Thiên tài cuồng phi » Trang 123

Quyển 5: DANH DƯƠNG THIÊN HẠ

Chương 1: Lạc Nguyệt Quốc, Lạc Sơn Lĩnh

Edit: Preiya

Lạc Sơn Lĩnh, chính là một lãnh địa khá hẻo lánh của Lạc Nguyệt Quốc, có lẽ là do hoàn cảnh địa lý chung quanh, có rất nhiều mạo hiểm giả tới đây.

Nghe nói, lãnh chúa Lạc Sơn Lĩnh, là một vị Thần Vương cường giả, có uy vọng tương đối cao tại Lạc Sơn Lĩnh, nhưng Lạc Sơn Lĩnh, cũng là một lãnh địa cường giả vi tôn, chỉ cần ngươi có thực lực, bất kể là sát phạt, diệt tộc, giành đồ vật đều được cho phép.

Nếu không có thực lực? Thật xin lỗi, Lạc Sơn Lĩnh đó là nơi ngươi táng thân.

Lúc này, trong Lạc Sơn Lĩnh, tại Tinh Nguyệt Thành, lại nghênh đón hai khuôn mặt xa lạ, mặc dù Tinh Nguyệt Thành thường xuyên có người thành trấn khác đến đây, vậy mà, hai người này, thế nhưng không khỏi hấp dẫn tầm mắt của người qua lại trên đường…

Chỉ thấy nữ tử đó, bạch y thịnh tuyết, phong hoa tuyệt đại, giữa hai hàng lông mày của nàng hiện ra một tia cuồng ngạo bẩm sinh, phảng phất như nàng chính là vương giả thiên địa, duy ngô độc tôn.

Nam tử còn lại là một bộ hồng y, tuấn mỹ tuyệt thế, như là yêu nghiệt, tựa hồ lúc cười một tiếng liền có thể mê hoặc lòng người, thế nhưng, chỉ có lúc nam tử nhỏ giọng trò chuyện với nữ tử bên cạnh, mới sẽ lộ ra nụ cười mị hoặc kia.

Nam tử này cũng hàng ngàn hàng vạn phong hoa, mà bóng dáng hai người sánh vai đi tới, để cho những người nhìn thấy đều không khỏi tự chủ than nhẹ một tiếng.

Đọc FULL truyện tại đây

Một đôi bích nhân thật xứng đôi, bọn họ sống lâu như vậy, cũng chưa từng thấy qua, hai người tuyệt thế như thế, mà cái cảm giác hài hòa giữa bọn họ kia, không phải là bất luận kẻ nào cũng có thể chen vào.

Bỗng nhiên, nữ tử đó dừng lại trước một tòa kiến trúc trang nghiêm xa hoa, nàng khẽ ngẩng đầu lên, lập tức, năm chữ to phòng đấu giá Tinh Nguyệt trên bảng hiệu ra rõ ràng ở trong con ngươi đen của nàng.

Lúc hai người đi vào phòng đấu giá, người đi trên đường vẫn không thể thu hồi ánh mắt kinh diễm như cũ…

“Hai vị khách nhân, xin hỏi các ngươi là tới giám vật, hay là bán đấu giá?”

Dạ Nhược Ly và Cung Vô Y vừa mới bước vào cửa phòng đấu giá, liền có một nữ tử thanh y tiến lên nghênh đón, nàng nói lời này thì không khỏi đánh giá hai người trước mắt, phát hiện ra, với nhãn lực của nàng thế nhưng lại hoàn toàn nhìn không thấu bọn họ, kết quả này để cho tâm nàng không khỏi kinh ngạc.

“Ta nghĩ biết, uy tín và danh dự phòng đấu giá các ngươi thế nào.” Dạ Nhược Ly quét mắt nhìn nữ tử thanh y, cũng không trả lời câu hỏi của nàng, ngược lại là nhàn nhạt hỏi.

“Ha ha, vị cô nương này, ngươi cứ yên tâm đi,” nữ tử thanh y lễ phép cười cười, nhưng vẫn mở miệng cam đoan, “Uy tín và danh dự phòng đấu giá Tinh Nguyệt chúng ta rất tốt, bằng không sao khách nhân có thể yên tâm giao vật phẩm cho chúng ta, nếu như ngươi bán đấu giá là vật phẩm trọng yếu gì đó, chúng ta tuyệt đối sẽ bảo vệ tốt tin tức cá nhân cho các ngươi.”

Tuy rằng nói như thế, nhưng nữ tử thanh y lại không tin, bọn họ có thể lấy ra vật phẩm trân quý gì đó.

“Rất tốt, ta muốn bán đấu giá là thần khí và Phá Thánh Đan.”

“Cái… Cái gì?” Nữ tử thanh y đột nhiên trợn to hai mắt, nàng đang hoài nghi, có phải bản thân mình nghe lầm không?

Thần khí? Tại sao có thể có người cầm thần khí tới đây bán đấu giá? Nếu người nữ tử này thật sự có được thần khí, vì sao không giữ lại cho chính mình sử dụng? Dù sao trên đời này, người sẽ bán đấu giá thần khí quả thật là quá ít.

Duỗi bàn tay ra, lập tức trong tay Dạ Nhược Ly nhiều hơn một thanh trường kiếm màu lam cùng một cái bình sứ hoa đào.

“Thanh kiếm này là Băng Sương thần kiếm, một viên Phá Thánh Đan này, có thể để cho Huyền Thánh đột phá một cấp.”

Bởi vì Dạ Nhược Ly đã nghe Phong Thần giải thích, tuy rằng phiến Đại lục này có rất nhiều Huyền Thần cường giả, nhưng vẫn có Huyền Thánh, cũng tồn tại cấp bậc thấp hơn, vì vậy, nàng mới lấy ra Phá Thánh Đan bán đấu giá.

“Ngươi còn có vấn đề gì không?” Nhìn thấy nữ tử thanh y chỉ sững sờ nhìn đồ vật trong tay nàng đến xuất thần, Dạ Nhược Ly khẽ nhíu mày, giọng nói mang theo một chút bất mãn.

“Không, không có vấn đề,” nữ tử thanh y vội vàng hoàn hồn lại, lộ ra một nụ cười miễn cưỡng, “Chẳng qua, vì giám định thật giả, còn cần thủ tịch giám định sư phòng đấu giá chúng ta giám định, bởi vì hai vật này cực kỳ quý trọng, cho nên mời hai vị đi theo ta, ta này liền dẫn các ngươi đi gặp La Di đại sư.”

Dạ Nhược Ly và Cung Vô Y đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng là gật đầu một cái, đi theo phía sau nữ tử thanh y rời khỏi đó.

Thủ tịch giám định sư phòng đấu giá Tinh Nguyệt La Di, tại Tinh Nguyệt Thành, thậm chí là toàn bộ Lạc Sơn Lĩnh đều có danh tiếng rất lớn, chỉ vì đồ vật đã được hắn giám định qua, không có bất kỳ đồ vật nào là đồ giả.

Cho nên, rất nhiều người đều yên tâm đến Tinh Nguyệt Thành chụp mua vật phẩm.

“Đông, thùng thùng!”

Lúc này, La Di đang chuyên tâm đọc quyển sách trên tay, ngoài cửa truyền tới mấy tiếng đập cửa vô ý, hắn khẽ nhíu mày, chỉ đành phải để quyển sách cổ trên tay xuống, không kiên nhẫn nói: “Vào đi.”

“Dạ, La Di đại sư.”

Nữ tử thanh y đẩy cửa đi vào, sau khi cung kính chào hỏi một tiếng, liền giới thiệu Dạ Nhược Ly và Cung Vô Y cho La Di.

“Thần khí và Phá Thánh Đan?” Ánh mắt La Di sáng lên, vội vàng đứng lên, hai tròng mắt khôn khéo rơi vào trên tay Dạ Nhược Ly, từng chút từng chút ánh sáng dần dần khuếch tán ra trong mắt hắn, ngay cả hô hấp cũng không khỏi căng thẳng.

“Cái đó, vị cô nương này, ngươi có thể đưa thanh kiếm kia cho ta xem xét một chút không?”

Dạ Nhược Ly gật đầu một cái, bước lên phía trước, đồng thời đặt thần kiếm và đan dược trong tay lên trên mặt bàn.

Chà chà vào đường vân trên thân kiếm, hai tay La Di không kiềm được run rẩy: “Không sai, là thần khí, thật sự là thần khí, cô nương, ngươi thật sự muốn giao thần khí cho phòng đấu giá chúng ta bán đấu giá sao?”

Nói tới đây, trong tâm La Di căng thẳng, chỉ sợ đối phương sẽ đổi ý.

Nếu như phòng đấu giá Tinh Nguyệt xuất ra thần khí, danh tiếng nhất định sẽ ngày càng cao, càng có thể kiếm được một khoản lớn, La Di không thể nào không khẩn trương, nhưng chuyện này liên quan đến tiền đồ của phòng đấu giá Tinh Nguyệt.

“Đúng vậy,” Dạ Nhược Ly gật đầu một cái, ánh mắt cảnh cáo rơi vào trên người lão giả, “Thế nhưng, ta không hi vọng, phòng đấu giá các ngươi, truyền ra tin tức của ta, nếu không…”

“Ha ha, cô nương, ngươi yên tâm đi, ta tuyệt đối sẽ không nói,” La Di khẽ mỉm cười, chợt như là nghĩ đến cái gì đó, nói, “Đúng rồi, phòng đấu giá chúng ta, năm ngày sau có một buổi bán đấu giá cỡ lớn, lúc đó Lạc Sơn Lĩnh sẽ có rất nhiều người tiến đến, thế nhưng, nếu như cho chúng ta thêm một chút thời gian, ta sẽ truyền bá tin tức này trên khắp Lạc Nguyệt Quốc, đến lúc đó người tới buổi bán đấu giá sẽ càng nhiều hơn.”

Như thế, phòng đấu giá Tinh Nguyệt cũng sẽ kiếm được một khoản lớn.

Nghĩ đến tình cảnh lúc ấy, La Di liền kích động.

“Không cần, liền năm ngày sau đi.” Dạ Nhược Ly lắc đầu một cái, cự tuyệt đề nghị của La Di.

Trong lòng cảm thấy hơi thất vọng, La Di thở dài một hơi, nói: “Vậy cũng được, đúng rồi, đây là thẻ khách quý phòng đấu giá của ta, năm ngày sau, các ngươi có thể đi vào lối đi dành cho khách quý tới chỗ ngồi khách quý.”

Toàn bộ Lạc Sơn Lĩnh, chỉ có Lãnh chúa và những đại thế lực đó, mới có thể có thẻ khách quý phòng đấu giá Tinh Nguyệt, mà La Di đưa cho Dạ Nhược Ly tấm thẻ này, chỉ xếp sau Lãnh chúa, vượt lên trên những đại thế lực khác.

“Ừ.”

Dạ Nhược Ly nhận lấy thẻ khách quý, hài lòng gật đầu một cái, sau cùng liếc nhìn La Di, cùng Cung Vô Y xoay người đi ra ngoài cửa.

“Đại sư, chúng ta có cần phải đi điều tra một chút bối cảnh của hai người này hay không?” Cho đến lúc bóng dáng hai người biến mất, nữ tử thanh y mới cất bước tiến lên, cung kính ôm quyền, nói.

“Tuyệt đối không thể, hai người này, chẳng hề đơn giản, có thể không đắc tội, liền tốt nhất không nên đắc tội, chuyện điều tra bối cảnh này, ngàn vạn lần không thể làm, bằng không, sẽ đưa tới cường địch cho phòng đấu giá Tinh Nguyệt.”

Nghĩ đến ánh mắt cuối cùng của nữ tử kia nhìn mình, La Di liền cảm giác đáy lòng phát run, mà mặc dù nam tử yêu nghiệt một bên vẫn trầm mặc không nói, thế nhưng hắn lại cảm nhận được, nam tử này cũng không hề đơn giản.

Chắc La Di sẽ không biết, những cảm giác này của hắn, hoàn toàn là Dạ Nhược Ly và Cung Vô Y mượn dùng thần khí phát ra uy thế, cũng không phải là lực lượng vốn có của bản thân bọn họ.

Mục đích chính là để cho La di sinh ra một loại ảo giác rằng thực lực của bọn họ cao thâm khó lường.

Nếu quả thật có người biết được tin tức về bọn họ, muốn mưu tài mà giết người, Dạ Nhược Ly cũng có thể mượn dùng Thanh Minh Phủ chạy thoát thân, dù sao, không có pháp bảo hộ mệnh, nàng chắc là sẽ không nghênh ngang lấy thần khí ra bán đấu giá.

Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội*, Dạ Nhược Ly không phải không hiểu đạo lý này, nàng làm như thế, là nắm chắc có thể chạy thoát thân.

*Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội: bá tánh vốn không có tội, nhân thân tàng bích ngọc mà thu hoạch tội. Nguyên chỉ thảo dân không thể tư tàng bảo ngọc, một cái tiểu thảo dân không lý do có bảo ngọc, trừ phi ăn trộm cướp bóc. Sau cũng so sánh có tài năng, có lý tưởng mà thụ hại. (nguồn: baike.baidu.com)

“Yêu nghiệt, năm ngày sau phòng đấu giá mới cử hành, mà hiện tại thời gian cũng không còn sớm, chúng ta liền tìm khách điếm nghỉ ngơi trước đi?”

Nắng chiều rực rỡ trải rộng khắp bầu trời, Dạ Nhược Ly quay đầu nhìn về phía nam tử bên cạnh, dưới nắng chiều, trên dung nhan tuyệt sắc của nàng, có chứa nhàn nhạt ánh chiều tà.

Rũ mắt xuống, Cung Vô Y chăm chú nhìn nữ nhân tâm ái, đôi môi mỏng giương lên, trên tuấn nhan lộ ra nụ cười yêu nghiệt mị hoặc.

“Đã là quyết định của nương tử, làm sao vi phu đề xuất ý kiến phản đối?”

Cho dù nhận thức Cung Vô Y nhiều năm, nhưng mỗi lần Dạ Nhược Ly nhìn thấy hắn cười, không nhịn được thầm mắng ở trong lòng, nụ cười của hắn thật đúng là hại nước hại dân, nói hắn yêu nghiệt hoàn toàn không quá đáng.

Trước khi nhận thức hắn, trước giờ cũng chưa từng nghĩ tới, một nam nhân, lại có thể cười đẹp đến như thế…

Có lẽ bởi vì do buổi đấu giá năm ngày sau, khách điếm ở Tinh Nguyệt Thành đã đầy ắp người, thật không dễ dàng tìm được khách điếm còn dư lại đúng một gian phòng, Dạ Nhược Ly và Cung Vô Y lại rơi vào nguy cơ thiếu tiền.

“Ta dùng vật phẩm trả tiền, thế nào?”

Lão bản khách điếm ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua người tới, vẻ mặt không chút thay đổi nói: “Xin lỗi, bổn điếm trừ tinh thạch ra, những vật phẩm khác đều không thu, nếu không có tinh thạch, các ngươi liền đi chỗ khác đi.”

Dạ Nhược Ly khẽ nhíu mày, vừa định mở miệng lần nữa, phía sau bỗng nhiên truyền tới một tiếng cười khinh thường.

“Ha ha, nghèo rớt mồng tơi cũng dám đến khách điếm, ngươi cho rằng khách điếm là chỗ nào hả? Lão bản, còn lại một gian phòng khách của các ngươi, bản công tử muốn.”

Nghe vậy, lão bản khách điếm ngẩng đầu lên, sau khi nhìn thấy thanh niên này đi vào, vẻ mặt tươi cười nói: “Hóa ra là Lý công tử, Lý công tử thế nào lại có rãnh rỗi, hạ cố tới tiểu điếm của ta đây?”

Thanh niên cao ngạo hất cằm lên, trong tay ôm một vị nữ tử nóng bỏng quyến rũ, dưới ánh mắt của lão bản khách điếm tiến vào.

Lão bản khách điếm đương nhiên nhận ra, thanh niên này chính là công tử Lý gia Lý Hạ, bởi vì Gia chủ Lý gia không cho phép hắn mang nữ nhân loạn thất bát tao* về nhà, cho nên mỗi lần đều sẽ mang nữ nhân tới khách điếm nghỉ lại.

*loạn thất bát tao: ý chỉ sự lộn xộn, lung tung

Tầm mắt Lý Hạ xẹt qua trên người Cung Vô Y, dừng lại trên khuôn mặt Dạ Nhược Ly, trong mắt hắn rõ ràng xẹt qua kinh diễm, chợt, bởi vì trên tuấn nhan túng dục quá độ mà lộ vẻ tái nhợt mang theo dâm đãng nói.

“Vị tiểu mỹ nhân này, ngươi đi theo một kẻ nghèo rớt mồng tơi ngay cả tinh thạch cũng không có, thì có ích lợi gì chứ? Nếu như ngươi muốn lưu lại ở nơi này, bản công tử cũng có thể chứa chấp ngươi.”

“Lý công tử!”

Nhìn thấy tầm mắt Lý Hạ ở trên khuôn mặt Dạ Nhược Ly, vị nữ tử nóng bỏng quyến rũ bên cạnh có chút bất mãn cong lên đôi môi đỏ mọng, hai tay ôm lấy thân thể Lý Hạ, giống như xà nữ quấn ở trên người hắn, nũng nịu kêu.

“Ha ha, tiểu mỹ nhân, ngươi ghen tị sao?” Bàn tay to sờ sờ lên khuôn mặt trái xoan của nữ tử kia, Lý Hạ bỉ ổi cười cười, “Yên tâm, bản công tử cũng sẽ thương yêu ngươi, chẳng qua phải ủy khuất ngươi cùng hầu hạ bản công tử với vị tiểu mỹ nhân bạch y.”

Nắm chặt quả đấm, trên khuôn mặt tuấn tú của Cung Vô Y âm trầm đáng sợ, trong mắt phượng hiện lên huyết quang tàn nhẫn.

Lúc hắn muốn xuất thủ giáo huấn Lý Hạ, Dạ Nhược Ly đột nhiên kéo hắn lại, lắc đầu một cái, liền đưa ánh mắt quăng về phía lão bản khách điếm, nói, “Ta dùng một viên đan dược làm tiền phòng năm ngày của chúng ta, thế nào?”

“Đan dược?” Lão bản khách điếm hơi ngẩn ra, nghi ngờ nhìn chăm chú vào Dạ Nhược Ly.

“Không sai, viên đan dược này, có thể chữa khỏi thương thế cho Huyền Thánh.”

Mở bàn tay ra, một bình sứ liền đập vào mắt, Dạ Nhược Ly đổ ra một viên đan dược trong đó, đưa đến trước mặt lão bản khách điếm.

Tại Phong Vực, vẫn có rất nhiều Huyền Thánh, mà thực lực của vị lão bản khách điếm này, chính là Huyền Thánh, có lẽ Huyền Thánh là cường giả tối cao tại Huyền Vũ đại lục, với phiến Đại lục này mà nói, thực lực gần như đứng ở tầng dưới cùng.

Kỳ thật ra, trong tay Dạ Nhược Ly, có rất nhiều huyền tinh thạch, cũng có thể đưa đến tác dụng giống nhau, chẳng qua huyền tinh thạch có thể giúp đám thuộc hạ sống ở Thanh Minh Phủ kia tăng lên thực lực, so sánh ra, đan dược lại thành ra vật phẩm không có tác dụng nhiều lắm.

Nhưng là, đồ vật vô dụng ở trong mắt nàng, với người khác mà nói, là chí bảo hiếm có.

Lão bản khách điếm còn chưa hoàn hồn lại, bên cạnh liền truyền tới một tiếng nói châm chọc: “Đan dược có thể chữa khỏi thương thế cho Huyền Thánh? Điều này sao có thể? Không cần nghĩ cũng biết là hàng giả, chỉ có kẻ ngốc mới tin tưởng, tiểu mỹ nhân, ngươi không cần dùng loại thủ đoạn này để lừa gạt người vô tội, vẫn là đi theo bản thiếu gia mới có thể cật hương hát lạt*, ha ha…”

*cật hương hát lạt: cơm ngon rượu say

“Oanh!”

Tiếng cười im bặt dừng lại, Lý Hạ hoảng sợ ngẩng đầu lên, liền thấy trên người nam tử yêu nghiệt hồng y, bộc phát ra một cỗ khí thế cường hãn, khí thế này hung hăng đụng vào trên người hắn, không chờ hắn phản ứng, liền đánh hắn bay ra ngoài.

Hắn đã là một Huyền Thánh cấp thấp, tại Tinh Nguyệt Thành, cũng là một thiên tài, nhưng khí thế của nam nhân này, tựa hồ cường đại hơn hắn rất nhiều…