồng loạt hít một hơi khí lạnh, đầu óc xuất hiện chập mạch trong chốc lát…

Chỉ thấy dướim ây đen, một Cự Long màu đen khổng lồ lượn vòng ở bên trong, chỉ cần là bầu trời ở trong phạm vi tầm mắt của mọi người thì đều bị thân thể của nó bao trùm, mà xung quanh Cự Long nổi lơ lửng tầng tầng hắc vụ, âm trầm mà lộ vẻ quỷ dị, hai con ngươi huyết sắc kia thoáng qua quang mang khát máu, hiển thị rõ tàn nhẫn vô tình.

“Ngươi quên hứa hẹn lúc trước rồi sao?”

Tầm mắt của Cự Long màu đen gắt gao tập trung vào Cung Vô Y, giọng nói âm trầm u ám làm cho người ta không rét mà run, giống như rơi vào tầng hầm, tất cả mọi người không dám nhìn thẳng vào hai con ngươi huyết sắc kia.

“Yêu nghiệt,” Dạ Nhược Ly quay đầu qua, nhìn tuấn nhan trắng bệch của Cung Vô Y, nói từng chữ, “Nói cho ta biết, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Trong gió đêm, thân thể dưới hồng bào khẽ run lên, Cung Vô Y siết quả đấm thật chặt, trong mắt phượng dần hiện ra một tia đau đớn.

“Tiểu Dạ Nhi, thật xin lỗi, ta…”

“Ta không muốn nghe chàng nói xin lỗi!” Nắm chặt hai quả đấm, Dạ Nhược Ly rống to lên, trong giọng nói của nàng mang theo run rẩy rất rõ ràng, “Ta chỉ muốn biết, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Trong khoảng thời gian này, yêu nghiệt không bình thường, không phải là nàng sớm đã phát giác được hay sao? Nhưng nàng vẫn là không hoài nghi, cho rằng theo như lời hắn nói, là mình quá lo lắng.

“Thì ra là, ngươi lại không biết chuyện này,” Cự Long màu đen thu hồi tầm mắt, rơi vào trên người Dạ Nhược Ly, giọng nói âm trầm u ám vang lên lần nữa, “Xem ra, tiểu tử này không có nói cho ngươi biết hết thảy những chuyện hắn làm cho ngươi…”

Quét mắt nhìn Cung Vô Y, trong mắt Cự Long màu đen không mang theo tình cảm, lạnh lùng khiến cho tâm của bất luận kẻ nào cũng bị kinh sợ.

“Thật ra thì, một năm trước, hắn hẳn là đã chết…”

“Ngươi nói cái gì!”

Đột nhiên cả kinh, sắc mặt Dạ Nhược Ly lập tức trắng bệch, nắm chặt quả đấm, thân thể không nhịn được run rẩy.

Một năm trước? Không phải là thời điểm hắn rơi vào khe nứt sao? Chẳng lẽ nói, khi đó hắn đã…

“Chẳng qua hắn may mắn gặp được ta, với đường đường là Cửu U Ma Long ta mà nói, cho dù sẽ có bỏ ra nhưng lại cũng không hề vô cùng khó khăn để một người sống lại, sau đó chúng ta liền đạt thành một giao dịch.”

“Đủ rồi!”

Cung Vô Y hét lớn một tiếng, cắt đứt lời nói của Cửu U Ma Long, hắn nắm chặt quả đấm, khuôn mặt tuấn mỹ khẽ ngước lên, trong mắt phượng xẹt qua không nỡ và đau đớn, nói: “Không cần nói nữa, ta đi với ngươi.”

“Ha ha, nếu như ta không nói rõ ràng, tiểu nha đầu bên cạnh ngươi kia, chắc là sẽ không cam tâm,” âm trầm u ám cười hai tiếng, Cửu U Ma Long tiếp tục nói, “Ta cứu hắn một mạng, hắn bán linh hồn cho ta, trở thành nô lệ của ta, để cho ta sai khiến cả đời, vốn là hắn không sợ hãi sống chết, chỉ là hắn có không bỏ được ngươi, cho nên, ta cho hắn thời gian một năm…”

Quả đấm nắm chặt lại chậm rãi buông ra, Dạ Nhược Ly khẽ ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt tuyệt sắc hiện đầy nước mắt.

“Yêu nghiệt, đây tất cả, là thật sao? Vì sao chàng không nói cho ta việc này?”

Tâm chợt đau xót, Cung Vô Y tiến lên ôm lấy Dạ Nhược Ly thật chặt, rũ mắt phượng xuống, hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên nước mắt trên mặt Dạ Nhược Ly, nhỏ giọng nói: “Tiểu Dạ Nhi, nàng luôn luôn rất kiên cường, cho nên, đừng khóc, nếu không thì ta sẽ đau lòng.”

Chỉ chỉ lồng ngực của mình, Cung Vô Y khẽ nhíu mày, trái tim đau đớn, khiến cho khuôn mặt tuấn tú của hắn càng lúc càng tái nhợt.

“Mà ta vốn không có ý định nói cho nàng biết việc này, bởi vì, ta không muốn nhìn thấy dáng vẻ hiện giờ của nàng, không muốn nàng khổ sở vì ta, nhưng ta chưa từng ngờ tới, Cửu U Ma Long… thế nhưng lại tới nơi này.”

Hắn vốn là muốn giấu diếm nàng tất cả, len lén rời đi, ít nhất, nàng sẽ không khổ sở như hiện giờ.

“Tiểu Dạ Nhi, đời này, để cho ta vô cùng hạnh phúc là đã gặp được nàng, bất kể làm cái gì vì nàng, ta đều không oán không hối, cho dù là dùng một đời đổi lấy thời gian một năm ngắn ngủn, ta cũng cảm thấy đáng giá.”

Nếu như hắn chết rồi, sẽ không thể làm bạn ở bên cạnh nàng, vì vậy thời gian một năm này là hắn có được, chỉ cần có thể trở lại bên cạnh nàng, dù là chỉ có một ngày, đừng nói chỉ là để cho người

loading