Thiên tài cuồng phi - Trang 155

Chương 33: Kỳ Lân bộ tộc

Edit: Preiya

Dưới bầu trời đen tối, cuồng phong nổi lên, nữ tử đứng thẳng trong gió lớn, sắc mặt tràn đầy lạnh lùng túc sát, một thân khí chất này, lạ không phân cao thấp với nam nhân bên cạnh.

Đáng tiếc, khí chất như vậy lại có một dung mạo bình thường…

Mọi người đều tiếc hận thở dài một hơi, cũng không có vì vậy mà có chút thương tiếc nào. Thất phu vô tội hoài bích kỳ tội*, muốn trách chỉ có thể trách nàng có vận may đạt được thần khí, há là con kiến hôi như nàng xứng có được thần khí chứ.

*Thất phu vô tội hoài bích kỳ tội: người vô học thì không có tội, người tài giỏi thì có tội

“Rầm!”

“Ầm ầm!”

Tay Dạ Nhược Ly đặt ra sau lưng, nắm chuôi kiếm thật chặt, trong nháy mắt rút ra, thiên địa biến sắc, sấm sét vang dội, lôi điện màu tím vòng quanh thân nàng, có một cảm giác hoa lệ không nói ra được.

“Thần khí?” Âu Dương Phong hung hăng nuốt một ngụm nước miếng, ánh mắt tràn đầy tham lam, “Đây chính là thanh thần khí nàng sử dụng lúc trước, chư vị, chúng ta cùng tiến lên, cướp lấy thần khí của nàng!”

Ngưng mắt nhìn đám người khí thế hung hăng, mặt Dạ Nhược Ly không chút sợ hãi, đứng ở dưới bầu trời đen, tựa hồ như hòa làm một thể với cảnh sắc lúc này đây.

“Được, chúng ta sóng vai cùng chiến.”

Quay đầu sang, trên khuôn mặt tuấn mỹ của Cung Vô Y dần hiện ra nụ cười giống như yêu nghiệt, giọng nói mị hoặc lập tức quyến rũ tâm thần của rất nhiều người. Tất cả nữ tử phía dưới, đều là một vẻ mặt mến mộ nhìn chăm chú vào hắn.

Cung Vô Y đã từng không chịu dùng thần khí, là vì an toàn của Dạ Nhược Ly, hiện giờ những người này cũng đã biết trên người nàng có thần khí, cũng không cần thiết phải ẩn tàng nữa.

Bàn tay vung lên, sau lưng Cung Vô Y, một đạo hồng quang thoát khỏi sự trói buộc của tấm vải đỏ, bay vào trong lòng bàn tay hắn.

Hồng quang này là một thanh trường mâu, màu sắc đỏ tươi sáng ngời, phảng phất như xâm nhiễm qua máu tươi vậy, mơ hồ tản ra một cỗ khí tức âm lãnh, khí tức này cực kỳ tương xứng với Cung Vô Y.

“Thần khí?”

Mọi người đều sững sờ, không ngờ tới, trong tay của nam tử cũng nắm giữ một thanh thần khí.

Cái này thật đúng là được tới toàn bộ phí công phu…

Về phần Tần Dao cùng đám người Tần gia thì bị bọn họ ném ra sau đầu, không có gì quan trọng hơn thần khí, dù cho Tần Dao muốn tính sổ sau đó, một Tần gia của nàng ta, có thể so đấu được nhiều gia tộc có mặt ở đây liên hiệp sao?

Nghĩ như vậy, mọi người lại càng tăng thêm can đảm tiến tới gần hai người.

Chiến tranh, hết sức căng thẳng.

Trường mâu thẩm thấu ra khí tức âm lãnh, chỉ là một hơi thở, liền có mấy người chôn thân dưới công kích của nó. Nhưng vẫn không có người lùi bước, bởi vì sự hấp dẫn của thần khí thật là quá lớn.

Một lão giả trong đó nâng đại đao lên, hung hăng bổ về phía Dạ Nhược Ly, khóe miệng của lão ta giương lên nụ cười khát máu tàn nhẫn, phảng phất như đã nhìn thấy cảnh Dạ Nhược Ly chôn thân ở dưới đao của lão ta.

Vậy mà, đúng lúc này, một đạo lội điện rơi xuống từ trên đỉnh đầu, hung hăng bổ vào trên người của lão ta, thân thể của lão ta lập tức run lên, không chờ lão ta có phòng bị, một tiếng rồng ngâm vang dội phía chân trời, trong khoảnh khắc lão ta ngẩng đầu lên, Lôi Long màu tím phủ đầu xuống, đuôi rồng đập mạnh một cái, lão ta liền giống như bị điện giật quăng ra ngoài.

Trong nháy mắt rơi xuống đất, bên trên còn tản ra một chút lôi điện màu tím, chẳng qua là lão ta nằm co quắp trên đất một chút liền không động đậy nữa.

“Này… chuyện này sao có thể?”

Mọi người đều trợn to hai mắt, giật mình ngưng mắt nhìn vào bóng dáng lúc ẩn lúc hiện như thần tiên dưới bầu trời đen.

Lão giả này chính là Thần Hoàng cấp thấp, một người đường đường là cường giả Thần Hoàng cấp thấp, liền dễ dàng bị nàng giết trong nháy mắt? Nữ tử này thật sự là phế vật như lời lão gia hỏa Âu Dương Phong kia nói sao?

Đừng nói những người còn lại rồi, cho dù là Âu Dương Phong đã tự nhận rằng hiểu biết rõ thực lực của Dạ Nhược Ly cũng hoàn toàn ngây dại.

Trong chốc lát, tình cảnh Dạ Nhược Ly giết Âu Dương Thiên trong nháy mắt hiện ra ngay trước mắt, Âu Dương Phong hung hăng tự khích lệ: “Sao nàng có thể mạnh như vậy? Nếu như nàng thật sự cường đại như vậy, lúc đó vì sao lại thoát đi? Chẳng lẽ nàng là cố ý chơi đùa ta? Hay là nói…”

Ánh mắt chợt lóe lên, có lẽ Âu Dương Phong cảm nhận được cái gì đó, quát: “Chư vị, mọi người không cần lo lắng, chắc chắn là nàng sử dụng phương pháp gì đó cưỡng chế tăng thực lực lên, chúng ta chỉ cần kéo nàng nửa khắc thời gian, lực lượng của nàng nhất định sẽ thụt lùi lại.”

Dạ Nhược Ly quét mắt nhìn Âu Dương Phong, nàng không thể không thừa nhận, Âu Dương Phong cũng không phải là một người không có đầu óc như trong tưởng tượng của nàng.

Ít nhất ông ta biết mình cưỡng chế tăng lên chiến lực, hơn nữa thời gian có hạn.

Không sai, sau khi nàng tăng lên, Linh Đồng từng báo cho nàng biết, thời gian của nàng chỉ có nửa canh giờ, cũng tức là, trong vòng nửa canh giờ phải mở ra một con đường máu, nếu không chỉ có thể chờ chết.

“Yêu nghiệt.”

Thân hình Dạ Nhược Ly chợt lóe lên, lưng đối lưng với Cung Vô Y, thần sắc ngưng trọng nhìn kẻ địch cuồn cuộn không dứt.

Sợ rằng cũng không ai chú ý tới, từ đầu đến cuối trận chiến này đều bị hai người nhìn ở trong mắt…

“Nhị Sư huynh, lần này chúng ta lại thua Đại Sư huynh một bậc.”

Rừng cây rậm rạp che lại bóng dáng của hai người, chỉ thấy khóe môi của mỹ phụ trong đó khẽ mỉm cười, mắt đẹp ngưng mắt nhìn nữ tử chiến đấu đẫm máu phía trước, trong mắt xẹt qua một chút tán thưởng.

“Chủ nhân của Thanh Minh Phủ lệ thuộc vào Thanh Minh Phủ là điều không thể tránh khỏi, không có bất kỳ người nào có thể thoát khỏi, chẳng qua quả thật nàng là người thoát khỏi phần lệ thuộc này sớm nhất, phần tâm trí này, cho dù là Hỏa Thần đều không thể so sánh, ta tin tưởng, sau này nàng nhất định sẽ vượt qua Hỏa Thần.”

Ngũ Huyền Lão Nhân chắp hai tay sau lưng, cười thản nhiên, ánh mắt sâu xa thâm thúy: “Lần này nàng đạt được kỳ ngộ sớm, đồng dạng cũng là đạt được cơ hội thoát thai hoán cốt sớm nhất, có lẽ nữ tử này, sẽ trở thành tồn tại Chí Cao Vô Thượng.”

Tồn tại Chí Cao Vô Thượng?

Mỹ phụ hơi ngẩn ra, trên dung nhan mỹ lệ thoáng qua vẻ khiếp sợ.

Bà chỉ cho là nữ tử này sẽ vượt qua Hỏa Thần, lại không nghĩ tới, có thể trở thành tồn tại đó, đó là cố gắng cả đời của Hỏa Thần năm đó, cũng chưa từng đạt tới mức độ đó.

Chẳng lẽ, nữ tử này, thật có thể giành được địa vị siêu nhiên này sao?

Dưới bầu trời đen tối, trận sát phạt này chưa từng dừng lại, ngược lại càng ngày càng kịch liệt…

Máu tươi chảy xuôi vào các khe rãnh, mùi máu tươi nhàn nhạt tràn ngập cả vùng trời, khiến người ta muốn làm việc ác, mặc dù hai người tiêu diệt được rất nhiều kẻ địch, lại vẫn có rất nhiều người liều mạng vọt tới nhữ cũ.

Âu Dương Chi Nặc núp ở chỗ sau cùng trong đám người, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy kinh ngạc, nàng ta che miệng lại, không để cho mình phát ra tiếng nói.

Vì sao nữ tử này lại cường hãn như thế? Nàng chỉ là một Thần Tướng đỉnh phong, lại có thể phát huy ra sức chiến đấu giết Thần Hoàng cấp thấp trong nháy mắt, nàng vẫn còn là người sao? Rõ ràng chính là một biến thái!

Nghĩ đến đã từng đối địch, Âu Dương Chi Nặc nhịn không được run rẩy, trên mặt hàm chứa khủng hoảng không hề che giấu chút nào.

Nhất định phải giết nàng, nếu như không giết nàng, nữ tử này nhất định sẽ áp dụng trả thù điên cuồng, chỉ có nàng chết đi, tất cả mới có thể khôi phục lại yên ổn.

Hơn nữa, rõ ràng là dáng dấp nàng xấu như vậy, vì sao lại có được phu quân tuấn mỹ cường đại như thế chứ? Nàng dựa vào cái gì chứ? Loại nữ nhân này, là không xứng đáng nhận được tình yêu của bất kỳ người nào!

Mặc dù tâm tư Âu Dương Chi Nặc luôn dừng ở trên người Liễu Vân Phong, không thừa nhận cũng không được, Liễu Vân Phong là xa xa không thể so sánh với mỹ nam hồng y, quả thật chính là khác nhau một trời một vực.

Lúc này, hai người Dạ Nhược Ly và Cung Vô Y, khắp người đều là đầm đìa máu tươi, chẳng qua không biết máu tươi này là đến từ trên người bọn họ, hay là bị kẻ địch bắn vào.

Dần dần, Dạ Nhược Ly bắt đầu có chút lực bất tòng tâm…

Nàng có thể giết Thần Hoàng cấp thấp trong nháy mắt, nhưng ở chỗ này, Thần Hoàng cấp thấp cũng không phải mạnh nhất, vô luận là Thần Hoàng trung cấp, hay là Thần Hoàng cao cấp, cũng vài chục người.

Thiên Lạc Bình Nguyên, quả thật không phải là Lạc Nguyệt Quốc có thể so sánh, dù là triệu tập toàn bộ Thần Hoàng Lạc Nguyệt Quốc, cũng không bằng một phần năm nơi này, khó trách thật lâu rồi mà Lạc Nguyệt Quốc không có cách nào chiếm lấy Thiên Lạc Bình Nguyên.

“Phốc xuy!”

Dạ Nhược Ly ngăn trở thanh kiếm chém ở trước mặt, nhưng không chú ý đến quả đấm bay đến từ bên cạnh, một quyền hung hăng đánh vào lồng ngực của nàng, nàng lập tức phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt thoáng chốc tái nhợt.

“Tiểu Dạ Nhi!” Tâm Cung Vô Y đau đớn, đỡ lấy thân thể của nàng, trường mâu trong tay đâm vào lồng ngực người vừa đánh tới, chợt rút ra, cắn răng nói, “Chúng ta đi.”

Mặc dù hắn muốn bảo vệ nàng, thế nhưng hắn hiểu, Dạ Nhược Ly muốn không phải là sự bảo vệ của hắn, mà là cùng hắn sóng vai kháng địch, nhưng khi nhìn đến nàng bị thương, hắn liền có một cơn lửa giận hủy thiên diệt địa.

Đám người có mặt ở đây, hắn đều nhớ kỹ, chờ hắn rời khỏi Ngũ Huyền Sơn, chính là lúc bọn họ phải trả giá thật lớn.

Lúc đó, cho dù là tàn sát cả Thiên Lạc Bình Nguyên, hắn cũng phải giết chết đám người này, không chừa lại một tên nào!

“Mau, mau chặn bọn họ lại!”

Âu Dương Phong đột nhiên cả kinh, vội vàng quát lên.

Hai người này đều cực kì khủng bố, tuyệt không thể để cho bọn họ rời đi, nếu không Âu Dương gia khó có thể tránh được sự tru diệt của bọn họ.

Hai người ra sức mở một đường máu, lao ra vòng vây của đám người đó, Cung Vô Y ôm lấy eo của Dạ Nhược Ly, thân hình chợt lóe lên liền đã đến chỗ cách xa vài trăm mét.

Chẳng qua phía sau đều là Thần Hoàng cường giả, theo sát không buông, cũng không bị Cung Vô Y bỏ rơi quá xa.

Không biết chạy bao lâu, phía trước chợt hiện ra một vách núi chiếu vào trong mắt, Cung Vô Y đột nhiên dừng bước lại, trong mắt phượng hẹp dài mang theo một mảnh thâm trầm.

Phía dưới vách núi vạn trượng, là hắc vụ nồng nặc, một chiếc lá chậm rãi rơi xuống, nhưng khi chiếc lá rơi xuống dưới vách núi, thế nhưng lại rơi xuống với khí thế sét

loading