Thiên tài cuồng phi, tam tiểu thư phế vật » Trang 190

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

Chương 184

Edior: thu thảo

Bởi vì ngự y trong cung hôm nay đều tới Đại phủ, cho nên vừa nghe nói hôn mê Đỗ Tình Yên lần nữa, Nhan Quốc Công ngay cả xe ngựa cũng không kịp ngồi, vô cùng lo lắng chạy về.

“Mau mời ngự y tới Đỗ phủ!”

Câu nói này một truyền mười, mười truyền một trăm, thời gian ngắn ngủi, tất cả mọi người đều biết hẳn là Đỗ Tình Yên mắc bệnh.

Quân Lan Phong nghe vậy hơi nhíu lông mày, chớp mắt nhìn Lạc Vân Hi.

Thần sắc Lạc Vân Hi nhạt nhẽo, nói: “Ngươi đi xem sao đi, tốt xấu gì cũng là biểu muội ngươi, thân thể lại không tốt, hôm nay cập kê, liền kéo theo thân thể, hôn mê cũng là điều bình thường.”

Nàng nhìn ra cái nhìn kiêng kỵ của Quân Lan Phong.

Chỉ có điều, hắn còn không nói ra, Lạc Vân Hi đã nghĩ tới rồi.

“Ừm, ta đi một lát rồi về.” Hắn thấp giọng nói, liền lên xe ngựa của Đỗ Học Sĩ. Chờ vài ngự y mồ hôi đầm đìa chạy ra khỏi phủ, xe ngựa hai nhà Nhan Đỗ mang theo bọn hắn đều chạy đi thật nhanh.

Lạc Vân Hi đứng ở trước cửa phủ, nhìn từ xa, gió thổi lên màn xe màu đen, gương mặt lãnh khốc Quân Lan Phong thò ra, giơ ống tay áo với nàng.

Nàng cười thầm.

Tân khách trong sảnh đều cuống cuồng muốn đến Đỗ phủ, lại bị Đoan Mộc Kỳ trước cửa ngăn cản, nói Đỗ Tình Yên cần yên tĩnh, tất cả mọi người đừng qua đấy.

Hắn khuyên đám người về, vừa nghiêng đầu, nhìn thấy Lạc Vân Hi bên này, nhanh chóng cười chạy tới: “Hi nhi, ngươi cũng thật xui xẻo, cập kê sao lại cùng một ngày với Đỗ Tình Yên chứ?”

Lạc Vân Hi cười nhạt một cái nói: “Những ngày tháng này không phải ta định ra được, sinh nhật ta là ngày hôm nay.”

Đoan Mộc Kỳ thở dài: “Đỗ Tình Yên cũng không biết hôm nay là sinh nhật ngươi.”

Nói đến đây, hắn đột nhiên nhớ tới sự việc thấy vào buổi tối hôm đó, biến sắc, cảnh giác liếc mắt nhìn hai phía, thấp giọng hỏi: “Ngay cả Trung Sơn Vương cũng . . . Hi nhi, ta nghe nói Trung Sơn Vương đã đề ra việc thoái hôn với Đỗ gia, có phải không?”

Loại bí mật này, cũng chỉ có người của hoàng thất mới nghe đồn.

“Ta làm sao biết được?” Lạc Vân Hi liếc hắn một cái: “Ta cũng chẳng phải Trung Sơn Vương.”

Có một số việc, mình cũng không cách nào nắm trong tay, cho nên, càng ít người biết, càng ít e ngại.

Đoan Mộc Kỳ cũng chăm chú nhìn chằm chằm, trong ánh mắt tràn đầy không tin, nhỏ giọng nói: “Hi nhi, trước đây không biết ngươi tốt, hiện tại mới phát hiện ngươi là nữ tử độc nhất vô nhị, chuyện đêm đó nếu như đổi lại là nhị ca, hoặc là Lục ca tới làm, có thể ta sẽ không coi là chuyện đáng kể, nhưng nếu như là Trung Sơn Vương mà nói . . . ”

Lời nói của hắn hơi ngưng lại.

Đọc FULL truyện tại đây

Lạc Vân Hi bị hắn nói tới nổi lòng hiếu kỳ, nghiêng đầu, lúm đồng tiền như hoa, hỏi: “Chính là hắn thì đã sao?”

“Hắn không phải người tùy tiện, bất quá, ta biết hắn nhiều năm như vậy, điểm ấy vẫn có niềm tin.” Đoan Mộc Kỳ chậm rãi nói: “Ta thì ra cho là hắn chắc chắn thích Đỗ Tình Yên. Đỗ Tình Yên bất kể là từ thân phận hay là từ phương diện tính cách mà nói, cũng là hoàn mỹ. Thế nhưng hắn cũng đối với nàng ta tốt lắm.”

“Biểu muội đó, có thể không tốt sao?” Lạc Vân Hi mỉm cười.

Đoan Mộc Kỳ lắc đầu, bất chợt hỏi: “Ngươi biết Trung Sơn vương phủ có cấm địa không?”

Lạc Vân Hi nhăn lại mày: “Cấm địa gì? Ta ở vương phủ một thời gian ngắn, nhưng chưa từng nghe nói.”

Đoan Mộc Kỳ giữ chặt góc áo của nàng, dẫn nàng đến một nơi không người, thấp giọng nói: “Thì với ta nghe mẫu hậu nhắc tới, chẳng qua chắc là không sai, nhiều năm không ai nói tới chỗ kia, ngươi làm sao biết được? Nhưng ta khẳng định là, Đỗ Tình Yên đã đi tới đó, Trung Sơn Vương không cho phép bất luận kẻ nào tới gần kia, nhưng lại mang Đỗ Tình Yên đi vào.”

Lạc Vân Hi thấy vẻ thần của hắn bí, cũng không biết là thật hay là giả, nhưng nếu nói trong lòng không có một tia sóng lớn, đó là điều không thể.

“Lúc Trung Sơn Vương dẫn nàng ta tới cấm địa cũng không che giấu, lúc ấy mọi người trong hoàng thất đều nói, chỉ là không có người nào hỏi kỹ càng mà thôi.”

Đấy là, ai dám đang yên đang lành ở trước mặt Trung Sơn Vương hỏi về cấm địa kia, đó chẳng phải ngại sống được quá lâu sao?

“Cho nên, ta cho rằng hắn đối đãi với nàng ta bất đồng, cũng không nghĩ đến, hắn đối với ngươi lại càng bất đồng hơn. Người có thể để cho Trung Sơn Vương cúi người xuống cũng không nhiều.” Mặt Đoan Mộc Kỳ đầy chắc chắn nói: “Từ thái độ hôm nay cũng có thể nhìn ra.”

Mãi Lạc Vân Hi mới hồi phục tinh thần, cười nói: “Tốt và không tốt, từ ngoài nhìn thấy thì tính thế nào được? Y hệt như ngươi vừa nói, nếu như đổi thành nhị ca, Lục ca của ngươi, cũng có thể lắm mà.”

Truyện được đăng tại đây

“Nhị ca lưu luyến nhiều bụi hoa, tuy không phải thật tâm, nhưng chưa hẳn không làm được, Lục ca sao . . . ” Đoan Mộc Kỳ nói đến đây, hắn liền thôi.

“Như thế nào?” Lạc Vân Hi mỉm cười hỏi.

Đoan Mộc Kỳ thấp giọng: “Một người thực phức tạp, có lúc, toàn bộ mọi chuyện đều làm ra được.”

Lạc Vân Hi “ừ” một tiếng, tính là đồng ý với đánh giá của hắn.

Đoan Mộc Kỳ thở dài, nhìn gương mặt sáng rực rỡ của nàng, nói: “Hi nhi, ta coi ngươi như bằng hữu, mới có thể nói nhiều như vậy, hoàng thất vốn đã rất sâu, nếu liên lụy đến Trung Sơn Vương và tứ đại thế gia, ta lo lắng cho ngươi sẽ chịu thiệt.”

Con ngươi Lạc Vân Hi lộ vẻ cảm động, nàng biết Đoan Mộc Kỳ cũng chẳng phải người ngu ngốc như bề ngoài, có một số việc cũng là biết nặng nhẹ, nhưng hắn vẫn thẳng thắn đối với mình.

“Đoan Mộc Kỳ, ngươi tin ta không?” Nàng

Đang tải nội dung ảnh