Thiên tài cuồng phi - Trang 104

Chương 18 (tiếp)

Sắc mặt Trưởng lão Lâm gia trắng bệch, so với sự đau đớn khi mất đi cánh tay, lão càng đau lòng hơn là bị Dạ Nhược Ly cướp đi Lôi Đình kiếm.

Đây chính là vật tổ truyền của Lâm gia lão, thật không dễ dàng viện cớ nhiệm vụ lần này mà mượn từ chỗ Gia chủ, hôm nay bị người cướp đi, làm sao lão có thể không đau lòng đây?

“Xú nha đầu, ngươi muốn chết!”

Vừa dứt lời, Trưởng lão Lâm gia không để ý chỗ cụt tay đang chảy máu, tung người nhảy vào giữa không trung, chưởng phong sắc bén đánh về phía Dạ Nhược Ly.

Lão vẫn chưa đến gần Dạ Nhược Ly, sau lưng một thanh băng kiếm nhanh chóng đâm tới, nếu là trước kia, lão tuyệt đối sẽ phát giác ra, hiện giờ lão đang tức giận, trong lòng tràn đầy chỉ có một nguyện vọng, đó chính là, giết nữ nhân kia!

Lúc cách Dạ Nhược Ly gần trong gang tấc, thanh trường kiếm băng màu lam kia đã xuyên qua thân thể của hắn.

Thân thể già nua chấn động mạnh, chưởng phong của Trưởng lão Lâm gia dừng lại ngay trước mặt Dạ Nhược Ly, chợt ầm ầm rơi xuống mặt đất.

“Ầm!”

Thân thể nặng nề rơi xuống đất, làm bụi bậm bắn tung tóe đầy đất, hai mắt trợn to kia chậm rãi mất đi tiêu cự, đã chết rồi.

Huyền Thánh cường giả, tồn tại giống như thần thoại ở Phong Huyền Đại lục, liền chết như vậy?

Mọi người cùng nuốt nước miếng một cái, ánh mắt nhìn về phía Dạ Nhược Ly và Thánh Dạ, trừ kinh ngạc ra vẫn là kinh ngạc, không có những cảm xúc nào khác…

Trong trấn Hồng Hỏa, ngoài các cường giả vây công Thánh Dạ trước đó, còn có một đám đông không đủ tư cách tham gia truy bắt, đám đông này, có lẽ không muốn sống lâu, hôm nay trong tiểu trấn này đã phát sinh một trận chiến.

Cũng giống như vậy, tên của hai người Dạ Nhược Ly và Thánh Dạ, như là bạo phong thổi quét toàn bộ Phong Huyền Đại lục, thế cho nên tất cả mọi người ở Phong Huyền Đại lục, cho dù là các thôn dân bình thường trong những thôn trang nhỏ kia, đều biết tên hai người này.

Nhất là Dạ Nhược Ly có thể luyện chế ra Tôn Linh Đan.

Mây đen tản đi, lộ ra trời xanh trong lành.

Trong gió nhẹ, Thánh Dạ cất bước đi về phía Dạ Nhược Ly, nhìn khuôn mặt tuấn mỹ này, không còn băng lãnh vô tình như lúc ban đầu nữa, con ngươi màu lam lạnh lẽo trong mắt, thay vào đó là tràn đầy kiên định.

“Mới vừa rồi, lúc ta mang ý nghĩ hẳn là phải chết, liền đã thề, nếu có kiếp sau, ta giao mạng của ta cho ngươi, hiện tại, mặc dù không có kiếp sau, ta lại đạt được hồi sinh, cho nên…” Con ngươi thật sâu, ngưng mắt nhìn chằm chằm Dạ Nhược Ly, vẻ mặt Thánh Dạ xẹt qua một tia kiên nghị, “Từ nay về sau, cái mạng này của Thánh Dạ ta, là thuộc về ngươi, nếu ngươi cho ta hồi sinh, bất luận kẻ nào cũng không thể giết chết ta, mà nếu ngươi để ta chết, mạng của ta, bất cứ lúc nào ngươi cũng có thể lấy đi.”

Dạ Nhược Ly hơi sững sờ, mới vừa há miệng, còn chưa kịp nói, liền bị tiếng nói nhàn nhạt của Thánh Dạ chặn lại.

“Ta còn có việc, không thể ở lại chỗ này, nhưng ngươi phải nhớ, cho dù sau này xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ không thương tổn ngươi.”

Dứt lời, Thánh Dạ ngắm nhìn Dạ Nhược Ly lần cuối, chậm rãi xoay người, trong chốc lát, liền biến mất ở trong tầm mắt của mọi người.

“Bạch Hổ, Chu Tước, các ngươi trở về Huyền Linh nhẫn đi, cũng là lúc chúng ta lên đường…”

Thu hồi ánh mắt, Dạ Nhược Ly nhẹ nhàng thở dài một hơi, thu hồi chúng thú vào trong giới chỉ*, liền rời đi trấn nhỏ này trong ánh mắt sùng bái, hoặc kính ngưỡng của quần chúng.

*giới chỉ: chiếc nhẫn

Về phần những cường giả vây công Thánh Dạ kia, đã bị Bạch Hổ tàn sát sạch sẽ, ngay cả một con cá hỗn tạp cũng không lưu lại.

Lâu Gia Bảo, đó chính là một địa danh, vậy mà, phiến địa phương này, cũng là quyền uy Chí cao Vô thượng ở Phong Huyền Đại lục, nghe nói, Lâu gia nắm trong tay Lâu Gia Bảo, vốn có không ít Huyền Thánh cường giả, tức là cũng có mấy người Huyền Thánh đỉnh phong.

Chẳng qua, những điều này chỉ là nghe nói mà thôi, ngoài Bảo chủ Lâu Gia Bảo cùng mấy người Trưởng lão ra, cũng chưa từng gặp qua những Huyền Thánh cường giả khác, chớ nói chi là tồn tại đỉnh phong.

Nên biết, Huyền Thánh càng lên cao, tức là càng cường đại, từ Huyền Thánh trung cấp nhảy lên cao cấp, lại càng khó khăn hơn từ Huyền Sư đến Huyền Tôn rất nhiều, nếu không qua mấy trăm năm, hoàn toàn là không thể.

Từ cao cấp đột phá đỉnh phong, nếu như không có kỳ ngộ, ít nhất còn phải dừng lại ở cấp đó mấy trăm năm nữa hoặc gấp đôi mấy trăm năm đó nữa.

Mà ở toàn bộ Phong Huyền Đại lục, cường đại nhất cũng chỉ là cao cấp, lại càng có thể đếm được trên đầu ngón tay, chớ nói chi là cấp bậc đỉnh phong tồn tại trong truyền thuyết này, vì vậy rất nhiều người vẫn giữ nguyên thái độ hoài nghi với chuyện này.

Cũng chả trách được, Lâu gia này, thành lập sớm nhất ở Phong Huyền Đại lục liền đã tồn tại.

Không người nào biết, đến cùng Lâu gia có bao nhiêu con bài chưa lật, cũng không người nào biết, đỉnh phong cường giả có thật sự tồn tại hay không, vì vậy, mặc dù tất cả thế lực đều nhìn chằm chằm Lâu gia như hổ đói, từ đầu đến cuối cũng không có người nào dám nhảy qua lôi trì nửa bước.

Điều này cũng tạo cho Lâu gia một địa vị không thể lung lay ở Lâu Gia Bảo.

Lúc này, trong rừng rậm cách Lâu Gia Bảo không xa, nữ tử áo trắng thân ở trong vòng vây của một đám Huyền thú, khóe môi của nàng cong lên hàm chứa nụ cười nhàn nhạt, mâu quang dừng trên thân đám Huyền thú xung quanh này.

“Chỉ bằng các ngươi, cũng muốn chặn đường ta?”

Tiếng nói nhàn nhạt, lộ ra một cỗ khí thế không thể áp chế, bao phủ xuống đỉnh đầu đám thú.

Huyền thú vẫn luôn rất nhạy cảm với nguy hiểm, bọn họ biết, nữ tử trước mắt có thể uy hiếp tới tính mạng của bọn chúng, không khỏi lui về phía sau hai bước, cảnh giác nhìn chằm chằm Dạ Nhược Ly.

Đúng lúc này, phía sau truyền đến một tiếng sáo du dương, nghe được tiếng sáo, ánh mắt của đám Huyền thú từ từ nổi lên huyết quang, bộ dáng hung dữ bổ nhào về phía Dạ Nhược Ly.

Thần sắc Dạ Nhược Ly lạnh lẽo, tầm mắt nhìn về phía trước, giữa lòng bàn tay, một luồng hỏa diễm bắn tới cây đại thụ cổ xưa đang đong đưa ở trong gió kia.

“Phù phù!”

Một nam tử trung niên mặc y phục màu xanh đen nhảy xuống từ trên cây, kinh ngạc nhìn Dạ Nhược Ly: “Ngươi, ngươi…”

“Hình như ta không có đắc tội với ngươi,” Dạ Nhược Ly đi từng bước, chậm rãi đi về phía nam tử trung niên, sắc mặt âm trầm nói, “Vì sao ngươi lại chỉ huy nhiều Huyền thú vây công ta như vậy?”

“Ta, ta chỉ là ăn cướp, không muốn lấy tính mạng của ngươi, vị nữ hiệp này, ngươi hãy bỏ qua ta đi.”

Bỗng nhiên, nam tử trung niên dường như nhớ tới cái gì đó, mặt lộ vẻ sợ hãi, khó khăn nuốt nước miếng một cái: “Ta đã là Huyền Tôn cấp thấp, ngươi có thể dùng một chiêu bức ta, chẳng lẽ ngươi là Huyền Tôn trung cấp, hoặc là cao cấp? Một thân bạch y, lại là Huyền Tôn cường giả trẻ tuổi như vậy, ngươi… không phải ngươi là tên Luyện đan cao thủ được truyền khắp Đại lục Dạ Nhược Ly kia sao?”

Xong rồi xong rồi, người nào hắn không cướp, cố tình lại cướp Huyền Tôn sát thần này.

Ngay cả Mặc gia nàng cũng diệt, trong trấn Hồng Hỏa, cũng đại khai sát giới giống vậy, nam tử trung niên tin tưởng, sát thần này muốn giết mình, tuyệt đối sẽ không nương tay.

Dạ Nhược Ly khẽ nhíu mày, nàng không nghĩ tới, danh tiếng của mình đã đến tình trạng như vậy, xem ra cái tên Dạ Nhược Ly này, không thể dùng nữa, dù sao, nàng cũng không muốn Lâm gia đến tìm nàng tính sổ.

Ai biết được Lâm gia có bao nhiêu Huyền Thánh? Nếu chỉ tới là một Huyền Thánh cấp thấp, nàng còn có nắm chắc, vượt qua cấp bậc này, thì nàng sẽ không ứng phó được nữa.

“Giao hết tất cả đồ vật ở trên người ngươi ra đây, ngươi liền có thể rời đi.”

“Hả?” Nam tử trung niên trợn to hai mắt, không thể tin nhìn chằm chằm vào Dạ Nhược Ly.

Nàng không phải là sát thần sao? Vì sao lại dễ dàng buông tha tính mạng của mình như thế? Bất kể như thế nào, có thể nhặt về cái mạng này liền không tệ rồi.

Nghĩ tới đây, nam tử trung niên vội vàng tháo không gian giới chỉ trong tay xuống, nhanh chóng nhét vào trong tay Dạ Nhược Ly, dùng toàn lực chạy về phía trước, trong nháy mắt liền biến mất trong rừng rậm.

Dạ Nhược Ly lắc đầu than thở một cái, liền cất không gian giới chỉ vào, cũng không có thời gian điều tra vật phẩm đạt được, vậy mà, trong lúc nàng xoay người rời đi, một đạo hồng ảnh từ trên trời giáng xuống, dừng ở trước mặt Dạ Nhược Ly.

Xuất hiện ở trước mặt nàng, là một hồng bào lão giả còn giữ chòm râu dê, trên người lão giả, loáng thoáng lộ ra một cỗ Huyền khí ba động cường đại, cảm nhận được cỗ ba động này, tinh thần của Dạ Nhược Ly hơi ngẩn ra, nội tâm tràn đầy cảnh giác.

Huyền Thánh cường giả!

Chẳng lẽ, lão là người của Lâm gia, lời mới vừa nói, lão nghe được bao nhiêu?

“Ha ha, tiểu cô nương, ngươi đừng sợ, lão đầu ta là người tốt, thật sự không lừa ngươi.” Lão giả cười híp mắt nhìn chằm chằm vào Dạ Nhược Ly, cái vẻ mặt kia, hoàn toàn là giống như đang lừa gạt tiểu bằng hữu rất quen thuộc.

Dạ Nhược Ly liếc mắt xem thường, trực tiếp đáp lại một cách giễu cợt: “Nói như vậy, người xấu chưa bao giờ nói mình là người xấu.”

Lúc này lão giả ngây ngẩn cả người, sau đó sờ sờ mặt mày già nua của mình, vẻ mặt buồn bực nói: “Chẳng lẽ dáng dấp của lão đầu ta giống như người xấu sao? Không biết đâu, người biết ta, đều nói thoạt nhìn ta là người tốt.”

Khóe miệng mỉm cười hơi co rút, Dạ Nhược Ly im lặng nhìn chằm chằm vào hắn.

“Cái đó, tiểu cô nương, tia Hỏa Hệ huyền lực mới vừa rồi kia, là ngươi phát ra đúng không?” Ánh mắt lại rơi vào trên người Dạ Nhược Ly lần nữa, lão giả xoa xoa bàn tay, khuôn mặt treo lên nụ cười hòa ái dễ gần.

Dưới cái nhìn chăm chú của lão giả, Dạ Nhược Ly chậm rãi gật đầu một cái.

Mặc dù nàng không muốn thừa nhận, nhưng nơi này chỉ có một mình nàng, coi như không thừa nhận nhưng có lẽ lão đầu giảo hoạt này cũng sẽ không tin.

“Đây thật sự là quá tốt,” vỗ tay một cái, lão giả cười vô cùng kích động, “Ta cảm nhận được khí tức rất thuần túy từ trong lực lượng của tia Hỏa Hệ ngươi mới vừa phát ra kia, lão đầu ta có thể kết luận, ngươi là một hạt giống luyện đan hiếm có, tiểu cô nương, ngươi có thể suy tính một chút, làm đệ tử của ta, đây chính là vinh dự rất nhiều người cầu xin cũng cầu không được đó.”

Cho dù trong lời nói của lão giả rất khiêm nhường, nhưng là, giữa hai long mày của lão vẫn có một chút cao ngạo.

Nhún vai một cái, Dạ Nhược Ly rất là xem thường nói: “Vì sao ta phải làm đệ tử của ngươi? Làm đệ tử của ngươi không có lợi, ta kiên quyết sẽ không làm chuyện không có lợi như thế này.”

“Ngươi, nha đầu này, thật đúng là thực tế,” lão đầu lắc đầu một cái, lại không có bởi vì lời nói của Dạ Nhược Ly mà tức giận, ngược lại vẻ mặt tươi cười nói, “Ta chính là Trưởng lão Lâu gia, nếu ngươi làm đồ đệ của ta, hoàn toàn có thể hành tẩu khắp Phong Huyền Đại lục này, mọi việc có ta ở đây làm chỗ dựa sau lưng cho ngươi, ai dám nói ngươi nửa chữ không? Hơn nữa, ngươi muốn Huyền kỹ, Huyền Tinh Thạch, hoặc là đan dược, lão đầu ta cũng có thể đưa cho ngươi, ha ha, tiểu nha đầu, có muốn suy tính một chút hay không?”

Lâu gia?

Tâm tư Dạ Nhược Ly khẽ động, nàng đang lo không có cách nào lẫn vào Lâu gia, người Lâu gia này, không phải là tự động đưa tới cửa sao?

“Được, đồng ý!”