Thiên tài cuồng phi, tam tiểu thư phế vật » Trang 86

Chương 86, Hành hung đích tỷ(*)

Edit: thu thảo

Lạc Vân Hi không để ý tới nàng nữa, cất bước đi về hướng Đoan Mộc Kỳ, nàng chỉ muốn cảnh cáo Lạc Nguyệt Kỳ một chút thôi.

Đây đúng là chuyện riêng của nàng ta, nhưng nếu việc như vậy làm ảnh hưởng đến người khác thì không được.

Một ngày không có việc gì xảy ra, buổi tối Tề phủ mở tiệc, mấy vị hoàng tử và Thái tử đến sau đều về trước khi tiệc diễn ra, cũng không ở lại dự tiệc.

Sau khi Lạc Vân Hi ăn xong bữa tối tại Tề phủ, đã là lúc trời tối, đèn lồng được thắp sáng, các phủ lần lượt cáo từ.

Lần này, Lạc Kính Văn tăng cường thị vệ canh giữ xe ngựa nghiêm ngặt, nên cũng không có xảy ra chuyện ngoài ý muốn lần nữa.

Lạc Vân Hi ngồi trong xe ngựa sau cùng, đang muốn nhắm mắt nghỉ ngơi, màn xe đã bị gió thổi, một luồng gió lạnh chui thẳng vào.

Nàng lập tức rút đai lưng ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn tới nam nhân mặc áo màu xanh nhưng lại là Trung Sơn Vương, sau khi hắn nhảy vào xe ngựa, đã rảnh rang ngồi vào một đầu khác của ghế ngồi mềm mại.

Lạc Vân Hi thu hồi đai lưng, sắc mặt rất lạnh: “Có chuyện gì sao?”

“Hôm nay ngươi mắng ta.” Trung Sơn Vương lười biếng dựa vào gối dựa, trong giọng nói có một chút cảm giác không nói ra lời, dường như là —— ủy khuất?

Lạc Vân Hi cảm thấy trong lòng run lên, trả lời hắn: “Mắng ngươi thì sao? Ta ngày mà không mắng ngươi?” Chẳng qua là chửi trong lòng mà thôi.

“Mỗi ngày ngươi đều mắng ta sao?” Ánh mắt Trung Sơn Vương hiện lên một chút kinh ngạc.

Lạc Vân Hi hừ lạnh một tiếng, không tỏ rõ ý kiến.

Trung Sơn Vương hơi nhíu mày, nghĩ gì một lát, nói: “Như vậy cũng tốt.”

“Tốt sao?” Biểu tình lạnh lùng của Lạc Vân Hi sụp đổ, hỏi ngược một câu.

Trung Sơn Vương cười nhạt, cũng không làm giải thích.

“Được rồi, ngươi mau đi ra đi.” Lạc Vân Hi có chút không vui nói.

Mắt Trung Sơn Vương hơi nghiêng, nhìn nàng một cái, nói: “Đuổi ta đi gấp như vậy làm gì? Chẳng lẽ là không muốn lúc Đoan Mộc Triết đến tới thì nhìn thấy ta ở chỗ ngươi sao?”

Tính tình Lạc Vân Hi cho dù tốt cũng có mức độ, hơn nữa tính tình của nàng từ trước đến giờ cũng không tốt, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lại, vươn tay về phía màn xe, kêu to: “Có thích khách!”

Trung Sơn Vương không nói gì, cả người lộn từ cửa sổ xe ra ngoài, để lại một câu : “Ngươi lợi hại!”

Nếu như không phải vè danh dự của nàng, sao hắn lại phải tránh né như vậy đây? Hắn cũng không sợ người khác đàm tiếu, nhưng lại không thích người khác nói xấu Lạc Vân Hi.

Lạc Vân Hi nhẹ nhàng thở ra.

Ngày thứ hai Lạc Kính Văn cũng bố trí tiệc tối cho Lạc Nguyệt Kỳ, mời giới quý tộc ở kinh đô đến, địa điểm là Lạc phủ.

Lạc Vân Hi ngủ một giấc thẳng đến buổi trưa, vừa mới lười biếng đứng dậy nàng chớp mắt nhìn tủ quần áo, cầm bộ váy có áo mỏng màu vàng nhạt kết hợp với váy hoa sen Bạch Tú mà Tề Sính Đình đưa để thay.

Khi Xuân Liễu đến thì sợ ngây người.

Váy mỏng với phần chân màu xanh có tính chất óng ánh, như từng chiếc lá sen, màu sắc tươi tắn, váy và áo phối hợp vào nhìn rất đẹp, đủ thấy Tề Sính Đình dụng tâm nghĩ, mặc trên người Lạc Vân Hi, làm nổi bật lên nàng dáng người gầy yếu rất có vài phần thoát tục.

Dung mạo như ánh bình minh, nàng nở nụ cười, xoay một vòng: “Có đẹp không?”

“Rất đẹp.” Xuân liễu gật đầu không ngớt, trong lòng vô cùng vui vẻ, tiểu thư nên mặc đẹp như vậy, cả ngày cần gì phải mặc mấy cái váy màu xám kia làm cái gì.

Đồ ăn sáng vẫn như trước là Đoan Mộc Triết đưa câu non hầm nhân sâm bồ tới, Lạc Vân Hi dùng xong bữa, để Hạ Đào trông coi sân, cùng Xuân Liễu đến tiền viện.

Lúc này, đã có không ít khách khứa đến Lạc phủ.

Từ xa đã nhìn thấy Lạc Phi Dĩnh mặc váy màu trắng ngọc nói chuyện cùng vài người, gương mặt xinh đẹp như hoa lúc này vô cùng vui vẻ.

“Sao nàng đã về rồi?” Lạc Vân Hi nhíu mày.

Mặt Xuân liễu cũng đầy khiếp sợ: “Không biết, không phải nói đại tiểu thư ở hoàng tự bảy ngày sao? Hôm nay mới là ngày thứ ba mà.”

Lạc Vân Hi không lên tiếng, nhưng Lạc Phi Dĩnh đã thấy nàng, chào mấy vị khách, rồi bước nhanh về phía nàng.

“Đại tỷ, chúc mừng tỷ đã về.” Lạc Vân Hi nhạt nhẽo nói.

Ánh mắt Lạc Phi Dĩnh đánh giá trên người nàng một lần, giả cười nói: “Phụ thân lại vì ngươi mà tìm người may xiêm y tốt như vậy, xem ra, mấy hôm nay ngươi sống rất tốt.”

Trên mặt nàng, không che giấu được sự đố kị.

Nàng ta đã cho là như thế, liền để nàng ta cho rằng như thế thôi.

Lạc Vân Hi cười, lại thu lại nụ cười rất nhanh: “Tất nhiên là so với đại tỷ trong chùa dùng đồ ăn chay thì thực sự tốt hơn nhiều.”

“Lạc Vân Hi!” Lạc Phi Dĩnh nghiến răng nghiến lợi, “Ngày đó, sao ngươi mua chuộc đạo sĩ thúi kia, hãm hại ta!”

“Đại tỷ, ngươi nên tự hỏi một chút xem mình đã làm cái gì thì hơn.” Lạc Vân Hi nói rồi, xoay người muốn rời đi.

Lúc lướt qua nhau, Lạc Phi Dĩnh “á” một tiếng, nắm chặt tay nàng, ngã lăn ra đất, nàng lớn tiếng kêu lên: “Tam muội, tại sao ngươi muốn đẩy ta?”

Mỹ nhân ngã chổng vó, tất nhiên là khiến tim vô số người dắt treo lơ lửng, dồn dập từ chạy chỗ cách đó không xa tới.

Lạc Phi Dĩnh nước mắt lưng tròng, giọng nói vô cùng ủy khuất: “Tam muội, ta biết ngươi muốn làm trắc phi của Thái tử, cũng không phải ta không giúp, mà là Thái tử đã chọn Ngũ muội muội, ngươi sao có thể trách ta như vậy?”

Người vây đã số là nanm nhân tuổi trẻ tài cao, tất nhiên cũng một vài thiên kim danh môn và vài phu nhân quý tộc, nghe được mấy câu Lạc Phi Dĩnh nói, bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Thì ra, tam tiểu thư phế vật thực sự muốn làm trắc phi của Thái tử, lại dám trách móc đích tỷ không giúp đỡ . . .

Xuân Liễu lo lắng kêu to: “Đại tiểu thư, ngươi đúng là ngậm máu phun người, tiểu thư của chúng ta xưa nay không bao giờ muốn trở thành người của Thái tử!”

Một nam tử trẻ tuổi không nghe lời nói Xuân Liễu chút nào, nổi giận nói: “Tam tiểu thư muốn làm trắc phi của Thái tử, hãy tự mình đến nói với Thái tử , sao lại động tay động chân với đại tiểu thư làm cái gì?”

“Hừ, nhìn nàng ăn mặc đẹp như thế, sợ là lo dung mạo Lạc đại tiểu thư đẹp hơn nàng, lên mới kiếm cớ bắt nạt đại tiểu thư.”

Có người nhắc đến, tất cả mọi người chú ý tới Lạc Vân Hi hôm nay mặc một bộ xiêm y nhìn rất đẹp.

Lập tức có người trong số thiên kim tiểu thư cười rộ lên: “Cho dù mặc xiêm y đẹp hơn nữa, cũng không đổi được bản tính!”

“Chỉ bằng nàng, mà muốn làm trắc phi của Thái tử đúng là mơ mộng hão huyền!”

“Không được làm trắc phi của Thái tử, lại oán người trong phủ bất công, không cho nàng cơ hội, thực sự là chuyện cười.”

Lại có một phu nhân đến đỡ Lạc Phi Dĩnh lên, thấp giọng an ủi: “Đại tiểu thư, ngươi là thiên kim danh môn, cần gì so đo với loại người này.”

“Đúng vậy, ngươi là tiểu thư con vợ cả của Lạc phủ, nàng cũng chỉ là một thứ nữ, ngươi còn không thu thập được sao?” Một phu nhân độc ác khác không vòng vèo mà hiến kiến nghị.

Lạc Phi Dĩnh mặc các nàng nâng dậy, lệ tuôn trên má, trầm giọng nói: “Ta không trách Tam muội, các ngươi đừng nói là nàng, ta thật sự không trách nàng.”

Xuân Liễu ủy khuất chảy nước mắt, đây chẳng phải lần đầu tiên, đại tiểu thư luôn cười trước mặt người khác, sau lưng lại đâm một đao, thật quá đáng! Tiểu thư nhà mình toàn bị nàng ta bắt nạt.

Mắt Lạc Vân Hi lạnh lùng nhìn nàng ta diễn kịch, đến khi nàng ta được hai phu nhân nâng dậy, rồi trong miệng nói lời từ bi như Bồ Tát, nàng mới nhướn mi cười, nụ cười cực kỳ lạnh lẽo.

“Đúng vậy đại tỷ, ta quả thực muốn làm trắc phi của Thái tử, ngươi vì sao không giúp ta, nhưng giúp đỡ Ngũ muội đây ?”

Nói rồi, nàng lắc người, không biết khi nào vọt tới trước mặt Lạc Phi Dĩnh, “bốp” một cái đánh vào gò má phải nàng: “Nói đi, vì sao ngươi không giúp ta?”

Cả người đứng thẳng, đá liên tục, đá ngã Lạc Phi Dĩnh thon gầy ra cách mình hai mét, nàng nghiêng người đi qua, một cước đạp trên lồng ngực nàng ta, nắm tóc nàng ta lên, năm ngón tay như một cái lược, kiểu tóc Lạc Phi Dĩnh chú tâm bị rối tung lên.

Lạc Vân Hi xách mái tóc dài của nàng lên, hai chân cùng xuất hiện, dẫm linh tinh trên ngực, trên bụng, trên cánh tay ta. Lạc Phi Dĩnh đau đến thét lên, cái gì nàng cũng không phản ứng kịp, trên mặt đau đớn, sau đó cả người bay ra, liền ngã trên đất, hiện tại cả người bị Lạc Vân Hi dẫm đến vang lên “kẽo kẹt”, trước mắt như có ánh sáng bay loạn.

“Đại tỷ, sao ngươi không giúp ta?”

“Ta rất muốn làm trắc phi của Thái tử!”

“Ngươi thật thiên vị, ta hận ngươi!”

Đọc FULL truyện tại đây

Lạc Vân Hi vừa gọi vừa đánh trên người nàng ta, bày ra dáng vẻ của một “nữ nhân chanh chua” sâu sắc.

Sở dĩ chỉ đánh nàng ta một cái tát, không hề vẽ hoa trên mặt nàng ta, là vì nàng cũng không muốn phá huỷ khuôn mặt này, không phải Đoan Mộc Triết thích khuôn mặt này sao? Nàng đánh Lạc Phi Dĩnh, tuyệt đối không phải đố kị dung mạo của nàng ta, đối với gương mặt xinh đẹp của nàng ta, nàng cũng không cảm giác hứng thú chút nào.

Mặt lại đau, chẳng qua là không so được với đau đớn toàn thân, điểm này, lúc huấn luyện trong tổ chức, thì nàng đã được thử qua sự lợi hại của nó.

Người đứng xem vốn dĩ không ngờ Lạc Vân Hi lại dám hành hung trước mặt nhiều người như vậy, đợi khi bọn hắn phản ứng lại, Lạc Phi Dĩnh đã nằm trên đất kêu rên thê thảm, tùy ý để Lạc Vân Hi giẫm đạp.

“Không coi ai ra gì!” Không ít người hô lên, nhào tới muốn kéo Lạc Vân Hi.

Lạc Vân Hi cũng không muốn giết chết Lạc Phi Dĩnh, thừa dịp loạn đánh hai cái trên eo nàng ta, thân mình trong đám người thẳng trượt đi ra ngoài .

“Bắt lấy nàng!” Có người kêu to.

Ba thanh niên cường tráng xông lên bắt Lạc Vân Hi.

Lạc Vân Hi lạnh lùng tránh né bọn hắn, quát lên: “Đây là việc nhà của Lạc phủ chúng ta, các ngươi liên quan gì mà xía vào ?”

Ba thanh niên kia nhanh chóng tới bắt lần nữa, Lạc Vân Hi lại tránh được.

Mấy vị thiên kim và phu nhân doạ nâng Lạc Phi Dĩnh mặt tái nhợt dậy, Lạc Phi Dĩnh hoa hết mắt, bờ môi không có chút hồng hào, sắc mặt càng là khó coi đến cực điểm, không hề thấy hình dạng mỹ nhân này.

Nàng muốn đứng lên, bất đắc dĩ là trước mắt hoàn toàn mơ hồ, toàn thân đau nhức, vốn dĩ không đứng nổi, ngồi dưới đất thở dốc, nước mắt như dòng thác chảy ròng ròng muốn ngừng cũng không ngừng lại được.

“Đại tỷ, ta biết ngươi khoan hồng độ lượng, chắc là sẽ không trách Tam muội ta ra tay không có nặng nhẹ chứ?” Trong mắt Lạc Vân Hi che lại sự khinh bỉ, lớn tiếng hỏi.

Lạc Phi Dĩnh không đáp, giờ khắc này lòng nàng ta tràn đầy thù hận đối với Lạc Vân Hi, chỉ ước mấy tên thanh niên kia trực tiếp đánh chết Lạc Vân Hi.

“Ai cũng nói đại tỷ có tâm địa Bồ Tát, không ngờ không phải thật, đại tỷ cũng là người, cũng sẽ hận người khác. Ai, sau này trong phủ, có thể ta sẽ không có một ngày tốt lành rồi.” Lạc Vân Hi đưa tay đập đi một bàn tay muốn bắt mình, cảm thán dài thở ra một hơi.

Lạc Phi Dĩnh tức giận đến cả người run lên, một phu nhân bên cạnh quát lên: “Nữ nhi thứ ba của Lạc gia thật vô lễ! Ngươi đánh người thành cái dạng này, còn hi vọng người khác tha thứ cho ngươi sao?”

Lúc này, vừa có nha hoàn chạy ra ngoài mang khăn tay ẩm tới, rồi thoa nó lên mặt Lạc Phi Dĩnh.

Mọi người thấy không bắt được Lạc Vân Hi, càng ngày càng nhiều người nhảy vào trợ giúp, vây Lạc Vân Hi và Xuân Liễu lại.

“Trước tiên bắt nha đầu kia đã!” Có thanh niên nhanh như chớp vươn ra bàn tay về phía Xuân Liễu.

Ánh mắt Lạc Vân Hi lạnh lùng, đai lưng bay lên, cuốn lấy cổ tay kia, đột nhiên kéo một cái, tiếng “răng rắc ” vang lên, cổ tay người kia gãy theo tiếng vang, giọng gào khóc như giết heo vang vọng trong không trung.

“Ai cũng đừng nghĩ đến việc làm người của ta bị thương!” Nàng quát to, đứng ở bên người Xuân Liễu.

Nguyên tắc của nàng từ trước đến giờ rất rõ ràng, người đối tốt với nàng, đáng giá để nàng lấy mạng bảo vệ, người đối không tốt nàng, trong mắt nàng thì mạng của kẻ đó cũng chỉ như một con kiến.

“Tê —— ” Bên cạnh vô số âm thanh hít khí lạnh, dồn dập lui vài bước, nhưng cũng có không ít kẻ không sợ chết ở trước mặt nàng.

Lạc Vân Hi âm u nói: “Tránh ra! Bằng không, ta không ngại đại khai sát giới!”

Mấy người thấy rất rõ sự độc ác trên mặt nàng, cả người cũng phát lạnh.

Đang lúc giằng co, một tiếng hô gấp rút vang lên: “Thái tử đến! Lục hoàng tử đến! Thập nhị hoàng tử đến!”

Tiểu thái giám mở đường nhìn thấy bên này hỗn loạn, vội vàng nâng cao giọngnhắc nhở.

Sắc mặt những người vây quanh cũng chấn động, vội vàng tản ra, thỉnh an Thái tử và hoàng tử đang đi tới.

Trong lòng nhưng lại nghĩ, lần này có trò hay để xem, ai mà không biết mấy vị hoàng tử rất thân cận với tiểu thư của Lạc gia đại.

“Dĩnh nhi đây là chuyện gì vậy?” Thái tử đi đằng trước, liếc nhìn Lạc Phi Dĩnh ngồi dưới đất hoàn toàn không có hình tượng, vô cùng kinh sợ, bước nhanh hơn.

Lạc Phi Dĩnh dụi mắt, nước mắt “lạch cạch” rơi xuống, bàn tay Thái tử duỗi ra đặt trên lưng nàng ta.

Hắn nổi giận đùng đùng vừa quay đầu lại, đã nhìn thấy ánh mắt mọi người tập trung vào Lạc Vân Hi.

“Đáng chết, phế vật, ngươi làm cái gì với Dĩnh nhi?” Thái tử lớn tiếng hỏi.

Truyện được đăng tại đây

Vị phu nhân kéo ống tay áo Lạc Phi Dĩnh lên, nói: “Điện hạ, người xem.”

Trên cánh tay Lạc Phi Dĩnh có ba vết nhéo rõ ràng, tất cả đều tím lịm.

“Đây đều là do tam tiểu thư đánh, nàng vừa rồi suýt nữa đánh chết đại tiểu thư!” Sau khi phu nhân kia dứt lời, những người khác đều lên tiếng ủng hộ.

Mặt Đoan Mộc Triết và Đoan Mộc Kỳ đang đi tới đều đầy khiếp sợ, mắt Đoan Mộc Triết nhìn Lạc Phi Dĩnh suy yếu, dường như cả người đều bị thương, kinh ngạc không hiểu nhìn về phía Lạc Vân Hi, giọng nói nặng nề hỏi: “Tại sao?”

Lẽ nào liền bởi vì mình đến gần Lạc Phi Dĩnh, nàng lại đi báo thù vì chuyện này sao?

Trước đây nàng, không phải như vậy!

Hắn biết có lúc Lạc Phi Dĩnh vì hắn mà nói chuyện với Lạc Vân Hi, thực sự hơi cao ngạo một chút, nhưng nàng dù sao cũng là cô gái yếu đuối, mà Hi nhi, đi theo hắn lâu vậy, tuy cũng là người tay trói gà không chặt, rất thông minh, lại là cô gái không độc ác.

Hắn không ngờ, nàng sẽ đối xử với Lạc Phi Dĩnh độc ác như vậy!

Nhìn thấy ánh mắt của hắn, Lạc Vân Hi biết hắn suy nghĩ cái gì, vốn là cảm thấy còn có thể giữ chút quan hệ vơi hắn, bây giờ xem ra không cần thiết nữa.

Nàng hận nhất là người khác nghĩ oan cho mình, chứ đừng nhắc tới, Lạc Phi Dĩnh còn là cố ý làm như vậy!

Thái tử quát lên: “Người đâu, bắt ác nữ vô cớ ngược đãi dòng chính tỷ này cho ta, bổn thái tử muốn đưa nàng đến Tông nhân phủ!”

Cái tội danh này được thành lập, thiên kim tiểu thư phạm pháp, luôn bị đưa đến Tông nhân phủ thẩm vấn.

Vô số ngự Lâm Quân từ góc tối nhảy ra, vây quanh Lạc Vân Hi, hai người dẫn đầu nhanh chân, vặn hai bên trái phải cánh tay Lạc Vân Hi.

Lạc Vân Hi vung ống tay áo một cái, gió lạnh lướt qua, hai ngự Lâm Quân kia chỉ cảm thấy tay lưng bị thổi đến đau nhức, theo bản năng rụt về.

“Ai dám chạm vào ta!” Con ngươi nàng lạnh xuống, lạnh lùng nhìn Thái tử.

Thái tử cũng chăm chú nhìn chằm chằm nàng.

“Thái tử điện hạ quan tâm đích tỷ nhà ta như vậy, sao không lập nàng làm chánh phi của Thái tử chứ? Luận xuất thân, luận tướng mạo, luận tài hoa, đích tỷ nhà ta gấp Tăng tiểu thư trăm lần. Chẳng lẽ, là đích tỷ nhà ta không tình nguyện gả cho Thái tử? Hay là không thèm nhìn đến Thái tử chứ?” Lạc Vân Hi há mồm nói ra những lời như vậy.

Đương nhiên, ngoại trừ Lạc Phi Dĩnh, không thiếu thiên kim danh môn nghĩ như thế, trong lòng Thái tử cũng tự rõ, mình trong mắt người khác vốn dĩ lhắn chỉ là Thái tử không thể hơn được nữa!

Nơi đau khổ nhất nhất bị nàng nói trắng ra, máu hắn chảy ngược khắp người, nắm chặt hai nắm đấm, thốt ra lời lẽ tàn nhẫn: “Bắt nàng lại cho ta!” Đoan Mộc Triết thì chỉ đứng yên không nhúc nhích.

Bên tai Lạc Vân Hi lại có thể nghe được giọng nói của hắn: “Hi nhi, ngươi làm ta quá thất vọng. Ngươi hãy tới Tông nhân phủ ở mấy ngày đi, ta sẽ tìm cách cứu ngươi ra.”

Thất vọng sao? Lạc Vân Hi đáy lòng không biết tại sao lại có chút chua sót.

Cái từ này, phải dùng trên người nàng mới đúng chứ?

Nàng khép đôi mắt, đang muốn nói gì đó thì một tiếng cười lạnh lẽo truyền vào: “Thái tử, thân là đế vương tương lai, sao có thể lỗ mãng như thế?”

Mọi người nghe được giọng nói kia cũng sợ hãi đến mặt biến sắc, ngự Lâm Quân cũng giống như vậy, nhanh chóng mở ra một con đường.

Áo gấm bằng thiên tàm ti màu xanh tung bay trong gió, vạt áo màu bạc rơi sau chân, Trung Sơn Vương nghiêm túc, ý cười đã thu lại, không nhanh không chậm cất bước đi vào.

Mọi người thấy là Trung Sơn Vương từ trước đến giờ không thích tham dự những việc vặt này, vừa sợ lại vừa hiếu kỳ.

Trung Sơn Vương rất ít tham gia những buổi yến tiệc như thế này, nhưng trong khoảng thời gian này lại thường xuyên lộ diện, hắn làm việc khiêm tốn sẽ ra tay giải quyết chuyện của Thái tử và mấy vị hoàng tử sao?

Tuy hắn không phải thật sự là người hoàng thất, nhưng Quân gia đứng đầu tứ đại gia tộc, trong triều nắm binh quyền, hơn bản thân hắn lại có tài hoa hơn người, rất được hoàng đế coi trọng, tay nắm binh quyền, không phải vị hoàng tử nào cũng có thể dễ dàng đắc tội.

Đã đắc tội hắn, chẳng khác nào mất đi một nửa giang sơn.

Thái tử cũng thu lại trên mặt thần sắc phách lối, nói: “Trung Sơn Vương, ngươi có ý kiến gì?”

(*) Đích: dòng chính, con vợ cả…. Ở câu này có nghĩa là hành hung chị gái con của mẹ cả