Tà phượng nghịch thiên » Trang 93

Chương 82: Thế lực mạnh đến thăm

Trong sân nhỏ, ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu xuống, một nam tử mặc áo bào trắng thanh lịch xuất trần không nhiễm một hạt bụi nào, chỉ thấy hắn đưa lưng về phía sân ngoài, hai tay nắm ở sau lưng, thân hình thẳng tắp mà thon dài, tóc đen ở trong gió khẽ hất, lại có một vẻ đẹp không nói nên lời.

Sau khi nghe thấy tiếng bước chân, nam tử khẽ xoay người, trên gương mặt tuấn mỹ kia tựa như tiên giáng trần, nở nụ cười dịu dàng, giọng nói như ánh sáng mặt trời ấm áp, chậm rãi vang lên ở trong sân thanh tịnh yên tĩnh: “Như Phong? Ngươi đã trở lại.”

Dừng bước chân lại, thiếu nữ đứng ở dưới một tàng cây khô trong sân, ở trong gió tóc đen quấn quanh đầu, khuôn mặt của nàng nở nụ cười nhàn nhạt: “Thanh Nguyệt, sao ngươi đứng ở bên ngoài? Đúng rồi, ta để ngươi tìm người, có tìm được không?”

Nàng cũng định ở hoàng thành này thành lập một Hạ gia lần nữa, mà đã là một gia tộc thì thành viên là không thể thiếu.

“Đã có một nhóm người bằng lòng gia nhập, nhưng một ít người có thực lực cường đại, cũng không muốn gia nhập một thế lực không có chút danh tiếng nào.” Mộ Dung Thanh Nguyệt hơi nhíu mày, muốn thành lập thế lực cường đại, thì tuyệt đối không phải một sớm một chiều, hơn nữa, trong thế lực có bao nhiêu cường giả, cũng là nguyên nhân hấp dẫn người khác.

Ngón tay mảnh khảnh vuốt cằm, Hạ Như Phong hơi suy nghĩ trong giây lát, rồi mới nói: “Lần này ta trở lại, là muốn đưa cho ngươi một ít đan dược, trong đó một phần theo thường lệ là chia cho người gia nhập, còn lại, chỉ khi những người đó sau khi đột phá mới có thể nhận, Thanh Nguyệt, lai lịch những người đó, ngươi có điều tra rõ không?”

“Những người đó có gia thế rất trong sạch, bởi vì có một số người thường, nên những người đó vì kim tệ mới gia nhập vào chúng ta, thiên phú cũng không phải đặc biệt hơn người, còn những người có thiên phú xuất chúng kia, đều là một số người trong gia tộc, bọn họ không có khả năng sẽ vĩnh viễn nguyện trung thành, nên ta sẽ không thu nhận bọn họ.”

Gật đầu, Hạ Như Phong cũng biết lời nói của Mộ Dung Thanh Nguyệt rất có đạo lý, nàng cũng không muốn sau này Hạ gia xuất hiện kẻ phản bội.

Huống chi, nàng là một luyện dược sư, nàng có tự tin, trong khoảng thời gian ngắn có thể khiến cho tên của Hạ gia làm chấn động Linh Phong quốc. Chỉ có điều nàng tăng lên thực lực bản thân cũng vô cùng cấp bách, chỉ khi nàng có được lực lượng cường hãn, thì Hạ gia mới có thể vĩnh viễn đứng không ngã.

Giơ tay vung lên, trên mặt đất có rất nhiều bình ngọc, đây là những đan dược đồng thời luyện chế với đan dược đưa cho Cốc Mị Nhi và Hạ Ngân Nguyệt. Lúc trước nhờ Thu Phong tìm kiếm dược liệu, một phần là vì các nàng, một phần khác là vì hôm nay mà chuẩn bị.

Bình ngọc chia làm mấy phần, tất cả đều giải thích rõ ở phía trên, chữ đen vải trắng rõ nét đập vào mắt, Mộ Dung Thanh Nguyệt là thiếu gia của bộ tộc Long Đồ Đằng, cũng chưa từng thấy qua nhiều đan dược như vậy, không khỏi sửng sốt một chút, đúng như tính cách là chỉ hơi sững sờ rồi phục hồi tinh thần lại, khuôn mặt lại nở nụ cười dịu dàng.

“Thanh Nguyệt, đó là dược trị liệu, mỗi tháng mỗi người đều có thể nhận một bình, mà những dược kia là dược phụ trợ cho tu vi, chờ những người đó đột phá thì mới có thể nhận một bình, loại dược kia một cấp bậc chỉ có thể sử dụng một lần, nếu dùng nhiều hơn, thì sẽ tạo thành nền móng không vững chắc.”

Sờ mũi, Hạ Như Phong giải thích đơn giản chỗ quan trọng một lần nữa, nàng cũng không muốn về sau người Hạ gia đều dùng đan dược để bồi đắp đầy cường giả. Như thế chỉ tạo thành nền móng không vững chắc, nếu cấp bậc bằng đối thủ thì căn bản không có tý lực chiến đấu nào.

“Như Phong.” Ngay ở lúc Hạ Như Phong định rời đi, bỗng nhiên Mộ Dung Thanh Nguyệt lên tiếng gọi nàng: “Mấy ngày trước có một nữ tử tên là Hạ Ngân Nguyệt đến tìm ngươi, vẻ mặt của nàng như rất lo lắng, chờ ngươi trở lại thì phải đi tìm nàng ấy.”

“Ngân Nguyệt biểu tỷ?” Hơi sửng sốt, Hạ Như Phong nhăn mày lại, hỏi: “Chuyện đã bao lâu rồi?”

“Ba ngày trước.”

“Được, ta biết rồi.”

Nói xong lời này, Hạ Như Phong bước nhanh ra ngoài, trong lòng của nàng nhất thời nảy sinh một cảm giác không tốt, cho nên trực tiếp sử dụng Mị ảnh Tiên Tung, chạy nhanh về phía học viện Linh Phong.

Bởi vì trong lòng lo lắng, nàng lại có tốc độ vượt qua Mị ảnh Tiên Tung tầng thứ nhất, cơ thể như một cơn gió, đi ngang qua mặt đất rất nhanh, nên rất nhiều người chỉ nhìn thấy một áo bào bạc thoáng qua, thì nàng đã mất đi bóng dáng.

Trong giây lát đã đến học viện, Hạ Ngân Nguyệt từng nói qua dãy số ký túc xá của mình với nàng, vì vậy, Hạ Như Phong rất nhanh đã đứng ở ngoài ký túc xá của nàng ấy.

Đẩy cửa đi vào, đã nhìn thấy ở cửa sổ có một nữ tử đi qua đi lại lo lắng, vị nữ tử kia có khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, giữa hai lông mày mang theo một tia mềm mại, mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, bên hông thắt một đai lưng màu vàng, tóc dùng dây tơ tằm đơn giản búi lên, ở trên không có bất kỳ trâm ngọc trang sức quý giá nào.

Cảm nhận được ánh nắng mặt trời từ ngoài cửa, nữ tử đưa mắt nhìn lại, khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia, rốt cuộc không cầm được nước mắt rơi đầy mặt: “Biểu muội, Mị Nhi tỷ tỷ nàng… Ô ô…”

“Mị Nhi làm sao vậy?” Trong lòng run lên, Hạ Như Phong nắm chặt hai tay, cắn răng hỏi.

“Mười ngày trước muội cho Mị Nhi tỷ tỷ đan dược, thành công để cho Mị Nhi tỷ tỷ từ Linh Sư ngũ cấp cao nhất đột phá đến Linh Sư lục cấp, hơn nữa ở trên người Mị Nhi tỷ tỷ có mùi thuốc, làm cho người của Cốc gia nổi lên nghi ngờ, sau đó một thị nữ của Cốc gia phát hiện Mị Nhi tỷ tỷ tắm dược, nên nói với gia chủ Cốc gia, gia chủ Cốc gia lại nói Mị Nhi tỷ tỷ trộm đan dược của Cốc gia, muốn Mị Nhi tỷ tỷ giao đan dược ra, Mị Nhi tỷ tỷ sao có thể đồng ý đưa đồ của biểu muội cho nàng ấy giao cho người khác? Cho nên gia chủ Cốc gia bắt Mị Nhi tỷ tỷ lại…”

Hạ Ngân Nguyệt gắt gao cắn môi, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tái nhợt lo lắng, vốn nàng ôm một chút hy vọng, đi cầu xin lục hoàng tử giúp đỡ, nhưng nàng chẳng những không thấy lục hoàng tử đâu, ngược lại bị Cốc Tâm Nhi phát hiện, vì phòng bị nàng, nên Cốc Tâm Nhi phái người đi theo bên cạnh nàng, mỗi lần đều ngăn nàng đi tìm lục hoàng tử. Mà dạo này lục hoàng tử lại không đến học viện, nàng căn bản không thể nhìn thấy hắn.

“Biểu tỷ, xảy ra chuyện như vậy, sao tỷ không đi tìm Lam Lâm lão sư?”

Ở trong học viện, chỉ có một người biết được thân phận của mình, đó chính là Lam Lâm, nếu như nàng biết việc này, chắc chắn sẽ đi tìm sư phụ, có sư phụ ra tay, thì dù người Cốc gia có lớn mật như thế nào, cũng không dám đối đầu với học viện Linh Phong.

Đọc FULL truyện tại đây

Lắc đầu, Hạ Ngân Nguyệt khẽ cắn môi mọng: “Lam Lâm lão sư chỉ là lão sư bình thường của học viện, sao có thể sánh với đại thế gia Cốc gia? Nếu nàng không thể giúp đỡ, vậy ta cần gì phải lãng phí thời gian đi tìm Lam Lâm lão sư?”

Lúc ấy, nàng chỉ muốn gặp lục hoàng tử một lần, xin lục hoàng tử giúp đỡ, nói không chừng Mị Nhi đã có thể thoát khỏi nguy hiểm. Hơn nữa, Lam Lâm lão sư căn bản không thể chống lại Cốc gia, mà lấy sự thiện lương của Lam Lâm lão sư, cũng sẽ không ngồi yên không quan tâm, chờ đến lúc đó, chỉ là liên lụy thêm một người mà thôi.

“Sao tay tỷ lại thế này?” Ánh mắt của Hạ Như Phong nhìn xuống, thấy trên cổ tay của nàng lộ ra vết thương mờ mờ, sắc mặt nhất thời trầm xuống, thấp giọng nói.

Cơ thể chợt run lên, Hạ Ngân Nguyệt vội vàng che vết thương, cúi đầu, cắn chặt môi không nói một lời.

Đây là mỗi lần nàng muốn đi tìm lục hoàng tử, bị người của Cốc Tâm Nhi phát hiện nên bị đánh, chẳng qua nàng biết tính tình của Hạ Như Phong, nên không định nói ra.

Nhưng mà, cho dù nàng không nói, thì Hạ Như Phong cũng đoán được, một cỗ tức giận trực tiếp xông thẳng vào trong lòng, “Ầm ” một tiếng, thể lực linh lực thoáng chốc tràn ra, bàn ghế cách nàng gần nhất đã bị nổ tan nát. Nàng nắm chặt nắm đấm, khóe miệng nở nụ cười lạnh: “Cốc gia, các ngươi đây là ở muốn chết, biểu tỷ, chúng ta đi.”

Ở lúc Hạ Như Phong trở thành bài danh sau hạng một trăm trong bảng Phong Vân, thì đại bộ phận đệ tử trong học viện đã biết vị thiếu nữ thiên tài này.

Bây giờ, nhìn thấy Hạ Như Phong nổi giận dẫn theo Hạ Ngân Nguyệt đi ra, bọn họ không biết xảy ra chuyện gì, nên đều bắt đầu mở ra nghị luận.

“A, nàng không phải là vị bằng hữu kia của Cổ thiếu sao?” Một nam nhân có làn da màu lúa mạch nhìn chăm chú vào bóng dáng của Hạ Như Phong đã đi xa, tay nắm cằm trầm tư.

Nam nhân trẻ tuổi này chính là một thành viên trong tửu lâu nơi mà Hạ Như Phong và Cổ Phi lần đầu gặp nhau, lúc trước ngồi cách Hạ Như Phong một khoảng cách không xa chỗ hắn, nên rõ ràng trông thấy gương mặt của Hạ Như Phong, vì vậy nhìn thấy bộ dạng của Hạ Như Phong nổi giận đùng đùng, thì hắn mới kinh ngạc như vậy.

“Các ngươi nói, thiếu nữ Hạ Như Phong này, vì sao lại tức giận như vậy?”

“Các ngươi không thấy Hạ Ngân Nguyệt ở phía sau nàng sao? Ta có một bằng hữu, nàng thường xuyên đi theo phía sau Cốc Tâm Nhi, cho nên có một chút tin tức, ha ha…”

Người kia nói đến chỗ này, cố ý ngắt một chút, những người còn lại đều không khỏi thúc giục: “Ngươi nói nhanh lên đi! Rốt cuộc là tin đồn gì.”

“Được rồi, được rồi, nói là được, ta nghe nói á, Cốc Mị Nhi đã xảy ra chuyện, giống như bị Cốc gia nhốt lại, Hạ Như Phong và Cốc Mị Nhi không phải quan hệ rất tốt sao? Lần trước còn vì nàng mà đánh Cốc Tâm Nhi, ta đoán á! Lần này nàng lại vì chuyện của Cốc Mị Nhi rồi.”

Truyện được đăng tại đây

“Cái gì? Nói như vậy, nàng là muốn đối phó với Cốc gia sao? Nàng thật đúng là…”

Dường như không biết phải nói gì, người đó lắc đầu, than nhẹ một tiếng, mà tiếng nghị luận cũng dần giảm xuống.

“Hạ Như Phong đối phó với Cốc gia?” Nam nhân da thịt màu lúa mạch sững sờ một chút, chạy nhanh về phía khác: “Không được, việc này ta phải chạy nhanh đi nói với Cổ thiếu, nói không chừng Cổ thiếu sẽ cảm ơn ta, an toàn của ta ở trong Huyết Linh Giới, sẽ có hơn một phần bảo đảm.”

Huyết Linh Giới, cây cối mọc thành từng cụm, ánh nắng mặt trời từ trên không trung hạ xuống nhiệt độ nóng bức, khiến cho mặt đất đều bị chiếu rọi đỏ rực.

Hai người đứng đối mặt với nhau, giờ phút này không khí có chút giương cung bạt kiếm, trong đó một vị nam tử thường xuyên đi ở dưới ánh mặt trời, nên làn da bị phơi nắng thành màu đồng cổ, khuôn mặt anh tuấn kia, đủ để đưa tới tiếng thét chói tai của nữ đệ tử, mà đại kiếm trong tay hắn cắm xuống mặt đất, khóe môi khêu gợi khẽ cong, nhìn chăm chú vào người trước mặt.

“Trịnh Nham, lần trước ta là vì khinh thường mới thua ngươi, lần này, ta nhất định phải đánh bại ngươi.”

Khuôn mặt của nam tử trước mặt có vẻ bình thường, thuộc loại người chỉ cần đứng ở trong đám người thì sẽ tìm không ra. Nhưng khí thế của hắn, lại như là một thanh kiếm sắc bén, để cho người ta muốn quên cũng không quên được.

“Thua chính là thua, cho dù so một trăm lần, ngươi cũng đã thua bởi ta.”

“Phải không?” Mày kiếm khẽ nhếch, Cổ Phi rút kiếm ra, lúc đó, khí thế trên người nhanh chóng bùng lên, tạo thành một ngọn gió, ngay cả lá cây bên cạnh đều bị thổi rơi xuống.

Cảm nhận được khí thế còn mạnh hơn mình một bậc, sắc mặt Trịnh Nham rốt cuộc thay đổi: “Không ngờ, ngươi lại đột phá đến bát cấp sớm hơn ta một bước, danh tiếng của thiếu gia chủ Cổ gia quả nhiên danh bất hư truyền. Nếu ngươi thật sự đột phá đến bát cấp, thì có thể đi chiến đấu với thành viên có bài danh thứ năm, vì sao còn phải tìm ta?”

“Hừ, lúc trước ngươi đánh bại ta, cướp đi bài danh thứ chín của ta, món nợ này dù thế nào ta cũng phải lấy lại.” Cổ Phi nói đương nhiên, không chút nào xấu hổ vì mình lấy mạnh hiếp yếu cả.