Tà phượng nghịch thiên » Trang 257

Chương 21: Rời khỏi

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Giọng nói kia như tiếng sấm nổ ầm ầm, làm đầu óc của tất cả mọi người đều hoang mang trong thời gian ngắn.

Nam tử kiêu ngạo và tộc thú Bạch Hổ của hắn đồng thời thu công kích trong tay lại, kinh ngạc nhìn về phía bóng trắng đứng trôi nổi ở trên hư không kia.

“Trưởng lão?” Nam tử kiêu ngạo nhướng mày, ôm quyền nói: “Vì sao không cho chúng ta giết người và nhóm thú này?”

“Bạch Nhiên, các ngươi đi xuống trước đi! Nhớ kỹ, tộc thú của tộc Bạch Hổ, đều không được phép vô lễ với vị cô nương này, nếu không xử lý theo tộc quy.” Lão giả vuốt chòm râu, trên người tỏa ra một cỗ uy nghiêm khí phách, không để cho người khác từ chối.

Trong mắt Bạch Nhiên xẹt qua kinh ngạc, cho dù không hiểu hành động của lão giả, nhưng vẫn ôm nắm đấm, dẫn theo chúng thú lui ra.

“Tiểu nha đầu, ngươi là một luyện dược sư thất phẩm sao?” Lão giả mỉm cười nhìn về phía Hạ Như Phong, ánh mắt kia như là một con sói đói, gặp phải thực vật đã lâu không gặp, muốn bổ nhào lên một ngụm nuốt sạch.

Hạ Như Phong lạnh nhạt nhìn ông ta một cái, khẽ mở miệng, giọng nói lạnh lùng: “Đúng, vậy thì sao?”

“Nha đầu, ngươi tuổi còn nhỏ mà tính khí lại rất lớn, ha ha.” Lão giả cười gượng hai tiếng, ông cũng biết, hành động của mình làm cho nữ tử này có ác cảm với mình.

Cái này gọi là tự làm tự chịu sao? Ông cũng không ngờ rằng, cuối cùng ông lại cầu xin bị xem thường trên người nhân loại.

“Như vậy đi, ngươi giúp chúng ta luyện chế Hóa Hình Đan, bảo bối của bộ tộc Bạch Hổ chúng ta, sẽ để ngươi chọn lựa, thế nào?”

“Chủ nhân, bây giờ có thể bộ tộc Bạch Hổ không có bảo vật trân quý gì.” Hồ Lão Đại nhìn lão giả một cái, tiến đến bên tai Hạ Như Phong, nhỏ giọng nói một câu.

Trước kia hắn nhìn thấy người của tộc Bạch Hổ đều đi đường vòng, bây giờ có chủ nhân, tự nhiên có thể đi ngang.

Cho dù chủ nhân không đánh lại bộ tộc Bạch Hổ, nhưng lão nhân này cầu đến trên đầu, không bóc lột một chút, chẳng phải sẽ không thoải mái sao?

Khuôn mặt của lão giả đỏ lên, quả thật, bảo vật của bộ tộc Bạch Hổ đều bị đám Hỏa Xà giảo hoạt kia cướp mất, còn lại cũng chỉ là chút vật bé nhỏ không đáng kể.

“Như Phong, bộ tộc Bạch Hổ có một quyển thánh thư, ngươi hỏi ông ta đòi đi.”

Bỗng nhiên, trong linh hồn Hạ Như Phong truyền đến tiếng của Bạch Thụy, nàng khẽ sửng sốt, đôi mắt đen xẹt qua kinh ngạc, ngẩng đầu lên, mặt quay về phía lão giả, nói: “Ta muốn gặp Tiểu Bạch trước.”

Vừa dứt lời, một bóng dáng màu trắng từ trên trời bay xuống.

“Mỹ nhân tỷ tỷ…”

Đọc FULL truyện tại đây

Tiểu thiếu niên mở hai tay ra xông về phía Hạ Như Phong, khuôn mặt có vẻ ngây thơ của hắn nở nụ cười sáng chói.

Lúc trông thấy Tiểu Bạch xuất hiện, lãnh ý trên khuôn mặt Hạ Như Phong đều rút đi, trở nên đặc biệt nhu hòa, cũng mở hai tay ra, đỡ được Tiểu Bạch đang bay về phía nàng.

Bàn tay xoa đầu tiểu thiếu niên trong lòng, khóe miệng của nàng nở nụ cười dịu dàng: “Tiểu Bạch, ngươi có khỏe không? Bọn họ có tổn thương ngươi hay không?”

Nâng đầu nhỏ lên, khuôn mặt đáng yêu của Tiểu Bạch ở dưới ánh sáng mặt trời, lóe ra tia sáng chói mắt.

“Mỹ nhân tỷ tỷ, bọn họ đối xử với ta rất tốt, chỉ là không cho ta đi tìm ngươi.” Tiểu Bạch chu môi, hung hăng nhìn lão giả bên cạnh.

Đều tại lão giả chết tiệt này, bằng không sao hắn lại tách ra với mỹ nhân tỷ tỷ, còn để mỹ nhân tỷ tỷ mạo hiểm vì hắn?

“Ngươi đã không có việc gì thì ta an tâm rồi.” Hạ Như Phong khẽ thở ra, nhướng mày, ánh mắt mới nhìn về phía lão giả: “Nghe nói, bộ tộc Bạch Hổ các ngươi có một quyển thánh thư, nếu dùng để làm thù lao, ta sẽ giúp các ngươi luyện chế đan dược.”

Thánh thư gần với Triệu Hồi Thư tuyệt phẩm, không biết Bạch Thụy muốn cái này là có tác dụng gì?

“Cái gì?” Lão giả đột nhiên cả kinh, vội vàng lắc đầu, phủ nhận nói: “Không, bộ tộc Bạch Hổ chúng ta không có loại vật này, ngươi nhất định là lầm rồi.”

Nói xong, lau mồ hôi trên mặt, ông thật là không hiểu, sao nữ tử này lại biết bộ tộc Bạch Hổ có vật này?

Truyện được đăng tại đây

Không thể, vạn lần không thể giao thánh thư cho nàng, đúng là lão tổ tông để lại vật này, nên có ý nghĩa trọng đại với bộ tộc Bạch Hổ.

“Vậy ta đây lực bất tòng tâm, Tiểu Bạch, chúng ta đi thôi!” Hạ Như Phong nhún vai, dắt tay Tiểu Bạch, xoay người muốn rời khỏi bộ tộc Bạch Hổ.

Lão giả nôn nóng đến đầu đổ đầy mồ hôi hột, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Tiểu Bạch, nhưng mà Tiểu Bạch lại trực tiếp không nhìn ông.

Haiz, như thế nào cho phải? Bởi vì Linh Thú trong bộ tộc Bạch Hổ hóa người dần giảm bớt, nên mới không bằng bộ tộc Hỏa Xà, nếu như để cho thú lục giai đều hóa thành hình người, bốn tộc liên thủ, là có thể tiêu diệt tộc Hỏa Xà.

Cho nên, nàng là cơ hội duy nhất của bọn họ…

“Chờ một chút.” Ngay ở lúc lão giả tràn đầy lo lắng, bỗng nhiên một giọng nói lạnh nhạt từ phía sau truyền đến.

Nghe thấy giọng nói, thân thể của lão giả run rẩy một chút, rất nhanh xoay người lại, lúc nhìn thấy người đang đi đến đây, đôi mắt hiện đầy vui sướng, kêu: “Đại ca, sao ngươi đã từ bế quan đi ra rồi?”

Đại trưởng lão hơi cười, cũng không trả lời câu hỏi của ông, ánh mắt nhìn về phía Hạ Như Phong: “Ngươi muốn thánh thư, vậy thì tự mình

Đang tải nội dung ảnh