Tà phượng nghịch thiên » Trang 276

Chương 40: Ngày sinh thần thấy máu.

Edit: Giáp Thị Thiên Thanh.

“Ngươi nha đầu kia, cuối cùng cũng đến.” Nhị trưởng lão theo bản năng nhẹ nhàng thở ra, vuốt chòm râu trắng, trong mắt ngưng tụ đầy ý cười: “Còn không phải quá muộn, chỉ là không biết, hóa hình mà ngươi nói kia. . .”

“Nhị trưởng lão, nàng chính là nhân loại mà ngươi đã nói sao?” Tộc trưởng Bạch Hổ đi ra phía trước, hai mắt thâm trầm nhìn Hạ Như Phong, khẽ cười ra tiếng và nói: “Người tới là khách, vị cô nương này, chúng ta vẫn nên đi vào bên trong nói chuyện đi!”

Là Tộc trưởng của bộ tộc Bạch Hổ, tự nhiên hắn tin tưởng lời nói của trưởng lão trong tộc, cũng không có hoài nghi năng lực của Hạ Như Phong.

“Không cần, ta còn có việc, lần này đến đây, chỉ là vì lời hứa hẹn lúc trước, ta đã luyện xong Hóa Hình đan mà các ngươi cần.” Hạ Như Phong lắc đầu, cự tuyệt yêu cầu của tộc trưởng Bạch Hổ, hay tay vung lên, vô số bình dược xếp chồng ở trước mặt của nàng.

Nhìn đống bình dược kia, chúng thú ánh mắt đăm đăm, khí tức tràn ra từ trong bình dược kia chắc chắn là Hóa Hình đan.

Nàng thật sự là một Luyện dược sư Thất phẩm?

“Đồ vật ta cho ngươi đã đưa tới, ta có việc, trước hết rời đi trước…” Hạ Như Phong cũng không cho bọn họ cơ hội lên tiếng giữ lại, thì đã triệu hồi Đại Bằng ra và bay theo hướng gia tộc Bắc Ảnh.

Gia tộc Bắc Ảnh, sau cuộc chiến với gia tộc Thượng Quan thì đã hiển lộ ra thực lực cường hãn, nên địa vị ở Bắc thành không thể dao động.

Lúc này ở gia tộc Bắc Ảnh là một mảnh yên lặng, lá rụng bay xuống và rải đầy sân.

Người hầu vất vả dọn dẹp lá rụng trong sân, có lẽ lúc này không khí quá mức im lặng, làm cho người ta có một loại cảm giác cực kỳ ấm áp.

Bỗng nhiên cảm nhận được khí tức ở trên đỉnh đầu, bọn người hầu cũng không nhịn được mà bọ công việc trong tay xuống và ngửa đầu nhìn lên bầu trời trong veo, vì thế, chân đạp Đại điểu màu vàng, nữ tử đón gió mà đứng cứ ánh vào trong mắt.

Nữ tử xinh đẹp phong hoa tuyệt đại, hồng y như lửa, Đại điểu màu vàng dưới chân giống như mặt trời tỏa ra kim quang chói mắt, cả người giống như là nữ thần từ trên trời giáng xuống, vô thức làm rung động ánh mắt mọi người.

“Là. . . Là Như Phong đại sư, chúng ta nhanh đi bẩm báo gia chủ và lão phu nhân…”

Sau khi nhận ra Hạ Như Phong, mọi người trong Bắc Ảnh gia kích động lên, vội vàng chạy khỏi nơi này đi báo tin cho gia chủ và lão phu nhân bọn họ.

Chỉ trong giây lát, dưới sự dẫn dắt của Bắc Ảnh Dao, tất cả mọi người thuộc gia tộc Bắc Ảnh đều đi ra nghênh đón.

“Như Phong, ngươi người này, cuối cùng cũng trở lại.” Bắc Ảnh Lạc Sa nắm đấm nhẹ nhàng rơi vào trong ngực Hạ Như Phong, ôm lấy bờ vai nàng, khóe miệng nhếch lên và nói: “Ngươi đi lần này cũng sắp hai năm, ngay cả cái tin tức cũng không có, chúng ta đều nhanh lo lắng cho ngươi chết được.”

Đọc FULL truyện tại đây

Thấy Bắc Ảnh Lạc Sa là thật sự lo lắng cho mình, trong lòng Hạ Như Phong ấm áp, gương mặt cũng đầy đường cong nhu hòa và mỉm cười: “Lạc Sa, ta đây không phải là không có việc gì sao?”

“Sa nhi.” Bắc Ảnh Dao cắt ngang lời nói đến bên miệng của Bắc Ảnh Lạc Sa, gương mặt già nua gợi lên một chút tươi cười, ánh mắt thiện ý nhìn về phía Hạ Như Phong: “Như Phong đại sư, lần này đến đây có thể ở lại gia tộc của ta bao lâu?”

“Không được.” Hạ Như Phong lắc đầu, ngón tay thon dài vuốt cổ áo, nhẹ nhàng ngước mắt lên: “Ta chỉ quấy rầy một thời gian, thuận tiện có chút vấn đề muốn thỉnh giáo Bắc Ảnh lão tiền bối.”

Bắc Ảnh Dao có chút mất mát thở dài, nhưng cũng biết, gia tộc Bắc Ảnh của nàng vẫn không có cách nào giữ chân tôn đại phật này lâu được.

Mà Bắc Ảnh Băng lại nhìn chằm chằm gương mặt đã lâu không gặp này, ngay cả chính hắn cũng không có phát hiện, vẻ mặt lạnh như băng của hắn kia lại có chút dịu đi.

Trong phòng, Hạ Như Phong Bắc Ảnh Dao ngồi cạnh nhau, lập tức có nha hoàn pha chén trà cho hai người, chờ nước đầy mới lui ra phía sau và đứng một bên cung kính đợi mệnh.

“Bắc Ảnh lão tiền bối, lần này ta đến là có một sự chuyện muốn thỉnh giáo lão tiền bối…” Hạ Như Phong chau mày, gương mặt tuyệt sắc lộ ra một chút ngưng trọng, giọng nói lạnh nhạt đánh vỡ yên tĩnh bên trong.

“Như Phong đại sư mời nói.” Bắc Ảnh Dao làm cái động tác thỉnh, chỉ là nhìn thấy thần sắc trịnh trọng của Hạ Như Phong, ý cười trên mặt nàng không khỏi chậm rãi thu liễm.

Hạ Như Phong ngẩng đầu lên và thản nhiên nói: “Kỳ thật cũng không có gì, chính là muốn hỏi Bắc Ảnh lão tiền bối một chút về thực lực của Thánh cung.”

Truyện được đăng tại đây

“Thánh cung?” Trong mắt Bắc Ảnh Dao xẹt qua một chút khác biệt, mày cũng nhíu lại: “Không biết Như Phong đại sư vì sao phải hỏi Thánh cung, chẳng lẽ ngươi…”

“Đoạn thời gian trước, người Thánh cung gửi thiệp mời cho ta, muốn ta đi tham gia sinh thần của cung chủ Thánh cung.” Hạ Như Phong thu hồi ánh mắt của mình, khóe miệng nở nụ cười lạnh, giọng điệu vẫn như cũ đạm mạc như gió.

“Cái gì?” Trong lòng Bắc Ảnh Dao đột nhiên cả kinh, nhanh chóng đứng lên, bởi vì lực đạo của nàng quá mạnh nên nước trà trong chén bắn tung toé ra ngoài.

Những giọt nước nóng rơi trên cánh tay của nàng, nàng lại giống như không cảm giác được, mắt ngu ngơ nhìn Hạ Như Phong, trong mắt không chút nào che dấu lo lắng.

“Chẳng lẽ chuyện của hai năm trước bọn họ đã biết rồi sao? Như Phong đại sư, ngươi không thể đi, đây là Hồng Môn Yến.”

Hạ Như Phong lạnh nhạt nhếch môi cười, lại dùng giọng điệu lạnh nhạt nói: “Bắc Ảnh lão tiền bối quá lo lắng, ta đoán là đến Thánh cung lần này cũng chỉ là vì muốn mượn sức ta thôi.”

Nghe được lời này của Hạ Như Phong, Bắc Ảnh Dao nghĩ tới tin tức mới nghe được ở Nam vực.

Bởi vì từ sau khi Bắc Ảnh Băng trở lại gia tộc Bắc Ảnh thì đã không có tin tức của Hạ Như Phong, cho nên nàng đã

Đang tải nội dung ảnh