Thiên tài cuồng phi, tam tiểu thư phế vật » Trang 174

Chương 169

Edior: thu thảo

Dưới đèn đuốc lay động, chính giữa là một người nam nhân ngồi trên da hổ bạc để ở ghế thái sư, ngũ quan uy nghi, mày như kiếm mắt như sao, ánh mắt nhấp nháy hàn ý, kia chẳng phải đương kim Trung Sơn Vương thì là ai?

Tề Sính Đình sững sờ, ánh mắt chuyển về hướng Thái tử đang ở một bên tiếp đón. Ánh mắt Thái tử không vui, giọng nói cực kỳ lạnh lẽo: “Còn không qua đây?”

Lúc bọn hắn nói chuyện Quân Lan Phong đã chậm rãi đứng dậy, chắp tay ra sau, môi mỏng khẽ mở: “Tề trắc phi.”

Từ trên thân phận mà nói, chính phi của thái tử và Vương gia có thể đứng ngang hàng, trắc phi hơi thấp hơn một chút, nhưng ngày sau Thái tử đăng cơ, các nàng sẽ khác trước, địa vị cũng sẽ cao lên. Nhưng thực tế lại không phải như vậy, hậu cung không được can dự vào chính sự, địa vị của nữ nhân chung quy là sẽ không được như nam nhân.

Y hệt Trung Sơn Vương, trong triều đã có thế lực, đến cả Lương quý phi ngày trước cũng không dám tùy tiện đắc tội.

Tề Sính Đình hết sức khách khí nói: “Trung Sơn Vương, đã trễ thế này, ngài tới phủ thái tử có việc gì sao?”

Thái tử cũng đứng dậy theo, nhanh chân xuống dưới, chớp mắt liếc Tề Sính Đình, không kiên nhẫn nói: “Trung Sơn Vương có lời muốn hỏi ngươi, thành thật trả lời đi!” Nói xong, hắn cung kính cười với Quân Lan Phong: “Trước hết người hãy hỏi đi, bản cung đi ra ngoài một chút.”

Chuyện phát sinh hôm nay, ngay cả Trung Sơn Vương cũng biết, còn đặc biệt đến phủ thái tử hỏi, Thái tử không dám che giấu, liền nói hết, tuy có hoài nghi Tề Sính Đình, nhưng vẫn không cách nào xác định được, đã có Trung Sơn Vương đích thân đề nghị nói hắn muốn hỏi ra nghi vấn, vậy thì cứ giao cho hắn đi.

Mà hắn, trước tiên muốn đi tìm Lạc Vân Hi.

Quân Lan Phong gật đầu, ánh mắt tùy ý quét qua hướng cửa sảnh, cũng không ngăn cản hắn.

“Vương gia xin hỏi có việc gì.” Thái tử vừa đi, Tề Sính Đình càng khẩn trương, tim nhanh chóng đập thình thịch.

Quân Lan Phong hơi xoa tay, dung nhan dưới ánh nến mập mờ thay đổi, giọng nói trầm xuống, nói từng chữ: “Tề trắc phi, ngươi biết mình có thân phận là nữ nhân của thái tử, phản bội Thái tử sẽ có kết quả gì không?”

Tề Sính Đình cưỡng chế tâm tình khẩn trương, cười nhạt nói: “Vương gia, ta không cần phải biết, không có liên quan gì với ta.”

“Không có liên quan gì với ngươi sao?” Ánh mắt Quân Lan Phong “xoạt” một cái híp lại, giữa môi phun ra một cái tên: “Ngươi và Tần Bằng hẹn hò ở quán trà, cũng là không có liên quan gì với ngươi sao?”

Lòng Tề Sính Đình lập tức chấn động, ngạc nhiên ngẩng đầu, không thể tin được mà nhìn hắn.

“Tề trắc phi, bổn vương nói không sai chứ?” Quân Lan Phong nhếch môi hỏi ngược lại.

“Vương gia, mọi việc cần có chứng cứ! Không thể nói bậy!” Tề Sính Đình mạnh miệng giải thích.

Một câu kia vừa nói ra, quả thật là chọc giận Quân Lan Phong, hắn lạnh lùng hừ một tiếng: “Nói bậy sao? A, xem ra là bổn vương đổ oan cho trắc phi rồi! Nhưng mà, Tần Bằng là thuộc hạ của bản vương, bổn vương còn không hiểu rõ hắn ư! Hắn có quan hệ như thế nào với trắc phi chứ? Nếu thật sự là trong lòng hắn có trắc phi, tất nhiên sẽ chướng mắt người khác, năm đó trong lều quân, sẽ không hàng đêm hoan hảo trong lều cùng Tào Thiến, thế cho nên mấy tháng cũng chưa truyền tin về kinh thành.”

Tề Sính Đình trong đầu “oanh” một cái, chân mềm nhũn, sắc mặt nhanh chóng trở nên trắng bệch: “Ngươi nói cái gì?”

Năm ngoái, Tần Bằng theo Trung Sơn Vương ở bên ngoài đánh trận, thực sự liên tiếp mấy tháng cũng không viết thư cho nàng, sau này hắn nói, đoạn thời gian đó trong quân có việc bận rộn, thêm nữa là Tào tướng quân đột tử trước ngựa, giao con cho hắn, trong lòng hắn rất phiền muộn, cho nên vẫn không dám viết thư cho nàng.

Nhưng Trung Sơn Vương lại nói, hắn và Tào Thiến hàng đêm hoan hảo?

Trong đầu, ngay cả nghĩ cũng không dám tưởng tượng tới cảnh tượng như vậy, Tề Sính Đình liền lui vài bước, dựa vào cây cột trong sảnh, nước mắt không có dấu hiệu nào mà dâng lên.

“Trắc phi, ngươi còn dám nói, ngươi và Tần Bằng không hề có quan hệ sao?” Quân Lan Phong châm chọc nhếch môi cười.

Tề Sính Đình hơi mím môi, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nghiến răng hỏi: “Ngươi lừa ta sao?”

“Không ngờ, tình cảm của ngươi đối với Tần Bằng sâu nặng như vậy, chỉ là không biết, việc này nếu như để Thái tử biết, ngươi còn có thể sống bao lâu.” Quân Lan Phong thản nhiên nói.

Tề Sính Đình nghi ngờ khó hiểu nhìn hắn, mãi sau, sắc mặt mới khá hơn một chút, nàng kiên định nói: “Ta và Tần Bằng, hiện tại đã không còn quan hệ gì nữa rồi!”

“Có quan hệ hay không, không phải ngươi nói là được!” Quân Lan Phong thấy mặt nàng ấy đầy vẻ bình tĩnh, không khỏi nghĩ đến nữ tử kia, cũng là vẻ mặt như thế, trong lòng không khỏi tức giận, lạnh giọng nói: “Việc ngươi làm hôm nay, vốn không cần chứng cứ! Bổn vương tận mắt nhìn thấy, ai dám hoài nghi đây? Dù cho đêm nay xử tử ngươi ở đây, còn ai có thể vào đây để thay một tiểu tiểu trắc phi như ngươi kêu oan?”

Tề Sính Đình nắm chặt quả đấm: “Vương gia có ý gì?”

Trong cơ thể nàng cũng có sự sác liệt, chỉ là không tới thời điểm kịch liệt sẽ không phun ra.

“Sao không dám ư?” Nói chuyện lại là Thái tử, hắn từ ngoài sảnh nhanh chân nhảy vào, mặt đầy gió lạnh mưa rông.

Đọc FULL truyện tại đây

Quân Lan Phong thấy hắn vào đây, ánh mắt nhìn lại phía sau hắn, thế mà sau lưng Thái tử lại không có ai, cũng không có người theo tới, mày hắn vì thế mà nhăn lại.

Lạc Vân Hi, lúc này đứng trên cành của một gốc cây cao ngoài phòng nghị sự, cũng không có người chú ý tới việc nàng biến mất, chỉ là chẳng được bao lâu, Thái tử đã đi ra, tìm nàng ở bên ngoài một lúc lâu, không tìm được, mới về phòng nghị sự.

Thời gian lâu như vậy rồi, nàng có chút bận tâm.

Vừa định vào xem thử tình huống, trong phòng nghị sự truyền ra một tiếng tiếng kêu thê thảm: “A!” Tiếng kêu sắc bén này, phá tan nóc nhà, đập vỡ tan yên tĩnh trong đêm này.

Lạc Vân Hi kinh ngạc từ trên cây nhảy xuống, vọt thẳng về hướng cửa lớn phòng nghị sự.

Hối hận, cực kỳ hối hận, thật không nên để Đình nhi đi vào một mình! Nàng vốn tưởng rằng, Thái tử nể mặt Tề phủ, lại không có chứng cứ, thì không thể nào làm gì Tề Sính Đình, lại thêm ám vệ được bố trí đặc biệt nghiêm mật bốn phía, nàng tìm một vòng cũng không có biện pháp ẩn thân tốt, nào nghĩ đến, Thái tử thật sự động thủ!

Không, là nàng quá mức chủ quan!

Sau khi mãnh liệt tự trách, sát ý nồng nặc từ khóe mắt mãnh liệt tràn ra, ánh mắt Lạc Vân Hi trong phút chốc u ám đến cùng.

“Người nào?” Tám Ngự Lâm Quân đứng đầu ngoài cửa đồng thời vung kiếm ra.

“Tất cả cút ra cho ta!” Lạc Vân Hi nghiêm nghị quát, Tuyết Cẩm vung ra, soạt xoạt, bóng trắng trong nháy mắt đã ngã hết xuống đất, nàng ánh mắt ửng hồng, cũng không thèm nhìn tới tám nam nhân ngã trên mặt đất kêu rên, dẫm xuống thân thể bọn hắn xông vào phòng nghị sự.

Sớm biết như vậy, nên cố xông vào, dù cho có gánh chịu tội danh cũng không thể khiến Tề Sính Đình một mình mạo hiểm!

“Dừng tay!” Người chưa tới, tiếng quát chói tai đã tới.

Lạc Vân Hi vừa thấy phòng nghị sự cực kỳ tối tăm, trong lòng lại càng tệ hơn, dựa vào năng lực nhìn ban đêm, nàng kính xông thẳng tới, cổ tay xuất ra Tuyết Cẩm, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sát khí, áo gấm đỏ tung bay, cả người giống như một đóa hoa hồng có gai.

Thái tử và Văn tổng quản đứng ở phía sau kinh ngạc nhìn sang, Tề Sính Đình kêu một tiếng “Hi nhi “, thân thể run rẩy trốn đến phía sau nàng, giọng nói dĩ nhiên đã không thành tiếng.

Trên đất, một bãi vết máu, dữ tợn khủng bố, đứng ở trước mặt là một tên ngự Lâm Quân đang nâng một cái mâm gỗ, trên khay là một cái tay đứt, máu thịt be bét, không thấy rõ lắm dáng dấp ban đầu, nhưng đủ dùng để khiến người buồn nôn.

Lạc Vân Hi theo bản năng quay đầu lại, ánh mắt nhìn về hướng hai tay Tề Sính Đình.

Truyện được đăng tại đây

“Không phải ta.” Tề Sính Đình lắc đầu lia lịa, giọng nói khàn khàn.

Lòng Lạc Vân Hi cuối cùng cũng buông xuống, lúc này mới chú ý tới một cung nữ nằm trong vũng máu, đã bị ngất, quay mặt đối diện với nàng, nhìn dung mạo của nàng ấy, hình như là đại cung nữ bên cạnh Tề Sính Đình tên là Thanh Tiêu.

Xem ra, Thái tử là muốn khai đao với viên bên!

Nàng nhìn cổ tay Thanh Tiêu bị đứt, trừ bỏ thương hại, không còn cảm xúc gì khác.

Thanh tiêu là người của Tằng Thủy Lan, được an bài bên người Tề Sính Đình, từ trước đến giờ người theo dõi, là cơ sở ngầm của Tằng Thủy Lan. Nếu như không phải ở lễ cập kê của Lạc Phi Dĩnh, nàng đã cảnh cáo Thanh Tiêu một lần, còn không biết Thanh Tiêu sẽ giúp đỡ Tằng Thủy Lan ngược đãi Tề Sính Đình thế nào nữa!

Nhìn thấy hết thảy, cả người Lạc Vân Hi chợt giật mình, ánh mắt, không chần chờ chút nào, trực tiếp tìm đến Quân Lan Phong phía trên toà cao, mặt đầy khiếp sợ.

Hắn sao lại ở chỗ này?

Kỳ thực mới đi vào, ánh mắt liền quét qua hắn, nhưng khi đó tâm nàng bị loạn, vốn không có thời gian chú ý chuyện này.

Quân Lan Phong thấy nàng nhìn lại, có chút không tự nhiên dời mắt đi chỗ khác, đương nhiên, chính hắn cũng không biết, từ lúc Lạc Vân Hi vừa tiến đến, ánh mắt hắn vẫn vững vàng mà dính ở trên người nàng, cũng không dời ra nữa.

Cho nên, sau khi ánh mắt dời đi chỗ khác, hắn vẫn không nhịn được liếc mắt nhìn.

Lạc Vân Hi cau mày, nhìn cảnh máu tươi khủng bố trên mặt đất, mày liễu, nhíu lại từng chút một.

“Lạc Vân Hi, ngươi thật to gan, lại dám xông vào phòng nghị

loading