Tà phượng nghịch thiên » Trang 263

Chương 27: Đột phá tinh thần lực

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

“Hạ cô nương, vị này chính là trượng phu của ngươi sao?” Ánh mắt của Thi Văn Vũ nhìn về phía Dạ Thiên Tà, dù là hắn cũng không thể không thừa nhận, nam nhân tà mị trước mặt này, cho dù là đi đến đâu cũng đều là tiêu điểm.

Nhưng mà không biết vì sao, lời nói của nam nhân này khiến cho lòng hắn cảm thấy một chút không vui.

Cảm nhận được địch ý cất dấu trong mắt Thi Văn Vũ, Dạ Thiên Tà chuyển ánh mắt, cười vô tư trong sáng, vươn tay ra kéo Hạ Như Phong lại một cái, ngay lập tức đã kéo nàng vào trong lòng.

Cơ thể của Hạ Như Phong đột nhiên cứng đờ, ngửa đầu lên, đập vào trong mắt là khuôn mặt hiện vẻ tà mị của nam tử.

“Tà, chàng…”

Không cần nghĩ cũng biết, đây khẳng định là chủ ý của Tiểu Bạch.

Cái gì mà có chuyện vẫn chưa xong muốn đi làm với Dạ Thiên Tà, căn bản đó là lấy cớ, đây mới là âm mưu chân chính của Tiểu Bạch.

Xem ra, ở chung một chỗ với Dạ Thiên Tà đã lâu, Tiểu Bạch cũng trở nên rất phúc hắc rồi…

“Ta đương nhiên là trượng phu của Như Phong, chúng ta sớm đã bái đường, từng động phòng, mà lần này ta là vì Như Phong mới đến, nàng nói đúng không, Như Phong?”

Lặng yên chớp mắt, khóe miệng tươi cười của Dạ Thiên Tà càng thêm tà mị âm hiểm, nắm tay nàng cũng bất giác thấy căng thẳng.

Khóe miệng của Hạ Như Phong run rẩy một chút, không nói gì đảo cặp mắt trắng dã.

Khi nào thì nàng bái đường rồi động phòng với hắn? Sao nàng cái gì cũng đều không biết?

Cho dù nghĩ như thế, Hạ Như Phong vẫn không đi phá san khấu của Dạ Thiên Tà, nàng khẽ cười, ở dưới cái nhìn chăm chú của Thi Văn Vũ, khẽ gật đầu.

Trong nháy mắt, trái tim của Thi Văn Vũ chợt co rút nhanh, ngay cả hắn cũng không biết, vì sao lại có loại cảm giác này.

“Hạ cô nương, ta nhớ ta còn có việc, phải rời khỏi đây trước, Hạ cô nương bảo trọng.” Thi Văn Vũ ôm quyền, xoay người cũng không quay đầu lại rời đi, từ đầu đến cuối, hắn đều nhíu chặt lông mày lại.

Sau khi Thi Văn Vũ rời đi, Hạ Như Phong chớp mắt, ánh mắt nhìn về phía Dạ Thiên Tà, khẽ gõ bờ vai của hắn, dịu dàng cười: “Tà, chàng thật đúng là phúc hắc.”

Mở cánh tay ra, bất đắc dĩ nhún vai, đôi mắt tím của Dạ Thiên Tà chứa đầy ý cười: “Như Phong, nếu không, chúng ta giả thành thật thế nào? Nàng không biết là Tiểu Bạch rất đáng yêu sao? Hài tử về sau của chúng ta, cũng sẽ đáng yêu xuất sắc như hắn?”

Hạ Như Phong hoàn toàn ngây ngẩn cả người, hài tử? Đây. . . Hình như Dạ Thiên Tà có chút đi xa rồi?

Đọc FULL truyện tại đây

“Tà!” Hạ Như Phong nhịn không được gọi một tiếng, đảo cặp mắt trắng dã, nói: “Chuyện vừa rồi, là chủ ý của Tiểu Bạch à?”

“Ừ, sau khi Tiểu Bạch ra chủ ý này, sợ rước lấy bất mãn của nàng, nên nhanh chóng trốn đi rồi.” Dạ Thiên Tà cong môi cười, hai tay lười biếng ôm cái gáy, ánh mắt hiện lên một chút tàn bạo đùa bỡn: “Nhưng nói thật, nếu chúng ta sinh một hài tử, nhất định sẽ kế thừa hai ưu điểm của chúng ta, cho nên Như Phong, nàng có thể cân nhắc suy xét.”

“Ưu điểm? Phúc hắc như chàng sao?” Khóe miệng của Hạ Như Phong lại run rẩy một chút, không nói gì đáp.

“Ừ.” Ngón tay thon dài vuốt cằm, ánh mắt của Dạ Thiên Tà đầy ý cười nhìn Hạ Như Phong: “Đôi khi, Như Phong nàng cũng rất phúc hắc, như vậy, không phải tất cả chúng ta đều phúc hắc sao? Như vậy, thật đúng là không tệ.”

Hạ Như Phong nhất thời đầu đầy hắc tuyến, tuy trong lòng nàng thừa nhận Dạ Thiên Tà, nhưng nàng vẫn không đáp ứng gả cho hắn.

“Ha ha, Như Phong, bộ dáng nàng không nói gì, thật đúng là. . . Đáng yêu. . .”

Được nghe lời ấy, Hạ Như Phong càng thêm không nói gì, sau khi liếc Dạ Thiên Tà một cái, thì dời đề tài đi, nói: “Tà, chúng ta đi thôi, không biết tên Tiểu Bạch kia chạy trốn đi đâu rồi.”

Bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng Hạ Như Phong cũng không có trách cứ Tiểu Bạch nhiều.

Nàng biết, Tiểu Bạch chỉ là quá mức bảo vệ nàng mà thôi, Tiểu Bạch như thế, nàng yêu thương còn không kịp, sao lại vì việc này mà trách cứ hắn?

Dạ Thiên Tà mỉm cười nhìn thiếu nữ tuyệt mỹ động lòng người bên cạnh, ở sâu trong đáy mắt hắn, không khỏi hiện lên một chút âm hàn.

Truyện được đăng tại đây

Có một số việc, Tiểu Bạch làm tiểu gian tế đã nói với hắn, hắn ngược lại muốn nhìn một chút, ai dám nạp Như Phong làm thiếp? Lại là nữ nhân nào dám vũ nhục Như Phong?

Nữ nhân của hắn, hắn nguyện ý che chở hết đời, lại rất yêu thương, sao lại cho phép có người bắt nạt nàng?

Lâm gia phải không? Được, tốt lắm, hắn sẽ để cho bọn họ biết, ăn hiếp nữ nhân của hắn, sẽ phải chịu đại giới!

“Thái tử, ngài đã trở lại…”

Phủ thái tử, Thi Văn Vũ mới vừa đi vào phủ đệ, lập tức có người xông đến, cung kính cúi đầu gọi.

Thi Văn Vũ nhướng mày, khuôn mặt ôn nhuận hiện lên một chút không kiên nhẫn: “Có chuyện gì?”

“Là trắc phi nương nương bảo để thái tử trở về thì đi xem.”

Nghe xưng hô này, Thi Văn Vũ hơi sửng

Đang tải nội dung ảnh