Thiên tài cuồng phi » Trang 115

Chương 28: Trở về

Edit: Preiya

Đan dược vừa vào miệng là tan, một mùi thơm ngát tràn ngập trong miệng, ngay lập tức, thân thể hai vị Thái thượng Trưởng lão đều run lên, thân thể già nua bộc phát ra vô tận sinh khí.

“Ha ha ha,” hắc bào lão giả cười to hai tiếng, phất phất áo bào, một đôi tròng mắt tinh quang bắn ra bốn phía, toả ra vô hạn sinh cơ, “Sư đệ, trong lúc chúng ta bị trọng thương, xem ra có vài người không để chúng ta vào mắt, mà đây cũng là lúc chúng ta nên đi trò chuyện với bọn họ một chút, để cho bọn họ biết, địa vị Lâu gia ta, tuyệt đối không phải là đám người ô hợp này có thể dao động.”

Hôi bào lão giả khẽ mỉm cười, vẫn không nói ra, nhưng mà tia sáng trong đôi mắt kia, cũng đã thể hiện rõ quyết định của hắn.

Trước đại môn Lâu gia, ngũ đại thế lực cùng đám người phản bội kia, nghiễm nhiên còn muốn chống cự tới cùng, dù sao Dạ Nhược Ly cũng đã rời khỏi nơi này, bọn họ cũng không phải là không có chút hi vọng nào.

Đúng lúc này, Âm Lão dường như phát hiện ra gì đó, toàn thân run lên, ánh mắt sợ hãi nhìn về phía chỗ bầu trời không xa.

Nơi đó, hai đạo khí tức cường đại đập vào mặt, cho dù Âm Lão thân là Huyền Thánh cường giả, đỉnh phong cường giả cố ý tranh áp bách với hắn, hô hấp cũng cảm thấy một tia bức bách.

“Bùm bùm!”

Hai chân mềm nhũn, hắn không khỏi quỳ rạp xuống đất, trên dung nhan già nua tràn đầy tuyệt vọng.

“Thái thượng Trưởng lão, Thái thượng Trưởng lão khôi phục, xong rồi, lần này thật sự kết thúc rồi…”

Trong hoàn cảnh huyên náo, Lâm Thanh Thiên không nghe được lời nói của Âm Lão, hắn khẽ nhíu mày, sau khi ngăn trở công kích trước mặt, xoay đầu qua, hỏi: “Ngươi nói cái gì?”

Gian nan nuốt nước miếng một cái, Âm Lão hoảng sợ ngẩng đầu lên, không chờ hắn lặp lại lời nói lần nữa, trên bầu trời xanh chỗ không xa, hai bóng dáng liền rõ ràng chiếu vào trong hai con ngươi của hắn.

“Đám người các ngươi, thật to gan, thật sự coi Lâu gia không có người nào hay sao?”

Chỉ một lời nói lạnh nhạt, lúc rơi vào trong tai mọi người, giống như là tiếng sấm nổ vang, tạc nổ trong đầu óc của bọn họ, trong phút chốc liền choáng váng, lúc này, tất cả mọi người đều không khỏi tự chủ dừng lại chiến đấu, vẻ mặt đầy ngạc nhiên nhìn chăm chú vào hai lão giả xuất hiện trên bầu trời.

Lúc Âm Lão chú ý tới hắc bào lão giả quăng tầm mắt nhìn về phía hắn, không khỏi hoảng sợ lui về phía sau hai bước, nhưng không đợi hắn bước ra bước thứ ba, hai bàn tay chẳng biết lúc nào đã đến trước mặt hắn.

“Hì hì!”

Một tiếng trầm đục, rõ ràng xuất hiện trong tai mọi người.

Tất cả mọi người đều chuyển tầm mắt qua, nhìn về phía Âm Lão, lúc nhìn thấy chuyện phát sinh ở trên người Âm Lão thì tất cả bọn họ đều rùng mình một cái, một tia lạnh lẽo từ lòng bàn chân chạy thẳng đến trái tim.

Chỉ thấy thân thể Âm Lão bị tạo thành hình cái bánh, trong miệng liên tục không ngừng phun ra máu tươi, hai tròng mắt trợn to, tựa hồ không hiểu rõ, tại sao mình liền chết dễ dàng như vậy.

Lại chuyển sang nhìn hắc bào lão giả, hắn chỉ là chậm rãi thu hồi tay, vẫn đứng tại chỗ như cũ, vẫn chưa di chuyển một bước.

Phải biết rằng, cự ly song phương cách nhau cũng có mấy trăm mét, thông qua mấy trăm mét mà giết ngay một kẻ Huyền Thánh trong nháy mắt, này… Đây là người bình thường có thể làm được sao?

Huyền Thánh đỉnh phong!

Bốn chữ này không kềm được chui vào trong đầu, biểu tình của tất cả mọi người vô cùng phong phú, có vui mừng, cũng có hối hận…

Vui mừng đương nhiên là người Lâu gia, trừ phụ tử Lâu gia cùng Trưởng lão Lâu gia ra, người bình thường hoàn toàn không có tư cách biết tin tức về Thái thượng Trưởng lão, bởi vậy, bọn họ thấy Lâu gia có đỉnh phong cường giả, trong lòng tất cả mọi người đều tràn đầy vui mừng cùng kích động, ôm lấy lòng tin rất lớn với tiền đồ sau này.

Mà chúng thế lực vây công Lâu gia, không khỏi nổi lên oán trách Lâm gia, nếu không phải Lâm gia chết tiệt này vạn phần cam đoan với bọn họ, Lâu gia tuyệt đối không có đỉnh phong cường giả, bọn họ làm sao lại nóng đầu thò chân vào chứ?

Nếu như mình nhận sai, cũng quy thuận Lâu gia, không biết Lâu gia có nhìn trên phân lượng người không biết không có tội của đám người bọn họ, mà bỏ qua cho bọn họ lần này không?

Đọc FULL truyện tại đây

Mặc dù đã đến thời khắc như thế, vẫn còn có người ôm lấy một chút may mắn.

“Giết!”

Hắc bào lão giả phất phất tay, nhàn nhạt nói một chữ như vậy.

Chính là một chữ vân đạm phong khinh này, quyết định vận mệnh của những người này…

Ngũ đại thế lực vây công Lâu gia, thế nhưng ngũ đại thế lực lại nhận được kết cục, đó là bị tiêu diệt, mà từ nay về sau, lấy Lâm gia cầm đầu ngũ đại thế lực nhất lưu, liền bị xóa tên trên Phong Huyền Đại lục.

Trận chiến này lấy tốc độ điên cuồng thổi quét toàn bộ Phong Huyền Đại lục, so sánh với kết cục trận chiến, càng làm cho mọi người nghị luận không ngừng chính là một kiếm giết ngay năm Huyền Thánh trong nháy mắt – Dạ Nhược Ly, cùng hai vị đỉnh phong cường giả của Lâu gia.

Mà sau khi hai vị Thái thượng Trưởng lão khôi phục, bảo chủ cũng không giấu diếm những chuyện mấy năm gần đây nữa, vô luận là thân thể Thái thượng Trưởng lão như ngọn đèn dầu khô kiệt, hay là thuật luyện đan của Dạ Nhược Ly, toàn bộ Đại lục đều biết.

Phàm phẩm đỉnh phong, là luyện đan sư đã nửa bước tiếp cận thần phẩm, đây là khái niệm gì?

Tuy rằng mọi người khắp Đại lục không biết thần phẩm là gì, thế nhưng, chỉ cần có liên quan với thần, chắc chắn là rất lợi hại, mà bây giờ, một nữ tử chừng hai mươi tuổi, thế mà đã mau chóng tiếp cận thần phẩm, đây cũng quá biến thái đi?

Huống chi, biến thái này, bản thân không chỉ là một Huyền Thánh cường giả, lại càng là một kiếm giết ngay năm Huyền Thánh trong nháy mắt, thiên phú như vậy, vẫn là một người có được sao? Chẳng lẽ nàng là một vị thần nào đó chuyển thế?

Nhất thời, người khắp Đại lục đều suy đoán không dứt về lai lịch thân phận của Dạ Nhược Ly.

So sánh với huyên náo ở bên ngoài, bên trong Lâu Gia Bảo khó có được an bình yên tĩnh.

Lúc này, đại sảnh Lâu Gia Bảo, hai vị Thái thượng Trưởng lão sợ hãi yếu ớt đứng ở một bên, liếc mắt nhìn nữ tử giống như cửu thiên huyền nữ trước mặt này, một bộ dáng dè dặt cẩn thận cung kính phụng bồi.

Nếu để cho những người khác của Lâu gia thấy một màn như vậy, chắc hẳn con ngươi sẽ chấn kinh rớt xuống đất.

Ở trong mắt bọn họ, Thái thượng Trưởng lão là thần thánh không thể xâm phạm, thế nhưng cũng sẽ có thần sắc như thế?

Phong Thần ngồi trên chủ vị, ngẩng đầu lên, bắt chéo chân, thoải mái nhàn nhã nhìn chăm chú vào hai người, khóe môi câu lên: “Hai vị, thật đúng là đã lâu không gặp, không nghĩ đến Lâu gia bị các ngươi phát triển đến hình dạng như thế, nếu không phải Nhược Ly nha đầu xuất hiện, phỏng chừng cả toàn bộ Lâu gia liền bị thế lực khác phân chia, mặc dù Lâu gia không phải ta kiến lập, cũng không liên quan với ta, thế nhưng, hai người các ngươi lại là đệ tử ký danh của ta, làm đệ tử của ta, ngay cả gia tộc của mình cũng không thủ hộ được, các ngươi không cảm thấy mất thể diện sao?”

Nghe Phong Thần giáo huấn, trong lòng hai người tràn đầy ủy khuất, lại không dám lên tiếng phản bác.

“Được rồi, ta cũng biết trạng huống thân thể của các ngươi, có thể chống đỡ được đến giờ phút này cũng thật sự không dễ.” Phong Thần cũng dừng lại, không trách cứ lão già này nữa.

Nghe vậy, hai người cảm động đến rối tinh rối mù, sư phụ quả thật là người thấu tình đạt lý…

“Chẳng qua là,” Khóe môi Phong Thần câu lên, trong mắt xẹt qua một tia quang mang âm hiểm, “Nhược Ly nha đầu chẳng những cứu Lâu gia các ngươi, lại càng cứu tính mạng hai người các ngươi, các ngươi cũng không bày tỏ gì sao?”

Hai lão già ngơ ngác nhìn nhau, không biết tới cùng là Phong Thần có ý tứ gì.

“Cái đó, sư phụ à, người nghĩ để chúng ta làm cái gì?” Hắc bào lão giả do dự trong chốc lát, yếu ớt hỏi.

“Rất đơn giản,” Phong Thần chơi đùa móng tay xinh đẹp, nhìn lướt qua hai lão giả: “Từ nay về sau, nàng chính là Thiếu chủ tử của các ngươi.”

Mặc dù ba người này, hai người là đệ tử ký danh, một người là đệ tử quan môn của nàng, nhưng lúc trước nàng chỉ là chỉ điểm mấy câu, hai lão già này liền sống chết gọi nàng là sư phụ, nàng liền gắng gượng cho bọn họ một thân phận là đệ tử ký danh.

Thật ra, đồ đệ chân chính của nàng, chỉ có một người là Dạ Nhược Ly, cho nên để cho bọn họ gọi nàng là Thiếu chủ tử, cũng không quá đáng.

“Sư phụ, phân phó của người, chúng ta không dám không theo.”

Lúc này thần sắc của hai người đều là cung kính, mệnh lệnh của sư phụ, đừng nói chỉ nhận nàng là Thiếu chủ, sợ rằng để cho bọn họ lên núi đao xuống biển lửa, bọn họ cũng sẽ không do dự dù chỉ một lát.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Phong Thần hài lòng gật đầu một cái, lúc nhìn về phía Dạ Nhược Ly, nụ cười vô cùng thân thiết: “Ha ha, dù sao ngươi cũng muốn rời khỏi Phong Huyền Đại lục, những người này, đúng lúc làm tay đấm cho ngươi, có cừu nhân nào, liền trực tiếp đi diệt cả nhà.”

Khóe miệng hai lão giả co rút, im lặng nhìn chăm chú vào Phong Thần.

Dùng Huyền Thánh đỉnh phong làm tay đấm? Phỏng chừng cũng chỉ có các nàng mới dùng thế, hơn nữa, sư phụ vẫn là bưu hãn như vậy, động một chút là diệt cả nhà người ta…

Thương Khung Giới, Thánh Huyền sơn.

Bên trong đại đường, toàn bộ các nhân vật có chức vị cao đều đã tề tụ, lúc này, trên mặt bọn họ đều là vẻ u sầu, trong mắt ẩn chứa lo lắng.

Nửa tháng trước, tráo phòng hộ Thương Khung Giới bị giải trừ, người Tiên Địa giết tiến vào, dẫn tới toàn bộ Thương Khung Giới sinh linh đồ thán, lại càng làm cho người khiếp sợ là, Tiên đế Thánh Thiên không biết có vận cứt chó gì, thế nhưng lại có thể đột phá tới Huyền Thánh đỉnh phong.

Chỉ có Giới chủ và Vô Y công tử liên thủ, mới có thể chống cự lại Tiên Địa tiến quân, nhưng một đoạn thời gian trước, cánh cửa để Thương Khung Giới tiến vào Phong Huyền Đại bị cưỡng chế đóng lại, Giới chủ vốn định để nó kéo dài mấy ngày, ai ngờ bị phong ấn phản phệ, dẫn đến trọng thương.

Nếu người Tiên Địa lại tới, sợ rằng một mình Vô Y công tử, khó có thể ngăn cản.

“Vô Y, ngươi có biện pháp nào đối kháng Tiên Địa không?” Thương Quỳnh khẽ nhíu đôi mày kiếm, trên khuôn mặt anh tuấn xẹt qua một tia lo âu.

Ở trong này, thực lực mạnh nhất là Cung Vô Y, dù cho hắn thân là Giới chủ Thương Khung Giới, cũng không thể không thừa nhận, đồ đệ ngày trước mình thu nhận, hiện giờ đã sớm vứt bỏ hắn ở phía sau rất xa.

Nghe được câu hỏi của hắn, Cung Vô Y chậm rãi ngẩng đầu lên, phượng mâu hẹp dài chăm chú nhìn chằm chằm bầu trời xanh ngoài cửa.

Từng cơn gió nhẹ thổi qua, nhấc lên vạt áo, trên dung nhan tuấn mỹ tuyệt thế lộ ra một tia kiên định: “Thương thế của nàng, chỉ có Tiểu Dạ Nhi mới có thể trị liệu, cho nên, ta quyết định thử mở ra cánh cửa đi Phong Huyền Đại lục, mang Tiểu Dạ Nhi về.”

“Không được!” Thương Quỳnh đột nhiên cả kinh, vội vàng đứng lên, “Cánh cửa liên tục mở ra hai lần, nếu như ngươi cưỡng chế mở ra, nói không chừng, sẽ bị phản phệ giống như Giới chủ, hơn nữa, nàng quá hạn chưa về, nói không chừng đã…”

Đôi môi đỏ mọng câu lên, trên khuôn mặt giống như yêu nghiệt của Cung Vô Y câu lên một nụ cười rung động lòng người.

“Nàng tuyệt đối sẽ không có chuyện gì, ta tin tưởng nàng.”

Hơi sững sờ, trên mặt Thương Quỳnh hiện lên một tia khó hiểu: “Vì sao?”

“Bởi vì, nàng là Dạ Nhược Ly…”

Đúng vậy, nàng là Dạ Nhược Ly, cường đại như nàng, làm sao có thể bỏ mạng tại loại địa phương như Phong Huyền Đại lục này?

Quá hạn chưa về, chẳng hề đại biểu nàng đã táng thân, huống chi, chỉ cần nàng còn tồn tại trên đời này, bất kể cự ly cách nhau giữa bọn họ bao xa, hắn liền sẽ cảm giác được sự tồn tại của nàng.

Ngay tại thời khắc này, thân thể Cung Vô Y run lên, trên dung nhan tuấn mỹ lộ ra vẻ kích động.

Cái cảm giác này… Không sai, nhất định là nàng, là Tiểu Dạ Nhi đã trở về, chỉ cần nàng cách hắn không xa, hắn liền có thể cảm nhận được khí tức của nàng, liền giống như lúc trước biết nàng tiến vào Thương Khung Giới…

Trên đỉnh núi, một đạo bạch quang chợt hiện lên, giống như hình dáng cánh cửa lớn.

Trong cánh cửa lớn màu trắng, nữ tử cất bước đi ra, bạch y bay nhẹ, nàng ngắm nhìn bầu trời Thương Khung Giới, khóe môi hơi câu lên, thở dài nói: “Thương Khung Giới, Dạ Nhược Ly ta, cuối cùng đã trở về.”

Duỗi lưng một cái, ánh mắt Dạ Nhược Ly quăng về phía dưới núi, ngay sau đó, một bóng dáng bay nhanh lên trên, rõ ràng chiếu vào trong hai tròng mắt đen của nàng.

Hai mắt nhìn nhau, một cái nhìn là vạn năm.

Một lúc lâu sau, Dạ Nhược Ly vừa mới phục hồi tinh thần lại, còn chưa kịp nói gì đó, đã bị ôm vào trong lồng ngực ấm áp.

“Nữ nhân, ta liền biết, nàng nhất định sẽ còn sống trở về…”